[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 202

Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:15:50
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn về phần Nguyệt Oanh, chị Thu sớm quẳng cô nàng đầu . Cứ mua cái nhà riêng , chị sẽ dọn ngoài ngay lập tức, chui rúc, chung đụng với cái con bé ranh con nữa.

Tại xưởng Cơ khí. Ba giờ chiều.

Mẹ Đỗ vượt bao gian truân mới tìm đến xưởng Cơ khí. Bà chẳng ngờ xưởng xa nhà máy Máy kéo đến thế, cứ tưởng lúc trưa là tạt qua ngay. Đợi xe buýt mất bao nhiêu thời gian, chẳng chuyến nào thẳng. Cuối cùng bà hỏi đường, cũng may là trời mưa. Đi bộ ròng rã một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến nơi.

Mẹ Đỗ tìm đến đồng chí bảo vệ trực cổng: "Đồng chí ơi, tìm cháu Đỗ Tư Khổ, đồng chí giúp nhắn cháu một tiếng ?" "Bác giấy giới thiệu ạ?" Đồng chí bảo vệ hỏi. " gấp quá nên mang," Mẹ Đỗ vội phân bua, " trong , chỉ là đến đưa quần áo cho cháu thôi, đẻ nó mà. Phiền đồng chí nhắn cháu hộ ."

Nghe đến đây, bảo vệ mới thở phào nhẹ nhõm. Hóa chỉ là đưa quần áo. Mấy nhà Đỗ Tư Khổ đến tìm là báo tin dữ, cứ tưởng cũng chuyện gì. "Thế bác, bác cứ để quần áo ở đây, lát nữa mang cho cô ." Anh bảo vệ .

"Hả?" Mẹ Đỗ ngẩn , " vất vả lắm mới sang đây, gặp con bé một chút, đồng chí thông cảm giúp ?" Bà xoa xoa bụng, " bộ đường xa, cơm trưa còn kịp ăn đây ." Vừa dứt lời, cái bụng bà cũng đ.á.n.h "ùng ục" một hồi hưởng ứng.

Anh bảo vệ ngẫm nghĩ một lát sang hỏi ý kiến Đội trưởng Ngô. "Cậu gọi tiểu Đỗ đây ." Đội trưởng Ngô vốn là tình nghĩa, "Nhớ bảo cô đến đưa đồ, còn đang nhịn đói đấy." Anh bảo vệ liền chạy trong.

Tại phân xưởng 1.

"Mẹ đến á?" Tư Khổ nhíu mày, "Đưa quần áo mà nhịn cả đói?" Đưa quần áo? Cái áo bông rách ư? Hay là bà mới mua đồ mới cho cô? " thế, bác giấy giới thiệu nên đang đợi ngoài cổng." Anh bảo vệ . "Cảm ơn đồng chí."

Tư Khổ hiện đang theo học cụ Chử, lúc cụ mặt, cũng chẳng ai giao việc nên dựa sự tự giác của cô. Giờ đến tận nơi, bảo vệ cũng thông báo, Tư Khổ thể . Cô cũng xem rốt cuộc mang cái áo gì sang đây.

Tư Khổ tạt qua nhà ăn một vòng, tầm xế chiều thế thì cơm chẳng còn mà thức ăn cũng hết. May đầu bếp Bành thương tình nhường cho cô hai cái bánh màn thầu đại cỡ. Bánh Bành đặc biệt để dành, định bụng lát nữa xẻ đôi kẹp ít dưa muối với trứng rán , c.ắ.n một miếng thì cứ gọi là sướng tỉnh . "Thôi, cất công đến đây còn nhịn đói, nhường cho bác ." "Cháu cảm ơn chú Bành ạ."

Anh Bành còn giúp Tư Khổ hâm nóng bánh , bọc giấy dầu cẩn thận. Tư Khổ cầm hai cái bánh nóng hổi, cảm ơn rối rít mới cổng xưởng.

"Mẹ!" Mẹ Đỗ thấy Tư Khổ liền vội bước sát cổng sắt: "Con mới chịu đấy , gió ngoài thổi sắp lạnh c.h.ế.t ." Tư Khổ đáp: "Đường xá xa xôi thế đưa quần áo gì." Nói thì , cô vẫn đưa hai cái bánh màn thầu qua: "Bánh còn nóng, ăn ngay cho ấm bụng."

