[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 200
Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:34:10
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trưởng khoa Bành mới thực sự yên tâm, ông còn gật đầu khen ngợi: "Các thế là đúng, xưởng Cơ khí thấy máy móc gặp sự cố thì tay ứng cứu là lẽ đương nhiên." Nói đoạn ông nở nụ đắc ý, phen chắc chắn bên nhà máy hóa chất xưởng Cơ khí bằng con mắt khác .
Tại phòng thường trực.
Nguyễn T.ử Bách bước chân đến nơi tiếng chuông điện thoại reo liên hồi. Anh Quang vội vàng nhấc máy: "Bên hóa chất gọi đấy, Nguyễn, của ." Cái nhà máy hóa chất đúng là hào phóng thật, mới nửa ngày mà gọi sang tới hai .
T.ử Bách tiến nhận máy: "Thư ạ? Ý ngài là lời nhắn truyền miệng ? Thật ngại quá, lúc đó bên xưởng Cơ khí chúng việc gấp gọi về ngay, lúc vội vàng nên kịp để lời nhắn nào cả."
Ở đầu dây bên , quản đốc phân xưởng nhà máy hóa chất thì nhíu mày thật c.h.ặ.t. Đồng chí Nguyễn vẻ chẳng gì về bức thư cả, lẽ nào ?
Văn phòng Xưởng trưởng.
Trưởng khoa Bành dẫn Tống Lương qua đợi cũng một lúc lâu. Xưởng trưởng vẻ đang bận một cuộc điện thoại khá dài. Đợi thêm một lát nữa, hai mới gọi .
"Báo cáo Xưởng trưởng, phương án thiết kế động cơ diesel hạng nhẹ hợp tác với bên Máy kéo đồng chí Tống đây thành ạ." Trưởng khoa Bành nhanh tay trình bản thiết kế lên.
Xưởng trưởng nét mặt rạng rỡ, rõ là đang chuyện vui, ông đón lấy bản vẽ, lật xem một lượt đặt sang bên cạnh.
"Tốt, bản thiết kế khá chỉnh. Thế nhé, chiều nay các sang bên nhà máy Máy kéo một chuyến, bàn bạc với họ xem khả năng chế tạo thực tế thế nào, nắm chắc bao nhiêu phần thắng." Việc thành bại còn dựa công suất và mức tiêu hao nhiên liệu của máy thành phẩm nữa.
Xong việc đó, Xưởng trưởng nhắc sang chuyện khác: "Bí thư Lưu bên hóa chất gọi điện sang, bàn chuyện hợp tác với xưởng , đoàn cán bộ của họ đang đường tới đây ." Nói đoạn, ông về phía Tống Lương: "Tiểu Tống, sang bên đó , phần quen thuộc hơn, lúc họ đến thì tiếp đón nhé."
Tống Lương đáp: "Thưa Xưởng trưởng, chiều nay em cùng trưởng khoa Bành sang bên Máy kéo, e là một hai hôm tới chắc về kịp. Động cơ diesel hạng nhẹ là dòng mới, các thông thể sửa đổi bất cứ lúc nào, em sợ bên họ tự xử lý ngay ."
Trưởng khoa Bành bồi thêm: "Xưởng trưởng ạ, tiểu Tống lý đấy." Đối với khoa Kỹ thuật, dự án động cơ quan trọng hơn hẳn việc đón tiếp mấy đồng chí bên hóa chất.
Xưởng trưởng ngẫm nghĩ một hồi gật đầu: "Được , để tiểu Nguyễn tiếp đón, cứ tập trung lực cho bên Máy kéo ."
Bước khỏi văn phòng, Tống Lương thở phào nhẹ nhõm. Lúc , Trưởng khoa Bành dặn: "Tiểu Tống, ban nãy bên thường trực tìm đấy, qua đó xem việc gì, giải quyết xong hãy về khoa."
Phòng thường trực? Tống Lương bắt đầu xâu chuỗi các sự kiện: bên hóa chất gọi điện tìm nhóm công tác qua phòng thường trực, Bí thư Lưu đột ngột cử sang bàn chuyện hợp tác... Xem chừng, tất cả đều bắt nguồn từ hai bức thư . Chẳng lẽ, vấn đề bình phản ứng Liên Xô giải quyết xong ? Tống Lương ôm nỗi lòng đầy suy tư bước về phía phòng thường trực.
Nhà ăn Đường sắt.
Sau bữa sáng, Vu Nguyệt Oanh thưa với bác Chu cho sang nhà họ Đỗ lấy ít quần áo. Trời trở lạnh, quần áo cô mỏng quá, giờ việc cũng hãn vãn nên cô tranh thủ một lát. Trời âm u nhưng mưa.
