[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 208
Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:21:49
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chắc là cả giữ chìa khóa, nhưng ban ngày nhà. Nguyệt Oanh một lượt, quả nhiên đúng thế, mỗi gian phòng đều treo một cái khóa to tướng. Văn Tú xách cặp l.ồ.ng cơm phòng bà nội, loáng cái trở , đóng sập cửa . Sau đó cô về phòng , chốt c.h.ặ.t cửa từ bên trong.
"Chị ơi, vẫn ăn gì ." Nguyệt Nga chị, "Em bảo là ăn ở ngoài , chị cứ nhất định ." Cứ đòi sang nhà họ Đỗ để tiết kiệm một bữa cơm, ai dè tính già hóa non, xôi hỏng bỏng . Nguyệt Oanh ngờ Đỗ tuyệt tình đến thế. Cô cái bếp nhà họ Đỗ, thực lòng cạy khóa xông , nhưng chợt nhớ đến vụ trộm , cô rụt tay . Người nhà họ Đỗ tâm địa sắt đá, vạn nhất họ báo công an thật thì khốn. Nguyệt Oanh suy tính một hồi: "Thôi, nhà ăn ." Vu Cường bộ mỏi rã rời: "Thế đây đợi, hai đứa ăn xong thì mang cho một ít." Ông quyết nữa.
Buổi trưa, tại nhà ăn xưởng Cơ khí.
Tư Khổ ăn trưa thì gặp Văn Giai Ngọc, mắt Giai Ngọc thâm quầng như mất ngủ cả đêm. Ngược là Bành Thanh Yến, cô còn vẻ thẫn thờ như hôm qua, tuy vẫn cúi gầm mặt nhưng tinh thần vẻ khá hơn nhiều, đang ăn cơm cùng Viên Tú Hồng. Phượng Mẫn xuống cạnh Tư Khổ: "Sao Tú Hồng sang đây ?" Định gọi thì Tư Khổ ngăn : "Đó là Bành Thanh Yến, bà gặp đấy, cô đang buồn, Tú Hồng sang đó an ủi một chút."
Hôm qua lúc Tú Hồng bắt mạch cho Thanh Yến, vẻ mặt nghiêm trọng, đó còn bảo Tư Khổ và Giai Ngọc ngoài một lát. Không họ gì bên trong, chỉ thấy tiếng Thanh Yến nấc lên nghẹn ngào. Tư Khổ tiếp mà đưa Giai Ngọc về phòng . Mãi lâu Tú Hồng mới từ phòng 209 trở về, thần sắc nhẹ nhõm hẳn. Cô còn bảo Giai Ngọc là Thanh Yến , Giai Ngọc thể yên tâm nghỉ ngơi. Tú Hồng kể chuyện của Thanh Yến, Tư Khổ cũng chẳng buồn hỏi.
"Dạo ngủ ngon, mơ lắm." Giọng Thanh Yến nhỏ như tiếng muỗi kêu. Tú Hồng bảo: "Mua ít toan táo nhân, khi ngủ pha với nước ấm mà uống, sẽ hết mơ ngay." Thanh Yến đột ngột ngẩng đầu: "Thật thế hả cô?" Tú Hồng gật đầu. Thanh Yến lầm bầm: "Thế để nhắn bố mua cho một ít." Tú Hồng sững , giọng điệu của Thanh Yến khi nhắc đến nhà thì vẻ tình cảm . Cô liền hỏi: "Nhà cô đối xử với cô chứ?"
Nhắc đến , Thanh Yến mỉm : "Tốt lắm, bố thương lắm, cả trai nữa." Gia đình chỉ hai mặt con, bố và trai đều hết lòng chiều chuộng cô. Chỉ là... bản cô giữ . Tú Hồng trầm ngâm một lúc mới hỏi: "Thế vết sẹo tay cô là từ mà ?" Thanh Yến cúi đầu, im lặng hồi lâu. Ngay lúc Tú Hồng tưởng cô sẽ trả lời thì Thanh Yến lí nhí: "Hồi ở bên nhà chồng... cẩn thận nên cứa ."
Nhà chồng?! Thanh Yến từng chồng ? Cô mới hai mươi mốt tuổi chứ mấy, kết hôn ư? Tú Hồng kinh ngạc thốt lên: "Cô kết hôn ?" Thanh Yến hốt hoảng dáo dác xung quanh vì sợ khác thấy. Tú Hồng dù bất ngờ nhưng tiếng quá to, xung quanh ăn xong cũng lục tục về, chắc là ai để ý. Cô đầu quan sát bốn phía. Cái quả nhiên phát hiện vấn đề. Có ! Ngay bàn phía lưng cô là một quen mấy thiện cảm: Nguyễn T.ử Bách.
