[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 207

Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:21:00
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác Chu khẳng định: "Sao ? Cứ kéo dài năm bảy lượt, trì hoãn năm mười năm, nếu con Nguyệt Oanh đợi thì chúng nhận." Giọng bác đanh thép, chút do dự.

Tại xưởng Cơ khí. Ký túc xá nữ.

Viên Tú Hồng về đến phòng thấy mùi trong phòng chút khác lạ: "Mùi gì thế , mùi sâm rừng ?" Tư Khổ : "Trong cái phòng đúng là mũi bà thính nhất." là sâm rừng thật. Cô dùng nước sôi pha một ấm , rót ba chén, mỗi một chén.

"Sao vẫn còn cả mùi cao dán thế?" Tú Hồng hỏi tiếp. Tư Khổ đáp: "Hôm nay lấy cao dán , định bụng nhờ mang về nhà." Ai dè cô chạy còn nhanh hơn thỏ, thành cao dán vẫn kịp đưa. Cô đành cầm về cất tạm, đợi đến ngày 19 về nhà mang theo luôn. Cũng chẳng còn mấy ngày nữa.

Phượng Mẫn nhấp một ngụm sâm, chỉ thấy một luồng khí nóng chạy rần rần trong : "Bà mua cái ở hiệu t.h.u.ố.c nào thế?" Tuy bỏ nhiều nhưng hiệu quả rõ rệt thật. Tư Khổ bảo: "Anh Hai gửi lên đấy." Đợt cô gửi bông cho Hai, gửi đống đồ , tính cô vẫn hời. Phượng Mẫn mà thèm, đúng là trai thích thật. cô nghĩ , cũng chị gái, chị cũng thương hết mực.

Tú Hồng đôi dép bông mới bưng chén lên uống. Ngoài trời rét căm căm, ngụm nóng thấy ấm hẳn lên. "Tú Hồng, bà chảy m.á.u cam kìa!" Tú Hồng vốn khí huyết quá vượng, uống thứ đồ bổ m.á.u quá liều, thế là m.á.u mũi tuôn . Tư Khổ ngờ nhỏ nhắn như Tú Hồng thể chất nhất trong cả ba đứa.

"Mau ngửa mặt lên!" Phượng Mẫn cuống quýt. "Không cần ." Tú Hồng đặt chén xuống, lấy chiếc khăn tay bịt mũi: "Để vòi nước xả một lúc." Nói cô định xuống lầu. Ngoài trời lạnh, Phượng Mẫn ngại nên Tư Khổ cùng Tú Hồng. Vừa khỏi cửa, hai bắt gặp Bành Thanh Yến mặt mày nhợt nhạt, thần sắc thẫn thờ đang xuống lầu. Cô bước hụt một bước, suýt chút nữa là lăn xuống cầu thang nếu Tư Khổ nhanh tay túm . Người thì gầy nhưng sức nặng cũng , Tư Khổ suýt thì giữ nổi, may mà Tú Hồng kịp thời hỗ trợ.

Được kéo , Bành Thanh Yến ngơ ngẩn Tư Khổ. "Đồng chí Bành, cô chứ?" Tư Khổ ân cần hỏi. Thanh Yến như chợt tỉnh, vội vã cúi đầu: "Cảm ơn." Cô định bỏ nhưng đột ngột đầu , trân trân Tư Khổ và Tú Hồng, cuối cùng ánh mắt dừng ở mũi Tú Hồng: "Cô chảy m.á.u ." Máu. Màu m.á.u đỏ tươi. Thanh Yến như rơi một ký ức kinh hoàng nào đó, cả bắt đầu run rẩy bần bật, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu.

"Kéo cô phòng ." Tú Hồng bảo. Tư Khổ tay dìu lấy, ở cầu thang với trạng thái của Thanh Yến dễ xảy chuyện. "Phòng cô ?" "209."