Mẹ Đỗ đang đói ngấu, đón lấy cái bánh c.ắ.n lấy c.ắ.n để, thế mà cũng chẳng thấy nghẹn. Tư Khổ tiện tay cầm cái bọc nhỏ của mở xem, đập mắt là một cái áo bông rách nát đầy những miếng vá, màu sắc bạc phếch, lớp bông bên trong đóng thành cục. Cất công sang tận đây chỉ để đưa cái áo thôi ? Tư Khổ giũ áo , bụi mịn bay lên mịt mù.

Mẹ Đỗ ăn bánh lùi mấy bước: "Mẹ đang ăn mà, con giũ áo gì thế!" Bụi bặm bám hết bánh màn thầu bây giờ. Tư Khổ hỏi thẳng: "Mẹ xa thế chỉ để đưa cái áo rách thôi ?" Cô ướm cái áo lên , "Mẹ xem con còn mặc nữa ?"

Thật chẳng bõ công. Tư Khổ bảo: "Thôi, mang về ." Cô cuộn cái áo nhét bọc, dúi lòng thẳng trong xưởng. "Mẹ còn chuyện với con nữa mà!" Mẹ Đỗ gọi với theo. Tư Khổ ngoảnh đầu : "Chuyện gì liên quan đến con thì đừng ."

Mẹ Đỗ vẫn hét lớn: "Chị họ con dọn ngoài ở , còn ở nhà ăn Đường sắt nữa!" Tư Khổ vẫn dừng bước. Mẹ Đỗ cuống lên: "Cái áo len của con đang đan dở đấy, xong , con cáu kỉnh cái gì!" Tiếng bà vang l.ồ.ng lộng, đến mấy bảo vệ cũng thấy rõ mồn một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-202.html.]

Tư Khổ thấy cả, nhưng hề . Thứ đồ mà mang tới đây mặc thì mới gọi là đan cho cô, còn mặc thì đó là đồ của khác. Cái kiểu cứ hứa hươu hứa vượn "chuẩn cái cái ", chỉ cần dùng mồm thì ai mà chẳng ?

Mẹ Đỗ thẫn thờ cổng: "Ôi dào, chắc là lấy nhầm áo ! Cái con bé , mà tính tình nó gắt gỏng thế , vất vả lắm mới sang đến đây!" Đi thật ? Chút đồ gì cũng đưa cho ? "Cái con lỏi , đúng là đồ lương tâm!" Mẹ Đỗ lúc mới thực sự vỡ lẽ: cái chiêu dùng mồm để dỗ dành con Tư như ngày xưa hết tác dụng . Phải mang cái gì thật thiết thực đến, bằng nó còn chẳng thèm liếc mắt một cái.

Con bé , một cái là tính nết đổi khác hẳn. Bà nghĩ đến chuyện Tư Khổ còn gửi cao dán cho bà nội, trong lòng bốc lên một luồng lửa giận: cái con bé c.h.ế.t tiệt , nó đối xử với già còn hơn cả nó. bây giờ? Con cái lớn , lông cánh đủ cả, quản nổi nữa.

"Hừ!" Mẹ Đỗ nhặt cái áo bông cũ đất lên, dày mặt bước về phía phòng bảo vệ: "Đồng chí ơi, bộ quần áo phiền đồng chí chuyển cho con gái ?" Dù cũ thì nó vẫn là cái áo bông mà. Anh bảo vệ cái áo cũ nát, vẻ mặt đầy khó xử.

Nhà ăn Đường sắt.

Chiều đến, Vu Nguyệt Oanh vẫn lén lút tạt qua nhà họ Đỗ một chuyến. Gọi một hồi vẫn thấy ai, xem chừng dì cô vẫn về thật. Cô liếc sang nhà họ Thẩm bên cạnh, cổng sắt chốt nhưng cửa chính bên trong vẫn mở. Nguyệt Oanh ghé qua đó mà tránh , vòng về phía nhà họ Vệ. Nhà họ Vệ cũng khóa cửa. Vệ Đông ở mỏ than về.

Vết thương chắc đến mai là thấy dấu vết gì nữa, Nguyệt Oanh buông tay xuống, vòng qua phía nhà họ Hạ. Thấy mấy đồng chí công an mặc đồng phục đang cửa nhà họ Hạ, cô liền vội vã lánh thật xa, sợ vạ lây.

Tại kho hàng.

