[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 197

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:29:39
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thầy Chử kiểm tra tiến độ luyện tập của Đỗ Tư Khổ, tỏ vẻ khá hài lòng. Hôm nay thầy giao cho cô một nhiệm vụ mới: cạo nạo giấy báo.

Dùng d.a.o cạo thực hiện kỹ thuật đẩy nạo ngay những trang báo cũ.

Thầy Chử mẫu cho Tư Khổ xem một lượt: "Làm như thế , dùng loại d.a.o nạo phẳng lưỡi rộng." Chỉ thấy thầy Chử cầm chắc cán d.a.o, nghiêng một góc tinh tế, lưỡi d.a.o hình vòng cung khẽ lướt .

Liên tiếp mấy đường d.a.o.

Khoảng cách giữa mỗi đường d.a.o đều tăm tắp như dùng thước đo, tất cả đều là những vết cắt song song tuyệt đối.

"Xong , con bóc lớp giấy xem ." Thầy Chử thu d.a.o.

Tư Khổ nhẹ tay lột tờ báo , chỉ lớp giấy bên rạch, lớp vẫn nguyên vẹn mảy may trầy xước. Hơn nữa, tờ báo lớp hề rách nát, cách giữa mỗi đường d.a.o đều đều tăm tắp.

"Con thử ." Thầy Chử đưa d.a.o cho Tư Khổ, cho cô một lớp báo cũ mới.

Tư Khổ cầm d.a.o, hít sâu một , hồi tưởng từng động tác của thầy Chử ban nãy. Chuẩn xong xuôi, cô cầm d.a.o khẽ gạch lên tờ báo cũ, cũng năm đường y như thầy.

Thầy Chử cô: "Bóc báo ."

Tư Khổ đặt d.a.o xuống, lột tờ báo . Lực lưỡi d.a.o quá mạnh nên đ.â.m thủng xuống tận lớp giấy bên . Không chỉ thế, cách giữa năm đường d.a.o đều lệch, sai thấy rõ.

Thầy Chử cầm tờ báo Tư Khổ rạch lên xem xét kỹ lưỡng. Không tồi, đầu thế cừ . tiểu Đỗ tiến bộ nhanh quá, lúc tuyệt đối khen.

Thầy bảo: "Còn kém xa lắm. Lát nữa con tự chuẩn d.a.o nạo, nhớ mài lưỡi d.a.o cho bóng lộn như gương ." Sau đó thầy dạy Tư Khổ cách phân lớp báo cũ, cách luyện tập .

Tư Khổ ghi nhớ từng lời. Dạy xong, thầy Chử cất d.a.o của túi: "Chăm chỉ mà luyện tập." Rồi thầy chắp tay lưng lững thững về.

Tư Khổ tập xong bài cơ bản kho lĩnh một con d.a.o nạo lưỡi rộng cho riêng , tìm thêm một viên đá mài. Cả buổi sáng cứ thế trôi qua trong tiếng mài d.a.o. Lưỡi d.a.o mài cho nhẵn thín như gương soi mới đạt. Cứ mài nửa tiếng, cô đưa lưỡi d.a.o lên soi mặt, bao giờ thấy rõ mồn một khuôn mặt trong đó thì mới coi là thành.

Mài d.a.o, mài d.a.o.

Gần đến giờ tan tầm, Tư Khổ thu dọn d.a.o kéo tìm Bằng. Cô hỏi từ hôm qua, phân xưởng 2 hôm nay công tác ngoại tỉnh, Bằng sẽ trực ở xưởng. Tìm Bằng là sớm, cứ hễ đến giờ tan hớt hải chạy về nấu cơm cho vợ ngay.

Tư Khổ tìm , cũng may mà đến kịp, Bằng dọn dẹp xong hòm đồ nghề , chậm một bước chân nữa thôi là vọt mất.

"Anh Bằng ơi, Tiêu ạ?" Hôm qua cô tìm khắp xưởng mà chẳng thấy bóng dáng Tiêu .

Anh Bằng bảo: "Nó sang nhà máy Máy kéo ."

Anh Tiêu sang nhà máy Máy kéo? Tư Khổ đầy vẻ thắc mắc: "Đi diện biệt phái ạ?"

Anh Bằng đáp: "Không , cụ Cát dắt nó theo đấy, sang bên đó để mở mang tầm mắt." Lúc đầu thằng Tiêu còn chẳng , chẳng cụ Cát gì mà nó mới đồng ý.

Cụ Cát là thợ bậc 8 đấy nhé! Tư Khổ tò mò: "Thế Tiêu quan hệ gì với cụ Cát ạ?"