Thanh Yến lỡ lời, vội bật dậy: "Tú Hồng, về thôi." Cơm ăn xong, nên ở chỗ đông nữa. Tú Hồng là bạn đầu tiên của cô kể từ khi xưởng, lâu lắm Thanh Yến bạn bè. "Cô đợi một lát." Tú Hồng mỉm với cô xoay bước tới cạnh T.ử Bách: "Đồng chí, chuyện chúng , thấy gì chứ?" T.ử Bách ngẩng lên: "Nghe thấy ." Giọng đều đều chút cảm xúc.
Thế là hết ! C.h.ế.t tiệt! Tú Hồng nhíu c.h.ặ.t lông mày, cô xuống thương lượng với T.ử Bách: "Thế đừng kể với ai ?" Giọng cô ngọt xớt, ánh mắt long lanh chằm chằm . T.ử Bách vốn hạng lẻo mép. Nghe định gật đầu đồng ý ngay, nhưng thấy cái vẻ "đáng thương" giả vờ của Tú Hồng, trêu cô một tí. Thế là ướm hỏi: "Ý cô là chuyện..."
Tú Hồng nhanh tay lẹ mắt, sợ thốt chuyện Thanh Yến từng đời chồng, cô chồm tới bịt c.h.ặ.t miệng T.ử Bách . Một cô gái mà đưa tay bịt miệng một trai giữa bàn dân thiên hạ, tư thế quả thực quá đỗi mật. T.ử Bách bàn tay nhỏ nhắn của cô áp lên môi, mặt bỗng nóng bừng. Anh gỡ tay Tú Hồng : " là chứ gì." Làm gì mà động tay động chân thế . Nam nữ thụ thụ bất mà. Tú Hồng chẳng để ý đến mấy chuyện đó, cô chỉ thấy hứa giữ bí mật. Thế là . "Đồng chí Nguyễn, cảm ơn nhé, nhất định giữ kín đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-208.html.]
Cách đó xa, Đinh Uyển huých huých Nguyễn Tư Vũ: "Kìa, Hai bà kìa, mau!" Lúc Tư Vũ sang thì Tú Hồng mới rút tay khỏi mặt T.ử Bách. Tư Vũ , thấy hai chỉ là gần thôi mà, chuyện gì . Đinh Uyển cuống lên: "Cái cô họ Viên mới đưa tay bịt miệng bà đấy!" "Hả?" Tư Vũ kinh ngạc, "Không đời nào, Hai vốn hạng dễ gần ." "Thế mới bảo bà nhanh lên thì lỡ."
Tại thành phố Ninh.
Chuyến xe khách cập bến. Mẹ Đỗ dắt theo thằng Út xuống xe. Lúc là giữa trưa, bà dẫn con một quán cơm gần đó ăn lót , ăn hỏi: "Đi xe say con?" Nếu say thì tí nữa bộ về nhà ngoại, còn say thì xe buýt cho nhanh. "Con say ạ." Thằng Út đáp.
Vậy thì xe buýt. Nhà ngoại Đỗ ở phố Thanh Lâm, ở đó suốt hai mươi năm, xưởng Đồ gỗ chuyển địa điểm nên cả nhà cũng dời sang phố Khai Dương. Lúc họ xuống xe buýt là ba giờ chiều, nhưng vẫn bộ một đoạn khá xa nữa. "Mẹ ơi, càng càng thấy hẻo lánh thế ?" "Xưởng Đồ gỗ ở khu mà," Mẹ Đỗ giải thích, "Làm gỗ tiếng ồn lớn lắm, cho đặt trong khu dân cư ." Khu ngoài chuyện xa trung tâm thì thứ đều .
Đã đến nơi. Ngôi nhà gạch đỏ mái ngói của nhà ngoại trong khuôn viên xưởng mà ở ngay cạnh đó, đất chính chủ mua từ hồi . Đất rộng nên xây hai dãy nhà cấp bốn. Bên trái là vợ chồng ông cụ Hoàng cùng gia đình Cả. Bên là nhà út. Anh cháu đích tôn thì phân công tác ở nhà Văn hóa phố, thi thoảng mới về thăm nhà.