Tư Khổ bảo Tú Hồng: "Bà cứ xuống xả mũi , để đưa cô về phòng là ." Tú Hồng gật đầu. Máu mũi vẫn cầm hẳn, xem dạo phúc hưởng mấy thứ đồ bổ .

Tư Khổ dìu Thanh Yến về phòng 209. Cửa khép hờ, cô đẩy nhẹ là mở, đúng lúc thấy Văn Giai Ngọc đang cắt chữ "Hỉ" đỏ thắm. Tháng cưới nên giờ cô tranh thủ chuẩn để trang trí nhà mới. Nghe tiếng động, Giai Ngọc ngẩng lên. "Đồng chí Đỗ." Tư Khổ chỉ Thanh Yến: "Cô suýt ngã ở cầu thang, hình như kích động gì đó. Giường cô ?"

Giai Ngọc thở dài, chỉ tay về phía cửa sổ: "Bên ." Hai cùng dìu Thanh Yến qua đó. Cô cứ đờ đẫn, chút phản kháng. Đợi hai tháo giày, đỡ xuống đắp chăn xong, Thanh Yến vẫn cứ mở trừng mắt trân trân lên trần nhà. Tư Khổ bảo: "Thế về nhé." Thanh Yến kích động chuyện gì cô chẳng , cô cũng chẳng bác sĩ tâm lý công an, chuyện đến lượt cô quản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-207.html.]

Giai Ngọc định tiễn cô cửa thì đột nhiên Thanh Yến bật dậy khỏi giường, lao đến cướp lấy chiếc kéo cạnh đống chữ "Hỉ" của Giai Ngọc. Cô nắm c.h.ặ.t chiếc kéo, chĩa mũi nhọn định đ.â.m xuống. Tư Khổ và Giai Ngọc kinh hoàng, cả hai cùng lao : "Dừng tay!" "Đừng thế!" May mà Giai Ngọc ở gần nên tước kéo kịp thời. Trong lúc giằng co, tay cả hai đều xước nhẹ, rướm m.á.u.

Tư Khổ cầm lấy kéo đưa cho Giai Ngọc cất . Giai Ngọc vội vàng giấu hết thứ vật sắc nhọn quanh đó. Tư Khổ bảo: "Để gọi Tú Hồng sang xem ." Nếu Tú Hồng cầm m.á.u mũi thì sang giúp một tay. Giai Ngọc vẫn hết bàng hoàng: "Bà báo với bác Trương quản lý một tiếng nhé." Cô bắt đầu thấy sợ khi ở chung phòng. Thanh Yến hôm qua vẫn bình thường, nay nông nỗi ?

Một lát , Tư Khổ dẫn Tú Hồng sang. Mũi Tú Hồng vẫn còn nhét hai mẩu giấy nhỏ nhưng còn thấm m.á.u. Thanh Yến lúc bình tĩnh . Tú Hồng tiến đến bắt mạch, khi vén tay áo cô lên, Tú Hồng sững thấy những vết sẹo cũ – dấu vết của việc tự hành hạ bản . Vẻ mặt Tú Hồng trở nên vô cùng nghiêm trọng. Mạch tượng ... Bành Thanh Yến từng con?

Tại nhà họ Đỗ.

Đắc Mẫn về muộn, cửa vẫn để hé cho cô. Vừa phòng, cô Văn Tú : "Mẹ ơi, bảo con ở nhà chăm bà nội." Đắc Mẫn cau mày: "Nói lúc nào?" "Lúc ăn cơm tối ạ. Cậu bảo mai mợ về ngoại."

Đắc Mẫn lập tức hầm hầm sang phòng ông Đỗ, đập cửa rầm rầm: "Anh Cả, đây!" Dạo cô chẳng còn giữ kẽ với trai nữa. Anh coi cô là em thì cô việc gì kính trọng? Ông Đỗ lạ gì tính em gái, mở cửa bước : "Cô khẽ cái mồm thôi, ngủ ." "Sao bắt con Tú nhà chăm ? Anh là con trai trưởng, con mới là cháu đích tôn, lấy quyền gì bắt con Tú nhà hầu hạ?" Đắc Mẫn hậm hực.

