[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 198
Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:32:51
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bố chẳng chịu giúp gì cả," Đinh Uyển bực dọc vô cùng, "Bà tính xem, cứ ở mãi cái khoa Hành chính thì ai mà chịu cho thấu."
"Chẳng , cũng qua nhanh thôi." Nguyễn Tư Vũ an ủi, "Bao Hải Bình dắt đối tượng về mắt , đám cưới chắc cũng sắp đến nơi, đến lúc đó thì ai còn nhớ đến chuyện của bà nữa."
Lại còn khuyên Đinh Uyển thêm: "Chỉ tại bà cứ để bụng, chứ bà lúc cũng gì quá đáng ." Chỉ là nhắc thêm vài câu thôi mà, chẳng ai để tâm . Đinh Uyển trong lòng càng thêm khó chịu. Cô nhắc đến chuyện nhà họ Bao nữa, bèn hỏi Tư Vũ: "Anh hai bà về ?"
Nguyễn Tư Vũ đáp: "Về , trưa nay ăn cơm thấy ở nhà." Anh hai cô chiều nay nghỉ, mai mới . Đi công tác đúng là vất vả, cô gầy sọp cả .
Đinh Uyển hỏi tiếp: "Thế mấy cùng đợt công tác cũng về hết ?"
"Cái đó thì chịu." Tư Vũ liếc Đinh Uyển, vẻ ngập ngừng. Chẳng lẽ bà vẫn còn tơ tưởng đến Tống Lương ? Hai náo loạn đến mức , căn bản là chẳng ai ưa ai, can dự gì cho khổ.
lúc , Chu An mang cơm đến cho Dư Phượng Mẫn, Nguyễn Tư Vũ bèn thôi nữa.
"Phượng Mẫn, xem mang gì cho bà !"
Dư Phượng Mẫn vội vàng giấu món đồ đang đan dở , liếc mắt : Lại là thịt. Cô ăn đến phát ngấy .
" ăn thịt , ông tự mà ăn."
Nghe xem lạ đời cơ chứ. Mấy đang mượn sách ở thư viện xưởng cứ thế ném cái tò mò về phía .
"Đồng chí ơi, ở đây ăn uống, ăn thì mời sang phòng nghỉ." Nguyễn Tư Vũ bước nhắc nhở. Mùi thức ăn nồng nặc quá.
Dư Phượng Mẫn dậy, thu dọn đồ đạc cùng Chu An sang phòng nghỉ. Hai khỏi, Đinh Uyển lầm bầm với Tư Vũ: "Hai tìm hiểu mà chẳng ý tứ, cứ phơi cho thiên hạ thấy."
Nguyễn Tư Vũ vặc : "Bà năng gì lạ thế, tìm hiểu đường đường chính chính, gì mà tránh . Chỉ cái thứ khuất tất mới lén lút thôi."
Tại Hợp tác xã mua bán.
"Đồng chí ơi, cái ô bao nhiêu tiền ạ?"
"Cái nhỏ hai đồng, cái lớn năm đồng, còn cái màu đen đằng là ba đồng." Cô mậu dịch viên uể oải đáp.
"Có cần phiếu công nghiệp ạ?"
"Tất nhiên là cần , một chiếc ô một phiếu công nghiệp, thì đừng hòng mua." Giọng cô mậu dịch viên bỗng trở nên gắt gỏng vì hỏi nhiều, "Thế rốt cuộc mua thì bảo?"
" lấy cái ô đen ." Tư Khổ móc ba đồng bạc lẻ và một tờ phiếu công nghiệp. Đợt mua bông tốn bao nhiêu tiền, chỉ phiếu vải là sạch bách.
Cô mậu dịch viên thu tiền và phiếu đưa chiếc ô đen cho Tư Khổ. Chiếc ô rộng, che hẳn hai . Tư Khổ ưng nhất điểm mới quyết định mua, chứ cái ô hai đồng bé, tay xách nách mang đồ đạc là sẽ ướt ngay.
Lúc về, cô còn thấy mấy đôi ủng cao su: "Đồng chí ơi, ủng bán thế nào ạ?"
"Cỡ nhỏ hai đồng, cỡ lớn năm đồng, loại màu đằng là sáu đồng. Ủng nhỏ một phiếu công nghiệp, ủng lớn hai phiếu."