"Cái đó thì chịu." Anh Bằng lắc đầu, ai nhắc đến chuyện đó bao giờ.

Chuông tan tầm vang lên, Bằng bước nhanh ngoài: "Thôi chuyện với cô nữa, về đây." Vợ ở nhà để đói .

"Nhà ăn múc cơm nhanh thế cơ mà." Tư Khổ vói theo. Về nhà nấu nướng cách rách . Thời buổi đồ ăn nhà ăn đồ tươi sạch, đầu bếp tay nghề cao, cơm dẻo canh ngọt, mang về nhà là chén thôi.

Anh Bằng bảo: "Nhà nhà thấy nấu ở nhà nó kinh tế hơn." Bảo là ăn cơm nhà ăn đắt đỏ, tốn kém tiền nong. Anh Bằng cũng thấy vợ chí lý, còn chắt bóp tiền nuôi con, còn lo cho cả đàn em vợ nữa. Đáng tiếc năm nay tay thương nên lên thợ bậc 4.

Anh Bằng về nhà , Tư Khổ bước khỏi phân xưởng. Nhìn trời u ám, gió thổi l.ồ.ng lộng, chiều nay chắc mẩm là mưa to. Phải mua lấy cái ô thôi. Đợi ăn cơm trưa xong cô sẽ Hợp tác xã mua bán xem , chẳng ô đắt .

Buổi trưa, tại nhà ăn. Tống Lương đợi ở ngoài một lát mới thấy Đỗ Tư Khổ xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-197.html.]

"Đồng chí Đỗ."

Tư Khổ thấy Tống Lương từ xa đợi ở cổng nhà ăn . Cô đến gần, Tống Lương bước đón.

"Hộ khẩu của lấy , lát nữa cùng sang ký túc xá nữ đưa cho." Tư Khổ cất sổ hộ khẩu của Tống Lương trong phòng ở ký túc xá.

"Được."

Tống Lương đưa một cuốn sách: "Cái tặng đồng chí." Cuốn sách tựa đề Gia công nguội cho công nhân cơ khí, đây là sách mới xuất bản năm nay, bên trong nhiều kiến thức chuyên môn mà công nhân trong xưởng đều cần dùng tới. Sách mới hề rẻ, tận tám đồng bạc đấy.

Tự dưng tặng sách? Tư Khổ : "Không cần thiết , cứ giữ lấy mà xem, thư viện cũng sách chuyên môn mà."

Tống Lương phân bua: "Đây là sách mới xuất bản năm nay đấy." Sợ Tư Khổ nhận, bồi thêm: "Đây là sách cho công nhân bậc trung, dùng đến nữa."

Công nhân bậc trung? Kiến thức chuyên môn của Tống Lương vượt xa những gì ghi trong sách , nên bảo dùng đến cũng . Tư Khổ đành nhận lấy: "Thế thì chẳng khách khí nữa nhé."

Hai cùng nhà ăn múc cơm, tìm một chỗ trống liền xuống cùng . Lát nữa còn cùng sang ký túc xá lấy sổ hộ khẩu, giờ mà tản lát nữa tìm mất công.

Tư Khổ ăn một lúc, thấy cái bàn bốn vẫn chẳng ai sán cùng, chỉ còn cô với Tống Lương, chung quanh ít công nhân cứ liếc mắt sang. lúc đó, Tư Khổ thấy Chu An.

"Chu An, đằng !" Tư Khổ gọi khá to, "Lớp xóa mù chữ định in tập mẫu chữ, ông đây mấy em bàn bạc chút."

À, hóa là bàn chuyện lớp xóa mù chữ, việc công cả. Mọi chung quanh , đúng là mấy vị đều là giáo viên lớp xóa mù, đợt cô giáo Dư đau tay nên cô giáo Đỗ mới dạy . Thảo nào ăn cùng . Ánh mắt đám đông lập tức trở bình thường.

Chu An hôm nay đến muộn, đang lúc chỗ , Tư Khổ gọi liền chạy ngay. Ngồi xuống , mới ngơ ngác hỏi: "Tập mẫu chữ gì cơ?" Lớp xóa mù định mẫu chữ từ bao giờ mà trong cuộc chẳng gì thế ? Tống Lương cạnh cũng một bụng thắc mắc.

Tư Khổ bèn kể chuyện ở lớp tối qua: "Mấy học viên lớp căn bản còn yếu, chữ nên luyện thêm. mới đề xuất là mấy giáo viên lớp ai chữ thì vài bản mẫu, nhờ bên Tổng vụ in cho học viên đồ theo."

