[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 201

Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:15:19
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mẹ ơi, đơn vị con phát quần áo chống rét mà." Anh Ba cái bọc lớn trong tay, "Lần thì thôi, đừng đưa sang nữa, đường xá xa xôi vất vả ."

Mẹ Đỗ hỉ hả: "Không xa, xa . Đi xe buýt đến bến bộ một lát là tới, mệt."

"Mẹ, nhà máy Máy kéo dạo kiểm tra gắt lắm," Anh Ba móc trong túi một tờ phiếu cơm đưa cho , "Mẹ cầm lấy, tí nữa về dọc đường mua gì mà ăn."

Người ngoài mà giới thiệu giấy tờ chứng minh thì xưởng . Mà dẫu chuẩn đầy đủ thì khâu xét duyệt cũng phiền hà lắm.

"Con mới tháng đầu, nhiều chỗ cần dùng đến phiếu cơm, con cứ giữ lấy mà dùng. Lát nữa còn qua chỗ con Tư đưa quần áo, trưa ăn bên đấy luôn." Mẹ Đỗ gạt .

Tại xưởng Cơ khí.

Buổi trưa ở nhà ăn, Tư Khổ thấy Tú Hồng . Dư Phượng Mẫn bưng bát cháo trắng với đĩa dưa muối xuống cạnh cô: "Tú Hồng trạm xá , bảo là lấy cái gì đó." Phượng Mẫn gặp Tú Hồng ở dọc đường.

Trong cặp l.ồ.ng của Tư Khổ hai món, trong đó món trứng xào hẹ, trông khá khẩm hơn suất của Phượng Mẫn một chút.

"Sao bà ăn uống thanh đạm thế, chiều sức mà ?" Tư Khổ ăn hỏi. Dạo khối lượng công việc ở phân xưởng của cô khá nặng, ăn nhiều cơm mới trụ đến giờ tan tầm.

"Mấy hôm nay ăn thịt nhiều quá nên ngấy." Phượng Mẫn chỉ vết thương ở tay, "Chẳng là đợt về nhà , bố cứ bắt tẩm bổ suốt." Nào cá nào thịt, bữa nào cũng linh đình. Còn kể đống xúc xích mà Chu An đem cho nữa.

Tư Khổ ngẩng đầu Phượng Mẫn một cái sâu sắc. Thời buổi ai nấy đều thiếu dầu mỡ, ăn một bữa trò ở nhà ăn là tính toán nát cả óc, hạng điều kiện gia đình như Phượng Mẫn đúng là hiếm . Thật chẳng đường nào mà ghen tị cho xuể.

Đang chuyện thì Chu An bưng khay cơm tới. Phượng Mẫn khẽ nhíu mày.

Chu An vội phân bua: "Không thịt , nãy ăn hết , giờ trong cặp l.ồ.ng đồ chay thôi." Anh xuống cạnh Phượng Mẫn, "Nhà dưa chua với củ cải muối ngon lắm, chiều về nhà lấy một ít mang cho bà."

Nghe đến dưa muối, Phượng Mẫn mới thấy thèm: "Được thôi."

Hai mải chuyện trò, mãi đến lúc gần ăn xong Chu An mới sực nhớ , móc trong n.g.ự.c một xấp giấy: "Đây là mẫu chữ đồng chí Tống Lương , bảo giao cho lớp xóa mù chữ của ."

Tư Khổ đón lấy, xấp giấy dập ghim cẩn thận lo rơi rớt. Cô lật xem từng trang: "Anh đưa cái sang đây gì thế?" Định cho ngắm chữ thôi ?

"Chiều nay công tác bên nhà máy Máy kéo, chắc cũng một thời gian. Xấp mẫu chữ tranh thủ xong sáng nay, dặn mang sang cho xem dùng ." Chu An đậy nắp cặp l.ồ.ng, chuẩn rửa.

Tối qua thứ Năm, đáng lẽ là tiết của Tống Lương, nhưng vì trời mưa cả ngày, xưởng sợ mất an nên lớp xóa mù nghỉ. Chuyện mẫu chữ Tống Lương kịp bàn với các giáo viên khác.

"Máy kéo!" Tư Khổ thấy mấy chữ đó liền bật dậy, " việc một chút, nhé." Cô cầm xấp mẫu chữ và cặp l.ồ.ng cơm... nhưng nghĩ , bàn chuyện mà tay xách cặp l.ồ.ng thì bất tiện quá. Cô dúi tay Phượng Mẫn: "Bà về ký túc xá thì đặt hộ phòng nhé." Cô định bụng lát về tự rửa .

