[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 205
Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:18:51
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư Phượng Mẫn xoa xoa vành tai: "Ngoài trời gió to khiếp thật." Tư Khổ ngoài cửa sổ, hàng cây gió thổi quật nghiêng ngả như đang gật đầu.
Tại khu tập thể Đường sắt.
Mẹ Đỗ về đến nhà, việc đầu tiên là đem miếng thịt ba chỉ cất tủ bếp, khóa kỹ . Tối nay ăn ngay, để dành mai tính. Tối nay nấu mì sợi thôi. Trời lạnh thế , húp bát nước mì nóng hổi là nhất. Bà về một lát thì bên ngoài tìm.
"Chị ơi." Là giọng một đàn ông. Mẹ Đỗ cau mày, giọng lạ tai lắm. Bên nhà ngoại bà chỉ duy nhất một ông trai, đời nào gọi bà là "chị" thế . "Chị ơi, chị Hai ơi."
Mẹ Đỗ theo tiếng gọi xem, một cái mà suýt vững. Là dượng, chồng của dì Hoàng Thái Hà – dượng Vu Cường. Bà còn tưởng nhầm, dụi mắt kỹ , bên cạnh Vu Cường còn một đứa nhỏ, chừng mười tuổi, tóc cắt ngắn ngủn, mặc bộ đồ kiểu con trai. Trông hệt như một thằng nhóc. lạ thật, nhà dì bà chỉ hai đứa con gái thôi mà? Mẹ Đỗ trân trân nửa ngày dám nhận .
Gió thốc lên. Cái lạnh luồn lách tận xương tủy, Vu Cường bắt đầu ho khan, cơn ho rũ rượi dứt, ho đến năm sáu bận mới dịu . Đứa nhỏ ngoài thấy thế liền trợn mắt Đỗ: "Sao bà còn mở cổng?" Miệng là mà hạng họ hàng nào để c.h.ế.t trân ngoài gió rét thế !
Mẹ Đỗ câu đó là thấy lọt tai . Nhất là lúc chỉ thấy Vu Cường với đứa nhỏ mà thấy bóng dáng em gái , mặt bà kéo dài thườn thượt: "Các là ai thế?" Một con Vu Nguyệt Oanh đủ bà đau đầu . Tuần nó sang đây mấy bận, hết đòi chăn đệm vì chê mỏng, chê cũ, bảo gửi đồ về quê nên hết tiền tiêu. Mẹ Đỗ cho một xu nào. Chăn cũng , bà ném cho nó cái áo bông cũ mà Tư Khổ bỏ . Thế mà con bé Nguyệt Oanh cứ mặt bà sụt sùi nước mắt, bà vẫn chẳng mảy may động lòng. Nghe thằng Vệ Đông nhà họ Vệ chuyện, tự mang một bộ chăn đệm mới sang ký túc xá nhà ăn Đường sắt cho nó. Từ bấy đến giờ con Nguyệt Oanh mới thôi sang quấy rầy bà nữa.
Bên ngoài cổng. Thấy thái độ của Đỗ, lòng Vu Cường chùng xuống hẳn. "Bố, !" Đứa nhỏ chính là Vu Nguyệt Nga, hơn mười tuổi. Vì Vu Cường con trai nên từ bé nó nuôi dạy như con trai. Dì Thái Hà quanh năm suốt tháng ở ngoài đồng, Vu Cường ở nhà trông con nên con bé với bố hơn. Trong mắt nó, bố nó quan trọng hơn nhiều.
"Đừng nghịch ngợm," Vu Cường bảo con gái nhỏ ngước lên Đỗ: "Chị Hai, em là Vu Cường đây. Em hỏi xem con Nguyệt Oanh đang ở chỗ chị ?" "Nó ở đây." Mẹ Đỗ lạnh lùng hỏi: "Thế dì Thái Hà ? Sao dì cùng?" Nghe đến đó, sắc mặt Vu Cường càng thêm nhợt nhạt. Nguyệt Nga thì nhảy dựng lên: "Mẹ chẳng nhà họ Hoàng các giấu ! Đi bao nhiêu ngày chẳng thấy tăm . Bà mau, bà giấu ở ?"
Dì Thái Hà bỏ ? Mẹ Đỗ kinh ngạc vô cùng. Bà vẫn nhớ cả nhà ba họ sang đây, dì bà cứ miếng ngon gì cũng gắp sạch bát chồng con. Thế mà giờ bỏ ? Chẳng lẽ dì nghĩ thông , sống kiếp khổ cực nữa? Trong đầu Đỗ nảy đủ thứ suy đoán.