"Mẹ ơi, con về đây!" Mẹ Đỗ gọi vang từ ngoài cổng. Cửa gian nhà bên trái mở toang: "Cái Thái về đấy ? Ôi, cả con Ức Điềm của bà cũng về nữa !" Bà ngoại Hoàng mừng rỡ vô cùng, nhất là khi thấy cô cháu gái. Bà chạy nắm c.h.ặ.t t.a.y thằng Út (Ức Điềm) rời: "Cái tay thằng bé thật, đúng là đôi bàn tay để học đàn."
Bà ngoại ngày xưa cũng thuộc hàng tiểu thư khuê các, gia đạo sa sút mới gả cho ông ngoại Hoàng – một ông thợ mộc cục mịch. Bà sinh một trai hai gái nhưng chẳng đứa nào giống bà, đứa nào cũng ghét học hành. May đến đời cháu thì cháu đích tôn và thằng Út nhà Đỗ thiên tư. Anh cháu đích tôn theo bà học đàn, học chữ, giờ ở nhà Văn hóa. Còn thằng Út ở xa quá, bà "phàm phu tục t.ử" suốt ngày chỉ củi quế gạo châu, bà từng đòi đón nó về đây dạy bảo nhưng nhà họ Đỗ nhất quyết chịu.
"Mẹ ơi, ngoài gió to, nhà ốm mất." Mẹ Đỗ dìu bà nhà. Mẹ bà cái gì cũng , mỗi tội cứ mơ mộng phong hoa tuyết nguyệt, chẳng ăn nhập gì với cái nhà thợ mộc cả. Bà ngoại một tay dắt cháu: "Ức Điềm, bà kem nẻ , bà xức cho." "Bà ơi, bà giữ gìn nhan sắc thật đấy, bà xức nước hoa gì mà thơm thế?" "Bà chẳng xức gì , gặp chuyện vui thì tinh thần phấn chấn thôi." Bà hớn hở.
Mẹ Đỗ liền chột hỏi: "Mẹ, dì Thái Hà về ?" Bà ngoại đang vui bỗng thở dài sườn sượt: "Phải, dì con về . Khổ , mới bốn mươi lăm tuổi đầu mà cái mặt héo hắt, trông còn già hơn cả bà lão nữa." Bao nhiêu năm qua chẳng dì sống kiếp khổ cực thế nào.
Ngày Thái Hà cãi lời cha , loạn một trận bỏ theo cái họ Vu . Anh là xứ khác, chẳng đường nào mà tìm. Suốt bao nhiêu năm, ông ngoại coi như đứa con gái nữa, nhưng bà ngoại thì lòng mềm yếu, lúc nào cũng đau đáu thương con. Lần Thái Hà đầu tóc bạc phơ, mặt mày sương gió trở về, ngay cả ông ngoại cũng nỡ mắng mỏ nửa lời, mở cửa cho ngay.
Mẹ Đỗ quanh một lượt: "Thái Hà nhà ạ?" "Nó bảo mặt mũi nào ăn cơm của nhà, cứ nhất định đòi tìm việc. Dạo nó đang phụ việc ở hiệu ăn quốc doanh gần đây." Bà ngoại bảo, "Việc cũng nhẹ thôi, chỉ quét dọn với thu dọn bát đĩa, bắt nó rửa bát , thợ rửa riêng ." Mẹ Đỗ hỏi: "Thế dì định về ?" "Nó bảo về nữa." Bà ngoại khổ, "Nói thì thôi, chứ con liền khúc ruột, ở còn con cái nữa mà." Bà nghĩ chắc dì chỉ lẫy lúc nóng giận thôi.
Mẹ Đỗ thắc mắc: "Sao tự nhiên dì nghĩ thông thế nhỉ? Hồi tháng Chín dì dắt cả chồng con sang nhà con chơi, lúc hai vợ chồng trông vẫn tình cảm lắm mà." Chẳng thấy dấu hiệu gì là sắp tan đàn xẻ nghé cả. Bà ngoại tắt nụ , thằng Út: "Ức Điềm, sang nhà họ mà ăn hạt dưa, bà mua cả bánh ngọt đấy, nếm thử con." Anh họ chính là cháu nội út của bà, tên Hoàng Hải, năm nay 28 tuổi, con trai cũng 6 tuổi . Nhà giờ là tứ đại đồng đường. "Vâng ạ." Thằng Út ý, bà và định chuyện riêng nên lủi ngay. Nó cũng chẳng ham mấy chuyện .