[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 210

Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:30:50
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thư viện xưởng sắp đến giờ đóng cửa.

Dư Phượng Mẫn bước gần giúp Đỗ Tư Khổ thu dọn sách vở: "Mấy cuốn cũng xem xong ?"

Đỗ Tư Khổ gấp cuốn sổ ghi chép , cài chiếc b.út máy lên mới : "Còn hai cuốn kịp xem, chiều mai qua."

Chiếc b.út máy là "mượn" từ bên hành chính tổng vụ. Giáo viên lớp xóa mù chữ cần chấm bài tập, thể thiếu một cây b.út máy ? Mực cũng là lấy từ bên đó, là một lọ mực đen chỉ còn đầy phân nửa.

"Thế trưa mai cô gì?" Dư Phượng Mẫn hỏi.

"Mai cửa hàng cung ứng mua một lọ mực." Đỗ Tư Khổ lắc lắc lọ mực trống rỗng trong tay. Hơn nữa, hôm nay phát lương và lương thực, Chủ nhiệm Cố bên tổng vụ còn đưa cho cô hai phiếu công nghiệp, bảo là phần hứa từ .

Giờ trong tay Đỗ Tư Khổ dư dả phiếu công nghiệp , thể mua mực . Vả , trai gửi ủng về, cần mua giày cao su nữa, tiết kiệm hai tờ phiếu.

Sau khi xếp sách về chỗ cũ, Dư Phượng Mẫn cùng Đỗ Tư Khổ kiểm tra danh sách sách còn thiếu, mới khóa cửa thư viện. Hai cùng về ký túc xá.

Viên Tú Hồng đang ngâm chân, Bàng Thanh Yến bên mép giường Tú Hồng, hai đang trò chuyện. Bàng Thanh Yến vốn đang tự nhiên, nhưng thấy Đỗ Tư Khổ và Dư Phượng Mẫn về liền trở nên khép nép. Cô theo thói quen cúi gằm mặt xuống: "Chào các chị," cô lí nhí chào một tiếng khẽ với Viên Tú Hồng một câu, vội vàng rời .

Dư Phượng Mẫn ngạc nhiên: "Sao cô qua đây?" Viên Tú Hồng thiết với Bàng Thanh Yến từ bao giờ ?

Viên Tú Hồng : "Cô khỏe, hỏi cách giải quyết." Nghe bảo là đau đầu, mơ, lúc còn mơ thấy trẻ con.

Dư Phượng Mẫn bĩu môi: "Nhìn mặt cô đúng là ám đầy bệnh khí," lẩm bẩm thêm một câu, "Cứ nhút nhát, co vòi ." Rõ ràng là một cô gái xinh xắn, nếu chịu ngẩng đầu lên thẳng khác thì rạng rỡ bao nhiêu .

Đỗ Tư Khổ nhét cuốn sổ ghi chép xuống gối, định lát nữa sẽ kiểm tra kỹ càng.

Viên Tú Hồng ngâm chân xong, dùng khăn lau khô. Dư Phượng Mẫn cầm phích nước xuống lầu lấy nước nóng, Đỗ Tư Khổ thì giày.

"Tư Khổ, phân xưởng các cô phát lương ?" Viên Tú Hồng hỏi.

"Phát ." Đỗ Tư Khổ đầu bạn, "Cô phát ?"

Viên Tú Hồng đáp: "Lương thì phát , nhưng lúc lĩnh phiếu lương thực thì bảo là hết mất, hẹn chiều mai ." Đáng lẽ phát từ ngày rằm, hôm nay mười sáu . Trễ một ngày mà vẫn phát xong.

Đỗ Tư Khổ an ủi: "Chắc bên tổng vụ bận quá thôi." Chủ nhiệm Cố dạo chạy đôn chạy đáo qua bên Cục Thương nghiệp suốt, mặt mũi gầy sọp cả .

Dư Phượng Mẫn bảo lấy nước mà mãi thấy về, Đỗ Tư Khổ xuống lầu tìm thì chẳng thấy , cả phích nước cũng mất tăm. Chắc ghé phòng nào tán gẫu .

Tối hôm đó, tại nhà ăn đường sắt.

Vu Nguyệt Oanh thấy đầu như nổ tung. Cha và em gái đến nhà ăn dùng bữa, tiền trừ lương của cô. Hậu cần nhà ăn bao nhiêu thức ăn như thế, thể xóa nợ bữa cơm cho hai họ cơ chứ?

Ăn xong thì ở ? Lại là một vấn đề lớn. Hôm qua chú Vệ trả tiền phòng hộ, hôm nay tính đây?