Phượng Mẫn đỡ lấy cái cặp l.ồ.ng: "Bà tìm Tống Lương ?" "Ừ, việc bên Máy kéo."

Tư Khổ lưng chạy thẳng, vài bước sực nhớ , hỏi Chu An: "Ông gặp đồng chí Tống ở ?" "Hình như về chỗ ở để thu dọn đồ đạc ." Chu An đáp.

Tư Khổ rõ. Tống Lương ở khu nhà tập thể mới xây của xưởng, dãy 2.

Đợi Tư Khổ chạy khỏi nhà ăn, Phượng Mẫn mới khẽ kéo áo Chu An, nhỏ: "Này, ông thấy con Tư sốt sắng chuyện của đồng chí Tống thế nhỉ?" Cứ thấy vắng là hớt hải chạy tìm.

"Chắc là chuyện tập mẫu chữ thôi." Chu An cũng thì thầm, " để ý , hai căn bản là chẳng ý tứ gì với ." Hai chuyện việc, ánh mắt đều ngay ngắn lắm, chẳng lấy một tia ám nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-201.html.]

Nghe thế, Phượng Mẫn khẽ thở dài: "Con Tư nhà 'khai hoa' gì cả." Cứ thế thì tính đây?

"Cô còn trẻ mà." Chu An . Phượng Mẫn chậm rãi sang Chu An. Tư Khổ khai hoa là vì còn nhỏ, thế còn cô thì ? Ý là gì? Bảo cô già ? Dưới cái sắc lẹm của Phượng Mẫn, Chu An lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng .

Khu tập thể xưởng Cơ khí.

Tư Khổ tìm đến nơi, nhưng dãy nhà bao nhiêu là phòng, chẳng Tống Lương ở phòng nào. Không ?

Anh Ba đang ở bên Máy kéo, Tư Khổ tìm Tống Lương nhờ để mắt hộ xem Ba bên đó sống thế nào, công việc suôn sẻ . Đợt nghỉ một ngày mua bông , tuần mới đến kỳ nghỉ tiếp theo. Xin nghỉ khó, cái khó là nhà máy Máy kéo để tìm . Tư Khổ vẫn còn nhớ như in cái giữ ở phòng bảo vệ bên đó cả ngày trời.

"Đồng chí gì ở đây thế?" Một giọng vang lên từ phía . Tống Lương!

Tư Khổ giọng là nhận ngay, cô : "Chẳng về phòng lấy đồ ?" " tạt qua phân xưởng 3 một lát." Tống Lương Tư Khổ, "Đồng chí tìm việc ?"

Đồng chí Đỗ dưng chẳng bao giờ tìm . Chuyện tập mẫu chữ ? Anh công tác, đó là lệnh của Xưởng trưởng, thoái thác .

"Có một việc thế ..." Tư Khổ kể chuyện Ba cho , "Anh sang bên Máy kéo, thể giúp xem qua tình hình ?" Tống Lương đáp ngay: "Chuyện nhỏ, vấn đề gì."

Tư Khổ dặn thêm: "Đội trưởng Trần bên bảo vệ ở đó kiểm tra gắt lắm đấy." Đội trưởng Trần... Tống Lương nhớ . Lần sang đó họp, cái ông đội trưởng Trần tra hỏi kỹ lắm, lúc đó còn tưởng " tầm ngắm" vì là từ nước ngoài về. May mà .

"Anh trai đồng chí ở bộ phận nào, đồng chí ?" Tư Khổ ngẫm nghĩ: " chắc lắm, nhưng khả năng là bên bảo vệ." Người quen của chú hai cô vốn là trưởng phòng bảo vệ bên đó mà. Nếu đổi thì Ba chắc cũng ở đấy.

"Được, . Sang đó sẽ hỏi thăm giúp đồng chí." "Cảm ơn nhiều."

Tư Khổ bỗng nảy một ý: "À , Tiêu bên xưởng hình như cũng cụ Cát dắt sang bên Máy kéo . Nếu gặp , nhắn hộ một tiếng: Cô Phượng bảo cô đối tượng , hôm nọ là trai cô đấy." "Được." Tống Lương gật đầu, dù chẳng Tiêu với cô Phượng là ai.

