[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 211

Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:32:29
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Phượng Mẫn hiểu ý, gật đầu: "Được." Hai ngó lơ bà lão ngoài năm mươi tuổi đang bệt đất gào t.h.ả.m thiết bên cạnh.

Ký túc xá nữ, phòng 209. Bàng Thanh Yến thấy tiếng quen thuộc lầu, cả run lên bần bật vì sợ hãi. Cô bịt c.h.ặ.t tai , gương mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn. Lại đến ! Lại là tiếng đó!

Cô thu góc giường, đầu óc hiện lên những mảnh ký ức kinh hoàng của năm . Đó là năm đầu tiên cô kết hôn. Chồng cô là bạn học thời cấp hai, chồng thì cô gặp từ , bà vốn là vẻ ngoài hiền từ, phúc hậu. Nhà cô cũng từng dò hỏi qua, chồng tương lai khi tiếng là cực , thà chịu thiệt thòi chứ bao giờ để khác uất ức, là một lòng thiện nguyện. Ngay cả chồng cô cũng khẳng định như . Cô hứa với chồng, khi gả về sẽ đối xử thật với chồng.

Tiếc , những ngày ngọt ngào của tân hôn đầy ba tháng thì chuỗi ngày ác mộng ập đến. Cô hiểu nổi, tại chồng bảo cô đối xử tệ bạc với , ăn cơm dám cùng bàn, ăn thức ăn thừa của cô, trách cô tại bá đạo như thế. Làm thể chứ? Cơm canh cô đều nấu xong xuôi, nhưng chồng nhất định ăn, ép cô cùng ăn đồ thừa với bà. Bà , thức ăn ngon để cho đàn ông trong nhà. Tay chồng thương do cán bột, bỗng chốc biến thành do cô đ.á.n.h bà? Bàng Thanh Yến tài nào hiểu nổi, chuyện nông nỗi ? Mỗi khi đường, xung quanh đều chỉ trỏ, bàn tán như thể cô là kẻ đại ác. Còn đứa con nữa... Mặt Bàng Thanh Yến bỗng chốc trắng bệch, cô đau đớn ôm lấy đầu.

Dưới lầu ký túc xá. Dư Phượng Mẫn liếc bà lão, hỏi Đỗ Tư Khổ: "Một cô lo ?" Đỗ Tư Khổ bà già đang bệt đất kể lể như hát tuồng: "Không , lát nữa để dì Trương trông chừng bà , gọi ở ban bảo vệ." Bà già giống nhà công nhân xưởng cơ khí. Thân nhân nhà ai mà đến ký túc xá nữ tay đ.á.n.h bao giờ? "Thế đây." Dư Phượng Mẫn . "Không cần đợi , các cô cứ việc bàn bạc." Đỗ Tư Khổ dặn, "Lát nữa còn cửa hàng cung ứng mua mực nữa." "Được."

Dư Phượng Mẫn , bước quá hai bước bà lão chộp lấy ôm c.h.ặ.t lấy chân: "Cô ! Cô đ.á.n.h định chạy !" Bà lão cả đời bao giờ chịu uất ức như , đồng chí nhỏ đ.á.n.h thể bỏ dễ dàng thế ! Lại còn mắng bà nữa chứ!

Dì Trương quản lý ký túc xá tiếng ồn ào cũng bước , thực bên trong ngóng một hồi lâu . Làm việc ở đây mười mấy năm, hạng nhân nào dì cũng gặp qua, kiểu như bà lão cũng chẳng lạ lẫm gì. "Có chuyện gì thế ?" Dì Trương hỏi. "Đồng chí nhỏ đ.á.n.h đây , đ.á.n.h một già như đây ..." Bà lão thấy phân xử liền bò dậy, lóc t.h.ả.m thiết, quệt nước mắt nước mũi.

Đỗ Tư Khổ lên tiếng: "Bà lão đúng là ' ăn cướp la làng', rõ ràng là bà tay . Dì Trương, cũng từ tới ." Dư Phượng Mẫn , trong lòng bốc hỏa: " thế, cháu thấy bên ngoài tiếng gào thét như ma đuổi, chạy xem thì mụ già lao nện thẳng lưng cháu." Đau điếng cả .

