[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 199
Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:33:33
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tư Khổ vốn thích kiểu áo len rộng rãi một chút cho thoải mái, nên khi bắt mũi đan, cô cố ý tính dư mấy mũi.
Dư Phượng Mẫn ở mép giường bên cạnh đan nốt cái khăn quàng, ước chừng ngày mai là xong xuôi.
"Tú Hồng ?" "Nó bảo đồ bỏ quên ở kho nên chạy lấy ."
Lời dứt thì Viên Tú Hồng cũng về tới. Cô đôi ủng cao su, tay cầm chiếc ô che mưa còn đang rỏ nước tong tong. Dù rẩy bớt nước ở ngoài cửa ký túc xá, nhưng vì mưa to quá, tán ô vẫn còn sũng nước.
"Tìm thấy đồ ?" Tư Khổ hỏi vói . Tú Hồng gật đầu: "Tìm thấy ." Nói đoạn, cô dựng ô cánh cửa, về phía giường đôi ủng .
Dư Phượng Mẫn phía cửa sổ, chép miệng: "Đợi trời lạnh thêm chút nữa, tìm ít báo cũ về hồ thêm một lớp lên cửa kính mới ." Cái khe cửa cứ lùa gió, tới mùa đông thì mà rét căm căm. Cô xong bỗng sang Tư Khổ: "Hay mùa đông mua lấy cái lò than nhỏ, đốt trong phòng cho ấm nhỉ?"
Tư Khổ gạt : " hỏi bác Trương , hồi ở ký túc đốt lò sưởi mà xảy chuyện đấy, giờ xưởng quản nghiêm lắm, cho dùng ." Đốt lò dùng than, dễ ngạt khí độc lắm. Còn đốt củi thì khói mù mịt, chắc chắn là phép .
Dư Phượng Mẫn lẩm bẩm: "Chẳng bù cho hồi học còn kỳ nghỉ đông, nghỉ hè." Trời nóng quá lạnh quá đều ở nhà, mùa hè thì quạt mo ăn dưa hấu, mùa đông thì rúc trong chăn ấm hoặc bên bếp lửa, sướng bao nhiêu. Giờ , chịu rét thôi.
Tư Khổ đẩy nhanh tốc độ đan len, cô tranh thủ lúc tắt đèn đan thêm đoạn nào đoạn nấy. Tiếng gió ngoài cửa sổ càng lúc càng rít mạnh. Chắc sắp hạ nhiệt độ . Cô tự nhủ đan xong cái áo len , mới tính đến chuyện may áo bông, quần bông.
Còn về giày bông, Tư Khổ tính đợi đến kỳ lương tới sẽ mua một đôi ủng cao su cỡ to một chút, tự đôi lót giày bằng bông nhét trong để mùa đông. Giày cao su thì chống nước, chứ loại giày vải bông thì chịu mưa tuyết. Còn bốt da thì... đắt quá, chẳng dám mơ tới.
Tại khu tập thể nhà ăn Đường sắt.
Vu Nguyệt Oanh đặt lưng xuống tấm phản cứng thì cũng kiệt sức . là mệt bã . Chẳng bác Chu là coi trọng cô thật là hành hạ cô đây, rửa bát đành, đến cả việc rửa rau, thái rau cực nhọc bác cũng quẳng hết cho cô . Ở quê Nguyệt Oanh cũng bao giờ chịu khổ thế .
Gió bên ngoài lùa qua khe cửa lạnh buốt, Nguyệt Oanh co , tấm chăn mỏng quá. Quê thì xa, giờ mà bảo gửi chăn đệm lên thì chẳng tốn kém bao nhiêu tiền cước. Cô nghĩ bụng, thôi thì chiều mai đành dày mặt sang nhà dì xem xin tạm cái chăn bông dày nào .
Tại nhà họ Đỗ.
Mẹ Đỗ tiếng gió rít gào ngoài trời, liền dậy kiểm tra một lượt các phòng. Cửa sổ đều đóng c.h.ặ.t, then cài chắc chắn. Sau đó, bà gian nhà phía Tây.
Căn phòng giờ chất đầy đồ đạc, chăn màn giường tầng đều dỡ để chỗ xếp đồ. Mấy cái bàn ghế Đắc Mẫn để ngoài sân đều bố Đỗ bê đây xếp chồng lên . Nói tóm là trong phòng chẳng còn chỗ nào mà đặt chân, căn bản là ở nữa. Cái bàn học ở đây chuyển sang phòng thằng Út. Phòng thằng Út vốn là phòng của Ba ngày , giờ chỉ để một cái giường, cái còn thì tháo khung xếp gọn góc. Thằng bé ở đấy cả bàn lẫn tủ, chật chội chút nhưng vẫn .
