[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 203
Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:16:50
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bố Đỗ về nhà muộn, hôm nay ông tăng ca. Trận mưa lớn hôm qua cuốn trôi lớp cát đá một đoạn đường ray, khiến đường tàu lệch nhẹ, cả đội tập trung sửa chữa suốt cả ngày. Lúc cả nhà mâm cơm, Đắc Mẫn vẫn về. Người nhà họ Đỗ cũng bắt đầu quen dần với việc .
Tại xưởng Cơ khí. Sáu giờ chiều, phòng họp nhỏ của Ban Tổng vụ.
Các giáo viên của lớp xóa mù chữ đều mặt đông đủ, Tư Khổ cũng tham gia theo lời mời của Chủ nhiệm Cố. Một là vì cô đang dạy cho Phượng Mẫn, hai là vì Tống Lương công tác, khi Tư Khổ cũng gánh luôn phần việc của . Nếu thì Phượng Mẫn cũng mặt ở đây . Vấn đề chính của cuộc họp hôm nay là việc rèn chữ cho các học viên trong lớp.
"Đây là tập mẫu chữ do đồng chí Tống , các đồng chí xem qua ." Chủ nhiệm Cố chuyển tập mẫu chữ đóng tập ngay ngắn xuống phía . Tư Khổ xem qua từ nên nhanh ch.óng đưa cho Phượng Mẫn cạnh. Phượng Mẫn lật xem một hồi, công nhận chữ thật, nhưng mấy đoạn văn cổ đó khiến cô mà hoa cả mắt. Cô nảy một ý kiến, bèn giơ tay: "Thưa Chủ nhiệm Cố, chữ đồng chí Tống thì thật, nhưng nội dung sâu xa quá, e là các đồng chí lớp xóa mù hiểu gì ."
Chủ nhiệm Cố đáp: " bàn với đồng chí Đỗ , tập mẫu chữ của đồng chí Tống khi in sẽ xếp ở phần cuối." Còn phần đầu sẽ là mẫu chữ của các giáo viên khác. "Phần cuối?" Phượng Mẫn ngẩn , "Còn mẫu chữ khác nữa ạ?" Chủ nhiệm Cố gật đầu: "Lát nữa mỗi một bản nộp lên đây, bản nào chữ chúng sẽ tập hợp để in ." Dùng máy in của phòng Tổng vụ in vài chục bản. Học viên nào luyện chữ thì phát, ai thì thôi. Giấy tuy đắt nhưng cũng lãng phí.
"Chúng cũng mẫu chữ á?" Phượng Mẫn cam tâm, giơ bàn tay lên: "Tay vẫn khỏi hẳn ." Thực là khỏi từ lâu , chỉ còn vết sẹo mờ, dạo cô vẫn chăm chỉ bôi t.h.u.ố.c. Chủ nhiệm Cố vốn tính dễ dãi: "Tay cô đau thì thôi ." Phượng Mẫn thầm mở cờ trong bụng.
Ngồi bên cạnh, Nguyễn Tư Vũ đang chăm chú tập chữ của Tống Lương. Nét chữ cứng cỏi, tràn đầy sức lực, thực sự phong cốt. Cô thầm nhớ gặp Tống Lương bên cạnh Đinh Uyển mấy hôm , thật đúng là " thể trông mặt". Một đồng chí Tống hành xử khiêm nhường, kín kẽ mà nét chữ ngang tàng, mạnh mẽ đến . Bất giác, Tư Vũ cảm thấy tò mò về Tống Lương. Bố cô từng bảo "văn ôn võ luyện, nét chữ nết ", đồng chí Tống "trong ngoài bất nhất" thế nhỉ? Cô chuyển tập chữ cho kế tiếp.
Tối đó lớp xóa mù tiết. Các giáo viên ở phòng họp mẫu chữ suốt hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng, chữ của Tư Khổ, Tư Vũ và đồng chí Chu chọn. Còn Chu An với Phượng Mẫn thì một , một chữ nên in. Tư Khổ những câu trích dẫn trong "Ngữ lục của Chủ tịch" mà Chủ nhiệm Cố giao, những khác hình như cũng . Chủ nhiệm Cố thu các bản tay giao cho Tư Vũ: "Tiểu Nguyễn, bên thư viện cô thong thả hơn, nhiệm vụ biên tập tập mẫu chữ giao cho cô nhé." "Vâng thưa Chủ nhiệm." Tư Vũ vui vẻ nhận lời. Thư viện đúng là nhàn thật, nhất là dạo thêm đồng nghiệp mới. Tư Vũ liếc Phượng Mẫn, cô nàng vốn ở phân xưởng mà đùng một cái điều sang thư viện, bảo là "quan hệ" chống lưng thì cô chẳng tin.