Dì Trương hỏi: "Bà nhà công nhân trong xưởng ?" "Phải, , nhà, đến tìm Bàng Thanh Yến." Bà lão vội vàng gật đầu.

Bàng Thanh Yến. Đỗ Tư Khổ lập tức liên tưởng đến sự bất thường của Bàng Thanh Yến ngày hôm đó, xem căn nguyên của tai họa chính là ở bà già . Thấy Dư Phượng Mẫn định mở miệng cãi tiếp, cô liền bước tới kéo bạn : "Chẳng việc , cô cứ nhà ăn , ban bảo vệ." Cô sang với dì Trương: "Dì Trương, phiền dì trông bà , đừng để bà ký túc xá. Cháu mấy kẻ tay chân sạch sẽ thường giả vờ tìm , lúc là phòng ốc mất đồ ngay." "Nói bậy, hạng đó!" Bà lão tức đến đỏ cả mặt. Dì Trương gật đầu: "Yên tâm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-211.html.]

Chuyện Bàng Thanh Yến cầm kéo loạn hôm qua lời kể của Tư Khổ, hai ngày nay dì cũng để mắt trông chừng. Đến sáng nay tinh thần Tiểu Bàng vẫn khá . Dì Trương đóng cửa ký túc xá , sa sầm mặt bà lão: "Có chuyện gì thì đợi ban bảo vệ đến ." Bà lão lầm bầm: " đến tìm con dâu ..." Dì Trương gằn giọng: "Bà mang giấy giới thiệu ? Có mang giấy đăng ký kết hôn của con trai bà ? Bà bảo là con dâu bà thì là con dâu bà chắc? Hôm nay bà bảo Bàng Thanh Yến, mai bảo Trương Thanh Yến, mốt Lý Thanh Yến, ai mà ! Không giấy tờ, chỉ dựa cái mồm của bà thì con gái trong ký túc đều là con dâu bà hết !" Dì gắt lên: "Mấy đứa buôn ở ga tàu cũng dùng bài để bắt cóc đấy!"

Dì Trương lo , Đỗ Tư Khổ và Dư Phượng Mẫn liền tách , một đến ban bảo vệ, một nhà ăn. Trên đường , Đỗ Tư Khổ qua cho Dư Phượng Mẫn về tình trạng của Bàng Thanh Yến hôm đó, cũng giải thích vì hai ngày nay Viên Tú Hồng ở cùng cô . Mục đích chính là để theo dõi bệnh tình. Bệnh của Bàng Thanh Yến là tâm bệnh, khai thông tư tưởng chứ t.h.u.ố.c thang ăn thua. Dư Phượng Mẫn nhận xét: "Cái cô Tiểu Bàng nhu nhược quá. Người càng yếu thì càng giống như cái bánh bao, đến con ch.ó cũng xông c.ắ.n hai miếng." Đỗ Tư Khổ thở dài: "Mỗi một tính nết. Có sinh thế , gặp thì còn sống yên , gặp kẻ thì coi như sa chân vũng bùn."

Sau đó hai chia tay, Dư Phượng Mẫn đến nhà ăn, Đỗ Tư Khổ thẳng đến ban bảo vệ gặp Đội trưởng Ngô để báo cáo tình hình. Cô nhấn mạnh rằng trạng thái của Tiểu Bàng , thể chịu thêm kích động.

Tại nhà ăn. Dư Phượng Mẫn đến thấy Viên Tú Hồng: "Tú Hồng, cô về ký túc xá ngay , việc gấp." Viên Tú Hồng đang định lấy cơm: "Việc gì gấp thế?" Dư Phượng Mẫn kéo bạn một góc, nhỏ: "Có một bà già tự xưng là chồng Bàng Thanh Yến tìm đến, quái chiêu lắm. Giả vờ hiền lành lừa ai là bắt đầu lăn đất ăn vạ." Viên Tú Hồng đưa luôn cặp l.ồ.ng cơm cho Dư Phượng Mẫn: " về xem , lát nữa cô về thì lấy cơm hộ với." Nói đoạn, Tú Hồng vội vã chạy về phía ký túc xá nữ.