"Đi sớm về sớm, đừng để lỡ việc nấu cơm trưa đấy." Bác Chu dặn. Nguyệt Oanh mượn bác cái ô về phía nhà họ Đỗ. Trời lạnh , mục tiêu chính của cô là lấy một bộ chăn đệm, dày mỏng gì cũng , xin thêm ít quần áo cũ của con Tư hoặc con Út, xem ai đồ thừa thì xin. Cùng lắm thì đồ của dì cô tuy nhưng khoác đại mặc áo khoác ngoài thì cũng chẳng ai thấy. Trên đường , cô cứ mải tính toán xem nên mở lời với Đỗ thế nào.
Đến nhà họ Đỗ, Nguyệt Oanh ngoài cổng gọi mấy câu: "Dì ơi!" mà chẳng thấy ai thưa. Cô cao giọng gọi thêm mấy hồi nữa vẫn im lìm.
Bên cạnh, tại nhà họ Thẩm, bà nội Đỗ đang buôn chuyện với Lưu Vân thì tiếng gọi bên ngoài: "Ai gọi ngoài thế?"
Lưu Vân cửa liếc một cái, thấy là Vu Nguyệt Oanh liền đóng sập cổng . Vừa định nhà thì tiếng Nguyệt Oanh vọng sang: "Chị Vân ơi, em hỏi chị chút việc." Nguyệt Oanh gọi bên nhà dì mãi , định sang nhà họ Thẩm hỏi thăm thì thấy Lưu Vân nên tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-200.html.]
Lưu Vân chẳng thèm tiếp, bước nhanh nhà khóa c.h.ặ.t cửa. Kể từ Nguyệt Oanh lộ rõ ý đồ tơ tưởng đến con trai thứ hai nhà , Lưu Vân ghét cay ghét đắng cô nàng . Giờ bà căn bản là dây dưa.
"Chị Vân ơi, chị Vân!" Nguyệt Oanh hỏi cho nhẽ nhưng thấy cổng chốt c.h.ặ.t. Cô gọi hồi lâu, Lưu Vân ở trong nhà cứ giả vờ như thấy.
Lòng Nguyệt Oanh chùng xuống. Chẳng lẽ đây là sự ngầm ý của dì ? Cô thấy uất ức vô cùng. Dì là bề , dẫu cô lỡ đắc tội mấy hôm thì lớn ai chấp nhặt đến mức cơ chứ?
Trong nhà họ Thẩm, bà nội Đỗ thắc mắc: "Ai gọi ngoài đấy?" "Người dưng thôi bà ạ." Lưu Vân tiện tay cầm mấy miếng vải đế giày lên khâu, nhưng cửa đóng nên trong nhà tối, bà đặt xuống. "Bà ơi, chị Hoàng bảo đưa đồ cho thằng bé, thế bao giờ về ạ?"
Sáng nay Đỗ thấy trời ráo, kìm lòng nên thu dọn đồ đạc cho thằng Ba, quyết định mang sang nhà máy Máy kéo. Vì bà nội trông nên Đỗ gửi bà sang nhà Lưu Vân, nhờ bà ăn bữa cơm trưa bên đó, Lưu Vân cũng vui vẻ đồng ý. Hàng xóm láng giềng giúp chút việc là thường.
"Nó bảo bữa tối nhất định sẽ về." Bà nội cánh cửa đang đóng kín. Sao bà tiếng gọi giống con Nguyệt Oanh cháu bên nhà ngoại cái Thái thế nhỉ.
Đột nhiên tiếng động mạnh bên ngoài. Lưu Vân thốt lên: "Bà xem, hình như đứa nào đá cửa."
Bà nội dỏng tai , đúng thật. Lưu Vân hé cửa , thêm mấy tiếng "rầm rầm" nữa, cánh cửa nhà họ Đỗ rung lên bần bật. Cửa đá . Nhìn kỹ , vẫn là Vu Nguyệt Oanh.
Lưu Vân bực mở toang cửa cổng, bà rung rung cái cổng nhà như dằn mặt. Nếu cái con họ Vu dám đá cổng nhà bà, bà nhất định cho nó một bài học nhớ đời! Trước đây Đỗ đối xử với Nguyệt Oanh thế nào bà đều chứng kiến cả. Vậy mà giờ nó việc là dọn ngay, lúc cũng chẳng mảy may ơn nghĩa gì với nhà họ Đỗ, đúng là hạng "ăn cháo đá bát".