Mấy hôm nay trời mưa gió, đồ đạc bê nhà thì thế nào? Chẳng lẽ để nó hỏng mục ? Bố Đỗ cũng hạng lãng phí, vả Đắc Mẫn vẫn còn đang ốm, bố Đỗ thấy mủi lòng nên nhiều việc vẫn chiều theo ý em gái.
"Chẳng mai còn mưa nữa." Mẹ Đỗ lo lắng, "Thằng Ba sang bên nhà máy Máy kéo lao động thời vụ, quần áo chăn màn đều mỏng cả. Nếu mai tạnh ráo, mang đồ sang cho nó." Nếu mưa thì sợ chăn gối ướt hết.
Bố Đỗ hỏi: "Thế còn con Tư, nó cũng mang đồ ấm ?" Mẹ Đỗ đáp: "Nó là công nhân biên chế, lương cao, nó tự cách của nó." Cái con Tư bao giờ gửi tiền về nhà , vả nó lớn , tự nóng lạnh mà lo liệu.
Bố Đỗ bảo: "Trời lạnh , nếu mưa thì bà cũng thu dọn ít đồ ấm của con Tư mang sang cho nó. Con gái con lứa, để nó lạnh quá cũng ." Mẹ Đỗ ậm ừ cho xong chuyện. Trong đầu bà lục tìm hồi lâu cũng chỉ nhớ mỗi cái áo bông cũ con Tư mặc 4 năm nay, giờ chắc để xó nào , mùa hè cũng chẳng đem phơi phóng gì, mùi .
Đồ của thằng Út thì đầy tủ: nào là cái áo dày may từ năm , nào là bộ quần áo bông mới bà nội mua cho năm ngoái, chẳng thiếu thứ gì. Thằng Cả ở bộ đội thì lo. Thằng Hai thì gửi cái áo đại bào màu xanh của ông Đỗ phát năm ngoái sang , đồ mới nên chắc lạnh .
"Vợ thằng Cả sang năm sinh , cũng chắt bóp tí tiền để còn sang bên thăm cháu nội." Mẹ Đỗ dặn dò chồng, "Đắc Mẫn tiêm chọc gì thì bảo cô tự bỏ tiền , lương cô cô tiêu, chẳng lẽ đồng nào dắt lưng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-199.html.]
Lương của ông Đỗ là để cả nhà cùng dùng. Nhắc đến lương, Đỗ thấy con Tư thật bạc tình. Đi nhận lương mà đưa về nhà lấy một xu, đúng là công cốc nuôi nó lớn bằng ngần .
Bố Đỗ thở dài: "Thôi cứ xem thế nào , nếu Đắc Mẫn cứ ốm dai dẳng thì đưa viện mà khám." "Khám xét gì, cái tên Trình gì đó dắt cô tiêm ." Mẹ Đỗ bĩu môi, "Mấy hôm nay cứ đến trưa là qua, còn mua cả đồ ăn mang tới nữa. Sốt sắng lắm."
Bố Đỗ nhíu mày: "Bà đừng mà nghĩ quẩn nghĩ quanh, thằng Quách mới nông trường đầy hai tháng . Cái mồm giữ cho kín , chuyện bừa đấy." Mẹ Đỗ hừ một tiếng: "Biết . Cứ chờ mà xem, xem bừa là thật."
Ngày hôm .
Mẹ Đỗ phòng thằng Út, lục lọi cái tủ chuyển từ phòng Tây sang, mãi mới tìm cái áo bông cũ sờn màu của con Tư ngày . Vốn nó màu xanh mà giờ bạc phếch, cửa tay, khuỷu tay và cổ áo lố nhố mấy miếng vá.
"Mẹ ơi, chẳng đây là áo chị Tư mặc chật bỏ ?" Thằng Út hỏi. "Chật thì nối thêm cái cửa tay một tí là ." Mẹ Đỗ buột miệng, nhưng sực nhớ con Tư giờ , bà quẳng cái áo sang một bên: "Thôi bỏ , nó giờ lương , tự mà mua đồ mới. Cái áo rách mang sang cũng chẳng ."