Ký túc xá nhà ăn Đường sắt.
Từ chiều tối nay, chị Thu bỗng dưng hăng hái lạ thường. Về đến phòng, chị ngâm nga giai điệu thu dọn đồ đạc cá nhân cực kỳ tỉ mỉ, quần áo mỏng cất , đồ dày lôi . Chị vui lắm chứ. Chiều nay cô Chu dẫn chị xem cái căn hộ hai gian nhỏ , thật chê : nhà hướng Nam đón nắng, cửa sổ thoáng đãng, cái sân nhỏ để phơi phóng. Nhà gần chỗ , bộ chỉ mất mươi mười lăm phút. Quá tuyệt! Hai bên hẹn sáng mai chị ngân hàng rút tiền, gặp ở cục nhà đất, tiền trao cháo múc. Hợp đồng ký xong là căn nhà chính thức thuộc về chị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-203.html.]
Nguyệt Oanh thấy chị Thu tâm trạng liền chủ động lân la gần: "Chị Thu ơi, chị thừa bộ chăn đệm nào ạ? Chăn của em mỏng quá, đêm rét run cả ." Nụ mặt chị Thu chợt tắt lịm. Mấy ngày qua chị chẳng ưa gì tính nết con bé , giờ sắp dọn , chị càng dính dáng gì đến nó. Một lăn lộn bao năm, chị thừa kinh nghiệm sống để rằng đồ cho mượn thì chắc đòi . Nhất là chị là phụ nữ, nếu cả nể thì coi như mất trắng.
" cũng chẳng thừa bộ nào . Cô chịu khó lôi hết quần áo mà đắp thêm lên . Không thì tối mặc dày một chút mà ngủ, hoặc trạm xá xin cái vỏ chai nước biển, đổ nước nóng mà túi sưởi nhét trong chăn..." Chị Thu dù cho mượn nhưng vẫn tận tình đưa lời khuyên. "Em quần áo mỏng thôi ạ." Nguyệt Oanh rầu rĩ. "Thế thì chỉ nước mua thôi." Chị Thu đáp. Trời lạnh thế ai chẳng thiếu đồ ấm, cho mượn lấy gì mà mặc. "Em gì tiền," Nguyệt Oanh nảy ý định, định bụng ướm lời thử xem... "Thế thì chỉ còn cách hỏi xin gia đình thôi." Chị Thu cắt ngang lời cô. Chuyện vay mượn tiền nong chị nếm mùi từ thời trẻ , nhà, họ hàng vay mượn đủ kiểu xong "quỵt" luôn, đến đòi còn mắng ngược . Chị Thu giờ già , tiền nong giữ thật c.h.ặ.t, đời nào chị cho một mới quen vài ngày như Nguyệt Oanh vay tiền. Chẳng tình nghĩa gì sâu đậm cả.
Nguyệt Oanh chợt nhận , thành phố ai cũng một giuộc như , cứ động đến tiền là trở mặt ngay lập tức. Sao tính tình họ cạn tàu ráo máng đến cơ chứ?
Xưởng Cơ khí - Ngày hôm .
Buổi sáng, đoàn công tác nhà máy hóa chất tới nơi. Tiểu Lại bên Tổng vụ cùng Nguyễn T.ử Bách bên phân xưởng 3 tiếp đón. "Mấy đồng chí trẻ tuổi sang nhà máy chúng thấy mặt nhỉ?" Người bên hóa chất hỏi thăm, ý là gặp mặt mấy đó. Tiểu Lại xởi lởi: "Mọi đều đang trong giờ việc cả. Nếu các đồng chí gặp, đợi lúc tan tầm sẽ mời cùng dùng bữa tối." Đoàn bên hóa chất cử sang cũng chẳng lãnh đạo cấp cao gì, chức vụ cũng sàn sàn , gặp công nhân xưởng thì cũng ảnh hưởng đến công việc của . T.ử Bách cạnh gật đầu đồng tình.
Đến trưa, bên hóa chất mới gặp mấy đồng chí từng sang xưởng ở nhà ăn. Rất nhanh, họ phát hiện điểm thiếu sót: "Sao thiếu một thế ?" "Đồng chí Tống!" Có sực nhớ . "Đồng chí Tống công tác từ hôm qua ạ."