Thấy thời tiết giờ cũng lạnh lắm, mưa to, Tư Khổ quyết định đợi đến ngày 15 phát lương mới mua ủng. Đang đường về xưởng thì trời đổ mưa thật. May mà mua ô kịp lúc. Cô che ô rảo bước trong mưa, hạt mưa bắt đầu dày lên, Tư Khổ càng bước nhanh hơn.
Nhà ăn Đường sắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-198.html.]
Buổi trưa là một đống bát đũa ngồn ngộn, là đĩa đựng món xào nên mỡ màng bám đầy. Phải dùng nước sôi tráng qua mới rửa . Vu Nguyệt Oanh đôi bàn tay ngâm nước đến bợt bạt, phát trương lên, cuối cùng chịu nổi nữa. Cô quyết định tìm bác Chu chuyện. Cô rửa bát nữa! Cô cũng chẳng thiết tha gì cái chân rửa bát !
Nguyệt Oanh dọn đến đây từ mùng 1, sáng mùng 2 trời còn hửng bắt tay , mãi đến hơn chín giờ tối mới nghỉ ngơi. Hôm nay dậy sớm, cứ như con cù , chẳng lúc nào ngơi tay. Vừa cực nhọc hại tay. Nguyệt Oanh bỏ việc. Dẫu cũng chỉ là lao động thời vụ, bát cơm sắt chính quy gì .
Nghĩ đoạn, cô đ.á.n.h bạo bếp tìm bác Chu – lúc đang chuẩn thực đơn cho bữa tối. Bác Chu thấy Nguyệt Oanh liền bảo: "Cháu đến đúng lúc lắm, lát nữa xong việc bác dẫn cháu đồn công an thủ tục tạm trú."
Việc buổi trưa xong, buổi chiều nghỉ một lúc, đến ba bốn giờ mới bắt đầu chuẩn cơm tối. Nguyệt Oanh ngẩn một lát gật đầu: "Vâng ạ." Có cái hộ khẩu tạm trú cô mới thể ở thành phố lâu dài, lo tống về quê. Thôi thì c.ắ.n răng thêm vài ngày nữa .
Kho xưởng Cơ khí.
Viên Tú Hồng phát hiện thấy vũng nước bên cạnh thùng dầu. Ngoài trời đang mưa, kho lấy đồ giày dép dính nước là chuyện thường. Thế nhưng vũng nước lớn thế thì thật bất thường. Hôm nay những ai đây?
Tú Hồng kiểm tra hóa đơn nhập xuất kho trong ngày, đối soát kỹ lưỡng theo thời gian. Hôm nay của phân xưởng 3 đây nhiều nhất, đó là mấy bốc vác, nhưng họ đều là cũ của xưởng cả.
Đang mải suy nghĩ thì Quản đốc Chung bước tới. Bên kho 2 đang kiểm kê hàng hóa mà thiếu , ông bảo Tú Hồng sang hỗ trợ. Lại là kho 2. Tú Hồng sắp xếp đồ đạc bên gọn gàng, khóa cửa kho cẩn thận mới theo Quản đốc Chung sang bên . Có mấy đồng chí nhà máy Máy móc sang lấy linh kiện, đối soát sổ sách cho thật chuẩn xác.
Đoạn Văn Mạn – giữ kho 2 – vốn tính cẩu thả trong việc tính toán sổ sách, nên mấy đều nhờ Tú Hồng sang "cứu viện". Văn Mạn thấy Tú Hồng đến thì vồn vã lắm: "Tú Hồng đấy , phiền đến cô ."
Tú Hồng thản nhiên: " theo sắp xếp của Quản đốc thôi, kiểm xong lượng là về ngay." Lần cô nhất quyết để chị Mạn giữ nốt đống sổ sách lộn xộn của cả kho như mấy .
Văn Mạn Quản đốc Chung cầu cứu. Quản đốc bảo: "Lần bên Máy móc họ cần hàng gấp nên mới gọi Tú Hồng sang giúp. Này Mạn, cô kho mà cứ lúng túng thế , là để điều cô sang bộ phận khác nhé?"