Viên Tú Hồng rắc một ít bột t.h.u.ố.c mài mịn quanh khu vực các thùng dầu. Nếu kỹ thì chẳng thể phát hiện , loại bột bám đế giày chắc, dễ gì rơi . Cô chỉ hy vọng tối nay trời mưa, vì nước sẽ mất d.ư.ợ.c tính, dù nếu ngửi kỹ vẫn thể nhận mùi đặc trưng. Tú Hồng cũng cách hiệu quả , nhưng cứ thử một phen xem .

Chiều hôm đó, Tống Lương cùng Trưởng khoa Bành sang nhà máy Máy kéo. Nguyễn T.ử Bách lên văn phòng Xưởng trưởng và tin xưởng Cơ khí sắp hợp tác với nhà máy hóa chất. Xưởng trưởng giao cho nhiệm vụ tiếp đón đoàn cán bộ hóa chất sắp tới. Từ nơi ăn chốn ở đến thực đơn đều chuẩn chu đáo, để thất lễ với khách.

T.ử Bách thầm nghĩ, việc vốn là của phòng Tổng vụ và phòng Hành chính, đổ lên đầu ? "Thưa Xưởng trưởng, Chủ nhiệm Cố bên Tổng vụ việc tiếp tân , việc giao cho bên ạ?" T.ử Bách hỏi thẳng. Anh là kỹ thuật viên cơ khí, dân dịch vụ ăn uống .

Xưởng trưởng giải thích: "Tiểu Cố đang kẹt việc khác, gánh nặng vai cũng nhiều. Cậu sang bên hóa chất , quen mặt với các đồng chí bên , quen tiếp đón thì việc đàm phán hợp tác cũng dễ sắp xếp hơn." T.ử Bách thoái thác: "Vậy ngài cứ để khác chủ trì, thể cùng để giới thiệu đôi chút, đó về phân xưởng việc. Phương án cải tiến máy công cụ của phân xưởng 3 vẫn còn điều chỉnh." Xưởng trưởng ngẫm nghĩ một lát, thấy phân xưởng 3 dạo đúng là đang bận túi bụi thật, bèn bảo: "Vậy , để bên Tổng vụ cử phụ trách chính, hôm họ đến cứ mặt một lát là ." "Rõ thưa Xưởng trưởng." T.ử Bách lúc mới thấy thoải mái.

Tại khu tập thể Đường sắt, nhà họ Đỗ.

Trời sẩm tối Đỗ mới về đến nhà. Thằng Út học về, còn sang đón bà nội Đỗ về nhà . Văn Tú cũng học về, cứ ru rú trong phòng . Đắc Mẫn thì nhà. Mẹ Đỗ bếp, thấy thằng Út đang lúi cúi rửa rau, bà xót xa: "Nước lạnh thế , con để đấy cho." Đôi bàn tay thằng Út mướt mát thế , để mấy việc thô kệch. Hồi sinh nó , ai cũng bảo thằng bé tay dài mặt sáng, hưởng phúc.

Mẹ Đỗ đẩy con khỏi bếp: "Vào phòng sách , lát cơm chín gọi." Con Tư thì m.á.u lạnh vô tâm , giờ bà chỉ còn trông cậy thằng Ba với thằng Út thôi. Thằng Út ngoài cửa : "Mẹ ơi, lúc con về cái cổng nó kẹt , khó đẩy lắm, hỏng hóc gì ." Mẹ Đỗ đáp: "Lát bảo bố con sửa."

Cửa phòng bà nội mở , bà bên trong vọng : "Cái con Nguyệt Oanh chiều nay nó qua đây đấy. Nghe chị Vân cái cổng là do nó đá đấy, đá mấy cú liền." Bà nội lúc chuyện cũng chẳng dám tin. Mẹ Đỗ khựng một chút gượng : "Chắc ." Bà nội bồi thêm: "Cái con cháu bên ngoại nhà chị Thái , trưa nó đến một , chiều đến một nữa."

Mẹ Đỗ hiểu ý bà nội: Nguyệt Oanh việc mới tìm đến. Lòng bà chùng xuống. Thằng Út nhíu mày: "Nó dọn còn đá cổng nhà gì, ai đụng chạm gì đến nó ?" Mẹ Đỗ bảo: "Dọn thì kệ nó, quan tâm gì. Chuyện của lớn, con phòng ." Trẻ con nên lo mấy việc . Bà nội cũng đồng tình như thế. Thằng Út đành phòng.

Hôm nay ở trường thầy cô dạy, chỉ mấy học sinh lớp xuống lớp. Trường học bây giờ bắt đầu trở nên nhốn nháo, bát nháo .

Loading...