Lại Vu Cường : "Chị Hai, nãy em qua nhà họ Hạ, Hạ Đại Phú nhà. Bà thấy em thì vẻ khó chịu lắm." Định bụng qua xem tình hình thế nào để giúp một tay, ai dè thái độ bên đó lạnh nhạt đến đáng sợ, chẳng giống gì là thông gia. Mẹ Đỗ phán một câu xanh rờn: "Chuyện cưới xin giữa con Nguyệt Oanh với Hạ Đại Phú thổi bùng lâu ." Vu Cường xong, mắt tối sầm .
Tại xưởng Cơ khí.
Hôm nay là thứ Ba, đến tiết của Nguyễn Tư Vũ ở lớp xóa mù chữ. Cô lấy tập mẫu chữ , lật đến mấy trang cuối bắt đầu dạy thơ cổ. Tập mẫu chữ in xong và phát xuống , ai thực sự luyện mới nhận. Mỗi tuần còn cuộc thi chữ ngay tại lớp. Nếu tuần nào chữ cũng giậm chân tại chỗ, tiến bộ thì tập mẫu chữ sẽ thu hồi. Học viên lớp xóa mù chịu khó luyện chữ cũng một nửa. Dù đều , tuổi tác còn nhỏ, việc nhà việc xưởng đều bận rộn, thể nhiều tâm sức như đám học sinh .
Tại nhà ăn, Tư Khổ bắt gặp mấy đồng chí bên nhà máy Hóa chất. Họ vẫn về ? Bây giờ đoàn cán bộ bên Hóa chất thông thuộc đường lối, cần dẫn nữa. Họ đang tiến hành trao đổi học thuật với kỹ thuật viên xưởng Cơ khí. Đợt Tổng công trình sư Đinh của xưởng giúp nhà máy Phân bón nghiên cứu thiết chống ăn mòn, phía Hóa chất thấy ứng dụng nên hai bên bắt đầu tiến hành hợp tác thực sự mảng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-205.html.]
Tư Khổ đang ăn cơm thì Tiểu Lại tìm tới. "Cái mái che chắn gió cho máy kéo xong đấy." Thực Tiểu Lại đến là để tìm Tư Khổ, "Ngày 20 em xưởng sang bên Máy kéo một chuyến." Anh Tư Khổ đầy ẩn ý. Tư Khổ hiểu ngay: "Lại bảo lái máy kéo đưa chứ gì?" Tiểu Lại xòa: " thế. Lần còn mấy đồng chí bên Hóa chất cùng nữa, bảo là sang bên Máy kéo để tham quan học tập." Dù lãnh đạo hai bên cũng thông qua .
Tư Khổ liếc ngoài trời: "Gió to thế , ông chắc cái mái che thổi bay mất ?" Tiểu Lại xích gần, nhỏ: "Phân xưởng mới ngốn nhiều kinh phí quá nên xưởng đang thực hiện chính sách thắt lưng buộc bụng. Khoản tiền thuê xe buýt á, Chủ nhiệm Cố nhất quyết chi một xu nào ." Mọi sang bên đó đành tự khắc phục khó khăn thôi. Tư Khổ hỏi: "Kho còn mũ ?" Cô chỉ mặt : "Cái đầu máy hở gió lắm, lạnh c.h.ế.t ." "Có, mũ lông kiểu Lôi Phong, để cấp cho cô một cái." Tiểu Lại hỏi thêm: "Có cần găng tay ?" "Nếu là loại găng tay trắng dùng trong xưởng thì thôi." Tư Khổ đáp. Loại găng gió lùa thông thốc, cô mấy đôi .
"Thế thì chịu ." Tiểu Lại thở dài, "Thôi thì mong bản kế hoạch của phân xưởng Xe đạp phê duyệt Tết. Bằng lãnh đạo mà vui thì ăn Tết cũng mất ngon, đồ Tết phát cho em chắc cũng... khó lắm." Có thì chắc chắn là , nhưng lãnh đạo tâm huyết thì đồ nhận về chắc chắn sẽ kém . Tư Khổ hỏi: "Nộp lên bao nhiêu ngày ?" "Hơn mười ngày . Nhanh thì một tháng, chậm thì nửa năm cơ." Đành đợi thôi.
Trò chuyện thêm một lát, Tư Khổ ăn xong chốt câu cuối: "Hôm nào Máy kéo?" "Ngày 20." "Được."
Tại nhà ăn Đường sắt.