Ông Đỗ đáp: "Mợ nó nhà ngoại việc, mai dắt cả thằng Út về theo. còn , là cô định xin nghỉ ở nhà chăm ?" Không nghỉ thì ai chăm? "Thế còn thằng Ba, con Tư ?" Đắc Mẫn gào lên, "Chẳng lẽ chúng nó cũng về cả ?" Ông Đỗ thẳng em gái: "Cô tính toán đến cả bọn trẻ, tự tính lấy ?" "Anh Cả, chăm ? Nghỉ việc ? Anh con húp cháo loãng chắc?" Đắc Mẫn trợn mắt. Xưởng trưởng bảo , suất thời vụ chỉ cần muộn về sớm thì lương sẽ bằng công nhân chính thức.

Ông Đỗ chốt hạ: "Cô chăm thì để con Tú chăm. Lần con Tú, đến lượt con Tư, thằng Út, cô thấy thế nào?" Đắc Mẫn vẫn phục. Ông bồi thêm một câu: "Nếu cô đồng ý thì ngày 19 đừng dắt về đây ăn uống gì hết." Vẻ mặt Đắc Mẫn sượng trân. Cô hẹn với Trình , thể thất hứa . Vì nể mặt yêu, cô đành nghiến răng nuốt cục tức xuống. "Được, một thôi đấy."

Ông Đỗ hỏi thêm: "Thế cái nhà họ Trình tìm hiểu kỹ ?" "Anh lo chuyện đó." Đắc Mẫn chẳng trai yêu , ngoắt thẳng. Anh Trình với cô thế nào, chẳng lẽ cô ?

Sáng hôm , Đỗ dắt theo thằng Út xách đồ bến xe khách. Nhà ngoại ở ngay tỉnh bên, xe khách cho nhanh, chứ ga tàu hỏa thì đợi chờ mệt lắm. Dọc đường, thằng Út hỏi: "Mẹ ơi, đêm qua bố với cô út cãi ạ?" "Cô út con đầu óc vấn đề , cứ đ.â.m đầu lấy cái lão hai đứa con riêng," Mẹ Đỗ lắc đầu, "Về đấy kế cho , còn dắt theo con Tú nữa... Vạn nhất nhà lòng thì ? Cô con suốt ngày, mà trông chừng con bé ?" Bà dặn dò thằng Út: "Sau lớn lên đừng học theo cái gương của cô con." Đi kế, con riêng của chồng lấy vợ sinh con, lụi hụi chăm cháu cho chúng nó, đúng là một đống nợ đời.

Giữa trưa, ba bố con Vu Cường trả phòng nhà khách tìm đến nhà họ Đỗ. "Dì nhà ạ?" Văn Tú lấy cơm ở nhà ăn về, thấy ba ở cổng liền đáp: "Vâng, mợ cháu về ngoại ." "Về ngoại!" Vu Cường giật hỏi ngay: "Mợ cháu lúc nào?" "Cháu . Mọi tránh cho cháu nhà."

Ba họ Vu dạt sang một bên. Văn Tú sân, họ cũng lếch thếch bám theo. Đứa nhỏ Nguyệt Nga mặt mày sầm sì khó chịu. Văn Tú : "Mợ cháu nhà, theo gì? Ở nhà giờ chỉ cháu với bà nội thôi, ai tiếp các ." Sao mà mặt dày thế . Nguyệt Oanh ấp úng: "Thì trong nhà..." Văn Tú chỉ các cánh cửa: "Mọi , ngoài phòng bà với phòng cháu , các phòng khác đều khóa c.h.ặ.t . Cháu chìa khóa , nghỉ thì tạm ghế mà ." Ngay cả bếp Đỗ cũng khóa kỹ, dặn mấy ngày cứ ngoài mà ăn.

Loading...