Tư Khổ và Tú Hồng ăn trưa thì thấy mấy bên hóa chất đó. Dẫn đầu là một tuổi, còn đều trẻ. Tiểu Lại dẫn họ chiếc bàn lớn kê riêng ở góc – đây là việc dặn nhà ăn từ : ghép bàn , bên đặt mặt bàn tròn, xung quanh đặt bốn chiếc ghế băng dài. Thức ăn chuẩn sẵn, đủ cả món mặn món xào. Đứng từ xa Tư Khổ ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Là canh sườn ? Tú Hồng liếc một cái, vì xa nên rõ bàn những món gì, chỉ là bày biện linh đình nửa mặt bàn, hình như còn cả rượu nữa. Tú Hồng nhíu mày, cô vốn thích mùi rượu. "Tư Khổ, ăn nhanh thôi." Tú Hồng bảo. "Ừ."
Tư Khổ và Tú Hồng ăn vội ăn vàng. Lát nữa Tư Khổ định sang thư viện tra cứu thêm tài liệu. Dạo trời mưa nên lớp đào tạo máy kéo tạm nghỉ, cô quyết định sẽ tự soạn một cuốn sổ tay hướng dẫn sửa chữa hỏng hóc máy kéo theo cách riêng của , cho ai cũng thể hiểu ngay. Tất nhiên, nội dung đó sẽ đúc kết từ kinh nghiệm thực tế của cô cộng thêm một ít "kiến thức thời đại" – chẳng hạn như xu hướng phát triển của máy kéo trong tương lai. Đợi xong xuôi, kiểm tra kỹ lưỡng, cô sẽ sang đề đạt với Chủ nhiệm Cố xem thể in mười cuốn để phát cho các đồng chí đến học .
Đang mải suy nghĩ thì Văn Giai Ngọc – học viên lớp máy kéo – tới, gương mặt rạng rỡ: "Đồng chí Đỗ." Cô bốc một nắm kẹo hỉ nhét tay Tư Khổ, bốc một nắm nữa đưa cho Tú Hồng: "Tháng cưới, nếu rảnh các đồng chí qua uống chén rượu mừng nhé." "Chúc mừng cô nhé, nhất định chúng sẽ tới. Mà tổ chức ở thế?" Tư Khổ hỏi. "Tổ chức ngay tại nhà ăn xưởng thôi, chỉ mời vài bạn và đồng nghiệp thiết." Giai Ngọc đôi mắt cong cong, lộ rõ vẻ hạnh phúc. Gia đình Bao Hải Bình , yêu thương , cô cảm thấy gả một gia đình như thế thì đời chắc sẽ tệ. "Ngày mấy thế cô?" "Ngày mùng 5 tháng 12." Giai Ngọc đáp. Cô nán chuyện trò một lát thấy gọi nên chào Tư Khổ rời . Thật . Tư Khổ thầm mừng cho Giai Ngọc, một luôn nỗ lực sống và chân thành như cô , ai mà quý mến cho ?
Bên ngoài, Phượng Mẫn đem chiếc khăn len tự tay đan quàng cổ Chu An, chiều dài khéo. "Mua ở mà thế?" Chu An hớn hở hỏi. " tự đan đấy!" Phượng Mẫn tự hào hếch cằm. Chu An tít mắt, vòng tay lưng lấy một phong thư đặt tay Phượng Mẫn. Lúc Phượng Mẫn mở thư, mặt đỏ bừng lên như gấc chín.
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua. Chiếc áo len của Tư Khổ cuối cùng cũng thành một tuần và cô mặc lên . Đó là kiểu áo len dáng rộng, cửa tay và gấu áo đan thu . Tuy chỉ là kiểu đan trơn đơn giản nhưng trông lạ mắt và phong cách. Lúc Tư Khổ mặc áo, Phượng Mẫn cứ cạnh ngắm nghía mãi: "Cái áo của bà trông cứ khác khác với kiểu bọn đan thế nhỉ?" Tư Khổ cởi áo : "Bà mặc thử xem?" Phượng Mẫn cởi áo khoác và chiếc áo len mới của , l.ồ.ng chiếc áo của Tư Khổ . Vừa mặc xong, cô nhận ngay điểm khác biệt. "Ôi, cái tay áo mặc thích thật đấy!" Tay áo len của Phượng Mẫn thường bó sát cánh tay, lúc mặc cứ kéo kéo chỉnh chỉnh, đôi khi khéo còn thấy vướng víu khó chịu, chẳng thoải mái như cái áo .