Bố chồng Văn Mạn đây là lãnh đạo phân xưởng 2, nhưng giờ về hưu, cái bóng ngày xưa cũng mờ dần . Quản đốc Chung thấy Văn Mạn ở kho 2 vẻ còn thích hợp nữa. Văn Mạn gượng : "Quản đốc ạ, dạo đang theo học lớp xóa mù chữ mà, chắc chắn sổ sách sẽ sai sót ." Cô lầm bầm trong bụng: Mấy thầy cô lớp xóa mù dạy dỗ kiểu gì , mấy ngày nay dạy cái gì , tính toán cơ bản chẳng thấy dạy gì cả!
Phòng thường trực xưởng Cơ khí.
"Mấy đồng chí công tác nhà máy hóa chất về ." "Người ? Bên hóa chất đang đợi điện thoại đấy."
Người thường trực tìm một vòng thì thấy mấy đồng chí đều ca, mai mới chính thức . Vậy thôi, để mai họ báo cho bên hóa chất .
Trong khi đó, bên nhà máy hóa chất Giang Nguyên cứ yên. Đã đợi cả ngày trời mà chẳng thấy hồi âm. Hay là đường về xảy chuyện gì? Sốt ruột quá, đến giờ tan tầm, họ gọi điện sang nữa.
"Đồng chí Tống với đồng chí Nguyễn về , nhưng mai mới ca, để mai báo ." Người trực bên Cơ khí trả lời. Đầu dây bên hỏi tiếp: "Xưởng trưởng các ở đấy ?" "Các tìm Xưởng trưởng việc gì ạ?" "Nhà máy hóa chất chúng định cử mấy đồng chí sang xưởng Cơ khí để bàn chuyện hợp tác dự án mới."
Lúc Xưởng trưởng tan . Người trực quyết định sáng sớm mai sẽ lên văn phòng báo cáo tin ngay.
Đồn công an.
Bác Chu dẫn Nguyệt Oanh từ đồn công an bước thì trời đổ mưa to như trút nước, tiếng mưa rơi lộp bộp, đường ai nấy quần ống thấp ống cao, giày dép ướt sũng. Bác Chu lúc mang theo ô, nãy mưa nhỏ nên dùng đến. Bác bung ô : "Nguyệt Oanh, về nhà ăn thôi."
Nguyệt Oanh ngần ngại: "Mưa to thế , đợi thêm tí nữa cho tạnh bớt hãy ạ." Đứng hiên còn đỡ, chứ bước là ướt hết cả ống quần.
"Có ô sợ gì." Bác Chu nhíu mày, "Sáu giờ nhà ăn mở bát , giờ cũng còn sớm , về mau mà chuẩn ." Nếu muộn công nhân cơm ăn thì ? Ướt chút quần áo là gì. Bác Chu lên từ chân tạp vụ lên đến đầu bếp chính cũng nhờ cái đức tính chịu thương chịu khó .
Bác Chu bước hẳn màn mưa, Nguyệt Oanh vẫn chôn chân hiên. "Nguyệt Oanh, còn đấy gì nữa!" Tính bác Chu vốn hiền mà lúc cũng thấy bực . Nguyệt Oanh đồn công an lưng, nghĩ bụng hồ sơ mới nộp chứ hộ khẩu xong , cô đành nghiến răng lao tán ô của bác Chu, phân bua: "Cháu nhiều hàn khí, sợ lạnh, chỉ sợ dầm mưa về đổ bệnh đấy ạ."
Nghe bác Chu mới dịu mặt , lúc che ô còn cố ý nghiêng hẳn về phía Nguyệt Oanh. Về đến nhà ăn, Nguyệt Oanh chỉ ướt giày và gấu quần, còn bác Chu thì ướt đẫm nửa bên vai.
Về đến nơi, bác Chu ngay bộ đồ công tác. Nguyệt Oanh trở về cái ký túc xá ẩm thấp, lạnh lẽo, đôi giày khác lề mề mãi đến khi gọi mới chậm chạp bước bếp việc.
Đêm đến, mưa càng nặng hạt. Tư Khổ trong ký túc xá đan áo len, cô dùng kiểu đan cốt trơn đơn giản nhất cho nhanh. Theo lời bác Trương dặn, cô cứ đan xong phần áo , còn hai ống tay thì để cùng.