Lớp bông bên trong áo vón thành cục cả , thôi thì dỡ để lót giày bông . Mẹ Đỗ nhặt cái áo lên, chuẩn tháo chỉ. Bà ngoài trời, tuy mưa nhưng vẫn âm u lắm. Cái áo bông của thằng Ba (may từ áo cũ của ông Đỗ) vẫn xong, đợi vài hôm nữa xong xuôi, trời hửng nắng thì mang sang cùng chăn màn luôn một thể.
Thằng Út lôi một cái áo bông còn mới đến tám phần: "Mẹ ơi, cái con mặc rộng, mang sang cho chị Tư ." "Chị mày dạo phổng phao lên , mặc cái , con cứ giữ lấy mà mặc. Để ..." Mẹ Đỗ ngẫm nghĩ một lát, "Anh Cả con chẳng mới gửi len về đó , để đan cho chị mày một cái." Thằng Út mới chịu cất áo .
Đang chuyện thì thấy một bóng ăn vận chỉnh tề, khoác áo mưa cửa. Là Đắc Mẫn. Bà khỏi bệnh, hôm nay xưởng việc. Mẹ Đỗ tận cửa theo, thầm nghĩ cô em chồng nay đổi tính thật , ốm thế mà cũng chịu khó sớm. Chứ như đây, trời cứ hễ lạnh một tí là dù bệnh cũng cáo ốm nghỉ vài ngày.
Tại xưởng Cơ khí, khoa Kỹ thuật.
Tống Lương bàn giao bản thiết kế động cơ diesel hạng nhẹ cho Trưởng khoa Bành. Ông Bành cầm bản thiết kế lập tức ngay bàn, bắt đầu soi xét kỹ lưỡng cấu trúc tổng thể và hệ thống buồng đốt. Ông xem lẩm bẩm tính toán tính khả thi. Đến đoạn cơ cấu trục khuỷu thanh truyền, ông khựng : Cấu trúc ba vòng ?
Tống Lương yên lặng chờ đợi. Một lúc lâu , tiếng gõ cửa từ bên ngoài: "Cho hỏi đồng chí Tống Lương ở đây ?"
Trưởng khoa Bành ngẩng đầu khỏi bản vẽ, hiệu cho Tống Lương mở cửa. Bên ngoài là đồng chí ở phòng thường trực: "Đồng chí Tống, bên nhà máy hóa chất hôm qua gọi điện báo các về, nhắn gọi cho họ ngay, hình như chuyện gấp lắm."
Sáng sớm nay bên hóa chất gọi điện giục nữa. Người thường trực cũng chẳng hiểu nổi, chuyện gì mà cuống cuồng lên thế, tiền điện thoại là tiền chắc? Chẳng tiết kiệm gì cả.
Tống Lương trầm ngâm một lát. Có lẽ bên hóa chất phát hiện hai bức thư đó . , nét chữ trong thư khác hẳn với nét chữ hiện tại của . Vừa bên lớp xóa mù đang định tập mẫu chữ, lúc đó sẽ thấy chữ thế nào. Dù bên hóa chất cử sang điều tra cũng chẳng kết quả gì.
"Tiểu Quang, tiểu Tống đang bận chút việc, lát nữa sẽ qua , tìm những khác ." Trưởng khoa Bành vọng .
Anh thường trực tên Quang lập tức chạy sang phân xưởng 3 tìm đồng chí Nguyễn. Trưởng khoa Bành bảo Tống Lương đóng cửa , nghiêm giọng hỏi: "Lần sang hóa chất, gì gây chú ý quá đấy chứ?"
Tống Lương điềm nhiên: "Không ạ." Mọi chuyện đều bình thường. Ngoại trừ hai bức thư đó. Không khoe khoang, mà bởi nếu vấn đề bình phản ứng Liên Xô giải quyết, nhà máy hóa chất sẽ chịu tổn thất lớn, đó là lãng phí công quỹ của quốc gia. Tống Lương thực sự nhẫn tâm nên mới tay giúp một chút.
"Tiểu Tống, thật sự gì chứ?" Trưởng khoa Bành vẫn yên tâm.
Tống Lương nghĩ một chút: "Thực một việc." Tim Trưởng khoa Bành bỗng thắt : "Họ tiếng Nga ?"
Tống Lương lắc đầu: "Không ạ. Lúc đó một phân xưởng gặp sự cố, công nhân bên đó chạy sang nhờ chúng em giúp một tay..." Anh tóm tắt sự việc lúc đó. "Chuyện đồng chí Nguyễn cũng cùng em, đó Bí thư Lưu bên hóa chất còn mời chúng em một bữa cơm cảm ơn nữa."
Còn về chuyện riêng tư của , thấy cần thiết kể gì.