"Ý kiến đấy." Tống Lương gật đầu tán thành. Học viên lớp xóa mù đa phần nền tảng kém, bảo lên bảng chữ là ai nấy đều run cầm cập.

Chu An ăn bảo: "Thế bà tổ chức ." Chuyện là Tư Khổ khởi xướng mà.

Nghe thế Tư Khổ thấy đau đầu: " bận tối mắt tối mũi chứ." Ở xưởng thì học thầy Chử, nghề nguội cái gì cũng luyện luyện , còn gánh thêm một hai tiết bên lớp xóa mù vì Dư Phượng Mẫn cứ khăng khăng bảo tay khỏi. Tư Khổ chẳng buồn , tay khỏi mà tối nào cũng thấy đan len thoăn thoắt. Thôi bỏ .

Chu An cũng thoái thác: " cũng chịu. Bên phòng Thu mua tuy bận lắm nhưng dạo đang tìm hiểu đối tượng, sắp thành công đến nơi , thể để lỡ dở việc trọng đại ." Nhắc đến đây cũng thấy lạ, hôm nay rủ Phượng Mẫn ăn cơm mà cô bảo đói, còn giấu giấu giếm giếm cái gì lưng chuyện gì.

Chu An quyết định ăn xong sẽ thư viện xưởng tìm Phượng Mẫn chuyện, dĩ nhiên là mua một suất cơm mang theo. Không ăn cơm thì sống ?

Tống Lương lên tiếng: "Dạo bận mấy, để lo cho." Bản thiết kế động cơ diesel hạng nhẹ lúc ở nhà máy hóa chất phác thảo xong , chiều nay thiện nốt bản vẽ, mai giao cho trưởng khoa là xong. Sau đó chắc cũng chẳng việc gì mấy.

"Thế thì quyết định nhé!" Việc giao cả cho Tống Lương.

Ăn xong, Tư Khổ đợi Chu An ăn nốt để ba cùng , như sẽ bớt điều tiếng . Tuy cô cây ngay sợ c.h.ế.t , nhưng cũng chẳng nào cũng bày trò giải thích, phiền phức lắm.

"Đợi tí mua suất cơm ." Chu An còn mang đồ ăn cho Phượng Mẫn. "Nhanh lên đấy."

Chu An mua cơm xong, ba cùng rời nhà ăn. Đến ký túc xá nữ, Tư Khổ bảo Tống Lương đợi ở , lên lầu cất cuốn sách Tống Lương tặng. Rồi cô lục tủ lấy sổ hộ khẩu của , tiện tay mang luôn cả xấp phiếu công nghiệp xuống lầu.

"Sổ hộ khẩu của đây."

Tống Lương đón lấy, lật xem kỹ từng trang. Trang chủ hộ đề tên , tên tuổi, địa chỉ đều chính xác cả. Trên đó còn đóng dấu đỏ ch.ót của đồn công an. Thật là quá.

Tư Khổ bảo: " việc, đây." Đi vài bước cô dặn: "Tháng hộ khẩu chắc là nhận lương thực nhỉ, tí nữa bên Tổng vụ việc qua đó mà nhận." Chắc chắn là nhận thôi. Tống Lương gật đầu ghi nhớ. Tư Khổ xong liền rảo bước Hợp tác xã mua bán.

Thư viện xưởng. Dư Phượng Mẫn đang cắm cúi đan len, cái khăn dễ đan thật, chắc tối nay là xong thôi, cô hỉ hả nghĩ thầm. Cô mải mê đan lát đến nỗi quên cả ăn trưa. Mấy hôm nay ăn uống tươm tất quá , giờ nhịn một bữa cho tiêu bớt.

Đang đan dở thì cô nhân viên cũ của thư viện là Nguyễn Tư Vũ ăn cơm xong về, cùng cô còn một nữa, chính là Đinh Uyển.

Dạo Đinh Uyển sống chẳng mấy dễ chịu. Lần cô sang nhà họ Bao một vố mất mặt, về nhà thì cáu bẳn gắt gỏng suốt, cô ở nhà thấy ngột ngạt vô cùng. Không chỉ ở nhà, cũng thế, Bao Hải Bình và cô đều ở khoa Hành chính, ngày nào cũng chạm mặt . Cứ thấy Hải Bình là Đinh Uyển nghĩ đến chuyện đơn phương tình nguyện bêu riếu , thấy hổ để cho hết. Cô đang tính chuyện xin chuyển công tác sang bộ phận khác.

Loading...