Vu Nguyệt Oanh sầu não vô cùng. Vừa cha cô , nhà họ Đỗ bảo nhà đang tang, giờ tiện cho ngoài ở .

"Cha, là sang nhà dì , ở nhà khách tốn tiền lắm." Vu Nguyệt Oanh khổ sở khuyên lơn. Nhà họ Đỗ tuy lạnh lùng nhưng nếu cứ mặt dày , ép ở thì vẫn ở thôi. Cùng lắm là chịu vài cái lườm nguýt, .

Vu Cường im lặng. Vu Nguyệt Nga trợn mắt chị gái: "Em với cha thèm sang đó chịu nhục . Chị , em với cha lì ở đấy cả buổi chiều mà chẳng mống nào ngó ngàng!" Đứa nhỏ trong nhà chỉ rót cho hai chén nước mất hút, còn già thì cứ ru rú trong phòng chịu .

Vu Nguyệt Oanh đau đầu: "Bà nội Đỗ chân cẳng yếu, đang dưỡng bệnh, bà là bậc bề , em là phận con cháu, em phòng chào một tiếng?"

Vu Nguyệt Nga hứ một tiếng: "Toàn là cớ, chúng mới là khách cơ mà."

Vu Cường lên tiếng: "Dượng của con hoan nghênh chúng , chúng cũng chẳng thèm đến gì cho ghét." Ông con gái lớn, hạ thấp giọng: "Chẳng con định hôn với nhà họ Vệ ?" Giờ họ gặp khó khăn, bên thông gia tương lai cũng hiền lành, nửa đêm thế đến chắc chẳng đuổi . Chẳng vẫn còn con rể tương lai đó ?

Vu Nguyệt Oanh lòng lạnh toát: "Cha, chuyện mới chỉ manh nha thôi, định hôn , mới bắt đầu tìm hiểu." Mấy ngày việc ở nhà ăn cô nhận , dì Chu béo hiền hậu thật đấy, nhưng chỉ cần dì sa sầm mặt thì cả nhà ăn ai là sợ.

Vu Cường thở dài: "Thế thì thế nào?" Nói xong đẩy hết khó khăn cho con gái tự lo liệu.

Vu Nguyệt Oanh nghiến răng: "Hay là hôm nay nhà khách ở một đêm, mai cha đưa em về quê ." Lương của cô là ứng , chẳng đáng bao nhiêu. Cha dắt theo em gái ở đây ăn của cô, ở của cô, tiêu tiền của cô, cô xót lắm chứ. Hai miệng ăn, cô nuôi nổi.

Lúc , Vu Nguyệt Oanh thầm oán trách Hoàng Thái Hà. Mẹ cô , ma đưa lối quỷ dẫn đường vứt bỏ cả gia đình thế . Cô chẳng dám nghĩ nếu về, gánh nặng gia đình đè lên vai thì cô sống đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-210.html.]

Nửa đêm, Vu Nguyệt Oanh vẫn đưa cha và em gái đến nhà khách hôm qua. Một đồng rưỡi một đêm. Cô xót xa rút tiền . Lương tháng của cô cũng chỉ hai mươi đồng thôi.

Ngày hôm , tại xưởng cơ khí.

Đỗ Tư Khổ đang luyện tập trong phân xưởng. Kỹ thuật của cô thuần thục, tuy việc cạo gọt mỏng như tờ giấy sánh với lão Chử, nhưng so với những khác thì chẳng kém cạnh chút nào. Kỹ thuật của lão Chử là công phu luyện tập mấy chục năm, cô đuổi kịp thì khổ luyện lâu dài, thể một sớm một chiều mà .

Hôm nay Đỗ Tư Khổ định lắp thêm một quả cân 100 gram chuôi d.a.o. Chẳng chơi, thêm 100 gram , tay cô bắt đầu vững. Cô tĩnh tâm , chậm rãi luyện tập. Những việc vội .

Gần giờ tan tầm, Chủ nhiệm Cố tới: "Tiểu Đỗ, trưa nay cô gọi Tiểu Dư qua, cùng ăn cơm ở nhà ăn."

Đỗ Tư Khổ hiểu ngay: "Chuyện phân xưởng mới ạ?"

Chủ nhiệm Cố vẻ mặt nặng nề: "Phải."