Việc gửi gắm xong, Tư Khổ thấy nhẹ cả . Hai trò chuyện thêm một lát Tống Lương về phòng, còn Tư Khổ cầm xấp mẫu chữ sang bên phòng Tổng vụ tìm chủ nhiệm Cố để báo cáo một tiếng. Vả Tống Lương vắng, xem chủ nhiệm Cố giao việc tập mẫu chữ cho ai khác . Nếu thực sự ai nhận, Tư Khổ đành tự gánh vác .

Nhà ăn Đường sắt.

Sau bữa trưa, Vu Nguyệt Oanh lúc rửa bát lóng ngóng vỡ tận ba cái bát, còn mảnh sành cứa tay, ngón trỏ chảy m.á.u một lúc mới cầm . Cô ôm ngón tay thương tìm bác Chu: "Bác Chu ơi, chiều nay cho cháu trạm xá lấy ít t.h.u.ố.c với ạ."

Bác Chu vết thương nhỏ xíu của Nguyệt Oanh: "Trong tủ t.h.u.ố.c nhà ăn sẵn đấy, để bác lấy cho." Bôi tí t.h.u.ố.c đỏ là xong ngay, ngủ một đêm là khép miệng vết thương mà.

Chiều đó, bác Chu cho Nguyệt Oanh nghỉ sớm. Được một lúc, chị Thu – ở cùng phòng với Nguyệt Oanh – tìm đến bác Chu càm ràm: "Này cô Chu, thấy cái con bé Oanh việc chẳng cả."

Bác Chu ôn tồn: "Nó giờ bao giờ, chị là bề thì chịu khó bảo ban nó thêm." Chị Thu vốn định xả một tràng bực dọc, nhưng bác Chu thế thì cũng đành chịu, chỉ thốt lên: " thì sẵn lòng dạy thôi, chỉ sợ nó chẳng học. Rửa rau thì lề mề chậm chạp, còn vụ vỡ ba cái bát ban nãy á, chuyện trùng hợp thế, vỡ một mà vỡ tận ba cái?"

Bác Chu thở dài: "Chị Thu , chị vất vả. con bé là nhà bên phía ông Đỗ nhà , họ nhờ vả giúp đỡ, cũng khó mà từ chối ." Bác tuyệt nhiên nhắc đến chuyện con trai và Nguyệt Oanh. Mọi trong nhà ăn cũng chẳng ai quan hệ thực sự, chỉ nghĩ cô là họ hàng xa.

Bác Chu giữ Nguyệt Oanh bên cạnh, một là để thử xem tính nết cô nàng thế nào, hai là vì vụ ồn ào bên nhà họ Hạ. "Kẻ hèn chẳng sợ kẻ sang", bác con trai dẫm vết xe đổ của Hạ Đại Phú, nhà lão đ.á.n.h bạc kéo cả họ hàng hang hốc đến loạn. Nghe bà mối Trương giờ cũng trốn sang nhà , dám ló mặt Hạ.

Nguyệt Oanh dám đưa thằng Vệ Đông nhà bác lúc say rượu về, còn ôm ấp giữa phố, con bé gan to lắm. Bác Chu đem tương lai và danh dự của con trai đ.á.n.h cược. Giờ Nguyệt Oanh ở ngay mắt bác, tính tình lười biếng lén lút trốn việc bác đều thấy cả. Cứ giữ cô để định tình hình , nửa năm nếu Nguyệt Oanh vẫn chứng nào tật nấy, bác Chu chắc chắn sẽ cách "trị" con bé .

"Chị Thu , phố đằng nhà ông họ Trần mới chuyển công tác tỉnh khác, bảo là về nữa nên bán cái nhà cũ. Nhà lớn, chỉ hai gian cấp bốn thôi nhưng cái sân nhỏ. Nếu chị ưng thì lát dẫn chị sang xem." Bác Chu .

Nghe đến đây, chị Thu lập tức cởi phăng cái tạp dề quẳng sang một bên: "Thế còn chờ gì nữa, luôn cô!" Cả đời chị chỉ mong một chỗ chui chui ! Bao năm qua chị cũng tích cóp ít vốn liếng, nhà cấp bốn hai gian chắc cũng quá tầm tay, nếu thiếu thì chị vay mượn em đồng nghiệp một ít. Tình nghĩa đồng nghiệp bao năm, chắc nỡ từ chối .

"Đi bây giờ luôn á?" Bác Chu ngẩn . " thế, tranh thủ lúc đang nghỉ thì xem luôn," Chị Thu kéo tay bác Chu lôi tuột ngoài, "Cô Chu ơi, cô đúng là quý nhân của đời đấy!"

Loading...