Nguyệt Oanh thấy Lưu Vân thì vội bước tới, nặn nụ cầu hòa: "Chị Vân, chị dì em ạ?" Lưu Vân giọng lạnh nhạt: "Cô cứ yên tâm, đợi dì cô về sẽ báo là cô đá hỏng cả cửa nhà bà ."
Mặt Nguyệt Oanh cứng đờ, vội thanh minh: "Không như chị nghĩ , nãy con chuột chạy nên em định dẫm nó thôi..." "Thế ?" Lưu Vân mỉa mai, liếc cô một lượt từ đầu đến chân, "Về thăm dì mà tay thế ? Nhà ăn Đường sắt phát cho cô cái gì mang về quà ?"
Nguyệt Oanh gượng : "Em mới , còn quen việc, đợi lĩnh lương em sẽ hiếu kính dì ạ." "Nghe còn hình một tí." Lưu Vân thủng thỉnh: "Dì cô vắng , nhà ." "Vậy chiều em sang."
Lưu Vân lấy lạ: "Cô ?" Còn định sang nữa? Chắc chắn là việc gì . Thiếu tiền thiếu đồ đây? Nhà họ Đỗ dạo bao việc, già ốm trẻ đau tốn bao nhiêu tiền, giờ cái đứa "đào mỏ" định sang xin xỏ gì nữa chăng? Ôi dào, cái chị Hoàng đúng là khổ thật mà.
Cuối cùng, Vu Nguyệt Oanh đành ôm một bụng tức, tay trắng trở về nhà ăn Đường sắt.
Tại nhà máy Máy kéo.
"Đồng chí ơi, tìm cháu Đỗ Toàn (thằng Ba nhà họ Đỗ)." Mẹ Đỗ ngoài cổng với bảo vệ, " là nó, đến đưa ít quần áo ấm, nhờ đồng chí báo cho nó một tiếng ." Nói xong bà bồi thêm: " , đây đợi là ."
Thằng Ba vốn ở đội bảo vệ, nên các đồng chí trực cổng thấy tìm tiểu Đỗ liền báo ngay cho đội trưởng. "Cho tiểu Đỗ ngoài xem , nhưng nhớ nhắc nó nếu mang đồ thì qua đây kiểm tra kỹ lưỡng, đồ đạc đảm bảo an đấy." Đội trưởng dặn dò. Dạo các chuyên gia về nhà máy Máy kéo khá đông nên an ninh thắt c.h.ặ.t.
Rất nhanh đó, Đỗ thấy Đỗ Toàn trong bộ đồng phục bảo vệ bước . Bà rạng rỡ, con trai bà đúng là chí, ăn vận trông chẳng kém gì mấy bộ đội.
"Mẹ, sang đây?" Đỗ Toàn ngạc nhiên, "Có bà nội chuyện gì ?" Anh nhớ hôm nọ sang xưởng Cơ khí tìm con Tư, bà nội trông cũng yếu lắm .
"Không , , bà nội khỏe lắm, lúc gửi bà sang nhà chị Vân ." Mẹ Đỗ đưa cái bọc lớn nhất trong hai bọc đồ cho con, "Đây là quần áo với bộ chăn đệm dày của con. Trời trở gió , con chú ý giữ gìn sức khỏe..." Bà dặn dò tỉ mỉ đủ thứ chuyện.
Mẹ Đỗ hề lú lẫn. Thằng Ba việc , bà thêm chỗ trông cậy. Vả giờ chỉ nó ở gần, thằng Cả thằng Hai ở xa xôi, về còn . Mai bà với ông Đỗ già yếu, chẳng vẫn nhờ thằng Ba ở gần đây phụng dưỡng ? Nhìn bà nội thì , thằng Hai dù giàu sang đến mấy mà ở tận chân trời thì cũng chỉ ông Đỗ với bà đây chăm sóc thôi.
Những biến cố thời gian qua khiến Đỗ thông suốt nhiều điều. Sau tìm cho thằng Ba một đứa vợ , tính tình hiền hậu, hòa nhã với . Xinh gia thế cũng chỉ là thứ yếu. Cái hạng quá tinh khôn kiêu kỳ (như cô vợ của Thẩm Dương nhà bên) là tuyệt đối , chẳng nhờ vả gì .
"Con nhớ giữ sức nhé, ở nhà còn ít bông cũ, đợi xong cái áo bông sẽ mang sang cho con ." Mẹ Đỗ đó là bông từ áo cũ của ông nội Đỗ, sợ thằng Ba nó chịu nhận.