"Bản kế hoạch xây dựng phân xưởng xe đạp" nộp lên, phía Cục Công nghiệp vốn vấn đề gì, nhưng chẳng xưởng xe đạp thành phố ngóng tin tức từ nhảy ngáng chân giữa đường. Theo tin Chủ nhiệm Cố dò hỏi , phía xưởng xe đạp đang định "hớt tay " thành quả , đang ráo riết vận động phía . Ông thể chờ thêm nữa.

Đỗ Tư Khổ thu dọn đồ đạc: "Cháu tìm cô ngay đây." Dư Phượng Mẫn hôm qua trực đêm, chiều nay mới trực thư viện, giờ chắc đang ở ký túc xá hoặc bên phòng tiêu thụ (nơi Chu An việc).

Chủ nhiệm Cố : "Vất vả cho cô chạy một chuyến."

"Việc nên mà chú."

" đợi các cô ở nhà ăn." Nói đoạn, ông bước .

Đỗ Tư Khổ tìm thấy Dư Phượng Mẫn ở ký túc xá, lúc cô nàng đang chống nạnh cãi với một bà lão mặt mũi vẻ từ bi hỉ xả.

"Ai cho bà đây? Bà của xưởng ?" Dư Phượng Mẫn mắng bà lão, "Đã bảo ở đây bà cần tìm, bà cứ lén lút rình rập cái gì!"

Bà lão sụp mí mắt xuống, giọng khổ sở: " bảo con dâu ở đây nên mới tới tìm. Cô đồng chí nhỏ , thật xin , nhận nhầm ."

"Nhận nhầm là xong !" Dư Phượng Mẫn chỉ lưng , "Cái lực tay của bà giống như nhận nhầm , bà để đ.á.n.h một cái thì coi như xong chuyện."

Bà lão kinh ngạc Dư Phượng Mẫn: " già ..." Cô gái mà ghê gớm quá thể. Bà bộ như chịu uất ức thấu trời, quanh thấy Đỗ Tư Khổ tới liền cất giọng bi thiết hơn: "Đồng chí nhỏ, cô ơn phước, đừng chấp nhặt với nữa."

Đỗ Tư Khổ tiến gần. Có đến là , bà lão vẻ yên tâm, thường thì lúc đến sẽ khuyên can, bảo trẻ đừng bắt nạt già.

Đỗ Tư Khổ lạnh lùng: "Lai lịch bất minh thì cứ gọi ban bảo vệ đến đưa . Nếu tra phận thì đưa thẳng đồn công an."

Cái gì! Bà lão Đỗ Tư Khổ với ánh mắt càng kinh ngạc hơn, cô còn ác hơn cả cô ! Sao tự dưng đòi tống bà ban bảo vệ với đồn công an!

Đỗ Tư Khổ hỏi Dư Phượng Mẫn: "Bà đ.á.n.h cô ? Có mất cắp gì ?"

Đánh , trộm cắp. Hai tội danh lớn đấy.

Dư Phượng Mẫn: "Để phòng hỏi xem." Nói xong, cô bước gần bà lão, "bốp" một phát lưng bà . Bà lão đ.á.n.h đến mức khuỵu xuống.

"Đừng diễn nữa, cái tát nặng bằng cái bà đ.á.n.h ." Dư Phượng Mẫn kỹ mặt bà lão, "Cái mặt của bà chẳng giống già tí nào."

Bà lão tin nổi đ.á.n.h: "Cô... cô dám đ.á.n.h !"

Dư Phượng Mẫn Đỗ Tư Khổ: " đ.á.n.h ?"

Đỗ Tư Khổ: "Chẳng thấy gì cả." Cô ngoảnh mặt . Xin nhé, cô xưa nay chỉ bênh nhà chứ bênh ngoài. Vả , Dư Phượng Mẫn cũng hạng vô lý. Bà lão — đúng đàn bà tầm hơn năm mươi tuổi , mặt mũi đầy đặn thì hiền hậu, nhưng cung cách việc thì... thật khó mà mô tả.

Bà lão bệt xuống đất: " sống nổi nữa ..."

Đỗ Tư Khổ với Dư Phượng Mẫn: "Chủ nhiệm Cố hẹn cô ăn cơm ở nhà ăn đấy, cô qua , để gọi dì Trương xem thế nào."

"Chủ nhiệm Cố?"

"Phải, chính là chuyện chúng bàn đấy." Đỗ Tư Khổ nhắc nhở.

Dư Phượng Mẫn sực nhớ . Đỗ Tư Khổ tiến gần, nhỏ: "Nếu cô thấy khó nhận lời thì cứ cầu nối, để cha cô gặp chú Cố một , để hai họ tự chuyện với ."

Loading...