Vu Nguyệt Oanh ngẩn khi thấy bố và em gái xuất hiện. Mẹ Đỗ là đưa họ đến đây. Vu Cường dắt theo con gái tìm chỗ nương tựa thì đúng tìm con gái ruột. Em gái bà ở đây, bà với dượng cũng chẳng thiết gì, tóm là Đỗ dây chuyện nhà họ Vu nữa. Mẹ Đỗ đưa đến nơi nhưng ngay mà vòng bếp tìm bác Chu.
"Cô Chu , chuyện với cô." " đang bận lắm." "Một lát thôi, việc gấp đấy." Mẹ Đỗ khẩn khoản, "Không mất đến ba phút , nhanh lên, là cô mất thế chủ động đấy." Bác Chu thế liền buông miếng thịt trong tay xuống, dặn dò bên cạnh: "Trông kỹ đống thịt cho , để mất đấy, mất là đền tiền đấy." Dặn xong bác mới theo Đỗ ngoài.
"Cô Chu, bố với em gái con Nguyệt Oanh đến đấy." Mẹ Đỗ vắn tắt, "Em gái cùng, là bỏ về, chẳng chuyện gì. đưa họ đến chỗ con Oanh ." Bác Chu cau mày. Mẹ Đỗ bồi thêm: "Nhà thì chứa nổi họ . Lát nữa nếu họ đòi về nhà cô ở thì cô cứ đưa thẳng họ nhà khách." Bà quên nhắc nhở: "Cứ để họ ở là... phiền lắm đấy. E là còn tốn tiền chữa bệnh nữa."
Nếu dì Thái Hà ở đây, Đỗ chắc chắn sẽ những lời thừa thãi . thái độ của đứa nhỏ nhà Vu Cường, bà thấy đứa bé dạy dỗ đến nơi đến chốn, nhắc đến đẻ mà giọng điệu đầy vẻ khinh khỉnh. Mẹ Đỗ cực kỳ ưa nó. Sắc mặt bác Chu trầm hẳn xuống. Mẹ Đỗ thở dài: "Trước đây cũng chẳng ngờ con Nguyệt Oanh nó tính nết như thế." Đến nước ... Bác Chu đáp: "Không ." Xem đẩy nhanh tiến độ thôi.
Thấy Nguyệt Oanh đang dắt bố và em gái về phía , Đỗ thêm với bác Chu nữa: "Nhà còn việc, về đây." Bác Chu gật đầu. "Dì ơi, dì về luôn ạ?" Nguyệt Oanh ngạc nhiên, "Phòng ký túc của cháu bé lắm, ở ba ." Nói cô định đưa tay kéo áo Đỗ. Mẹ Đỗ lách tránh né, đầu thẳng thèm . Lúc bà chẳng buồn diễn kịch nữa . Vu Cường đó theo, chân mày nhíu c.h.ặ.t.
Nguyệt Oanh thừa là việc thu xếp cho bố ở nhà dì là vô vọng . Cô sang: "Bác Chu ơi, bố và em gái cháu mới lên ạ." Bác Chu mỉm : "Cho cháu nghỉ nửa ngày đấy, tự mà sắp xếp ." Nguyệt Oanh sững sờ. Rõ ràng là chỗ thông gia tương lai, bác Chu thái độ dửng dưng như ?
Tại nhà họ Đỗ.
Mẹ Đỗ về nhà, đợi ông Đỗ về liền kể chuyện Vu Cường dắt con gái lên đây. Ông Đỗ im lặng lắng . Mẹ Đỗ bảo: "Ngày mai bắt xe về ngoại một chuyến, xem thực hư ở quê ." Bà ngay ngày mai, một là để thăm bố và xem tình hình em gái, hai là bà nhà thì nhà họ Vu sang leo rào bắt quàng họ cũng khó. Bà ở đây, ông Đỗ xử lý cũng chẳng cần nể nang gì.
Ông Đỗ im lặng hồi lâu, đó mới hỏi nhỏ: "Thế còn bà nội thì ?" Ai chăm sóc cụ bây giờ? Mẹ Đỗ gạt : "Để con Mẫn nó chăm." Chẳng lẽ chỉ mỗi ông Đỗ là con trai cụ chắc, còn cô con gái quý hóa Đắc Mẫn đấy thôi? Ông Đỗ thở dài: "Nó thì tích sự gì cơ chứ." Mẹ Đỗ kéo dài giọng: "Thế thì chịu. Chẳng lẽ vì cái chuyện chăm sóc ông mà cả đời về thăm quê lấy một ?" Chẳng cái lý nào như thế cả. Bà tự thấy tròn bổn phận , cụ ốm đau bà chăm lo cơm nước thiếu bữa nào, quần áo giặt giũ sạch sơm, còn bà thế nào nữa?