Dư Phượng Mẫn cầm cặp l.ồ.ng, dáo dác tìm một hồi thì thấy Chủ nhiệm Cố. "Chủ nhiệm Cố." Thấy chỉ Dư Phượng Mẫn, ông hỏi: "Tiểu Đỗ ?" "Cô đến ban bảo vệ ạ. Ở ký túc xá nữ bỗng lòi một bà già hơn năm mươi tuổi, chẳng chẳng rằng đ.á.n.h cháu, còn đang loạn ở đấy nữa." Dư Phượng Mẫn đưa tay xoa xoa lưng, "Giờ lưng cháu vẫn còn đau đây ." Chủ nhiệm Cố phắt dậy: "Đánh cô ? Gan to bằng trời, dám đ.á.n.h của xưởng, để xem ." Rồi ông dặn: "Cơm gọi , cô cứ ăn ."

Xưởng cơ khí hiện đang cần sự giúp đỡ từ cha của Tiểu Dư, mà ở hạng dám đến đây gây hấn, còn đ.á.n.h Tiểu Dư nữa! Chủ nhiệm Cố đang giận dữ. Chuyện phân xưởng mới đang lúc nước sôi lửa bỏng, cứ lắm chuyện rắc rối thế ! Ông gọi thêm Tiểu Lại đang ăn cơm gần đó, cùng kéo sang ký túc xá.

Khi Đỗ Tư Khổ đưa Đội trưởng Ngô đến nơi thì Chủ nhiệm Cố và Tiểu Lại mặt từ . "À, là tìm con dâu . Người thì ở đây , thế nhé, bà theo chúng về văn phòng một lát, chúng sẽ giúp bà tìm." Chủ nhiệm Cố híp mắt với bà lão. Tiểu Lại bên cạnh mà nổi hết cả da gà. Cứ hỏi kiểu , chắc chắn tiền đồ gia cảnh của bà lão sẽ Chủ nhiệm Cố moi sạch sành sanh.

Bà lão họ Mã, chồng họ Tất, việc ở xưởng gỗ. Bà một đứa con trai mất tích từ năm ngoái, đó con dâu cũng bỏ về nhà đẻ và nhất quyết chịu . Gần đây ngóng tin tức của con dâu nên bà Mã mới tìm tới tận đây. Qua lời kể của bà , cô con dâu chẳng hạng gì, chồng tức giận bỏ còn giữ phận. Chủ nhiệm Cố ôn tồn khuyên giải một hồi mới hỏi: "Thế bà tin từ ? Thủ tục xưởng bà xong ?" Bà Mã thấy ông vẻ bụng nên tuôn hết: " đau đầu, ngất xỉu ngay cổng xưởng cơ khí, đưa trạm y tế xưởng." Hóa trạm y tế lẻn ngoài, hỏi thăm mới tìm đến tận đây. Thế là rõ . Không giấy giới thiệu, lẻn trái phép.

Chủ nhiệm Cố thấy Đội trưởng Ngô đến, liền kéo ông Ngô một góc: "Đội trưởng Ngô, bà Mã ông xử lý thật nghiêm cho . Bà đ.á.n.h Dư Phượng Mẫn đấy. Ông đấy, bố của Tiểu Dư ở Ủy ban Cách mạng, quan hệ với Cục Công nghiệp, phân xưởng mới của xưởng cơ khí còn đang chờ Cục phê duyệt đấy." Đội trưởng Ngô gật đầu: "Yên tâm ." Bà Mã lẻn xưởng mà giấy tờ, vốn dĩ là sơ suất của ban bảo vệ . Rất nhanh đó, Đội trưởng Ngô áp giải bà . "Các gì thế!" Bà Mã la hét, vẫn còn bấu víu cầu xin Chủ nhiệm Cố giúp đỡ. Chủ nhiệm Cố vẫn giữ vẻ ôn hòa: "Bà lão , họ chỉ tìm hiểu tình hình thôi." Đỗ Tư Khổ lúc mới hiểu vì lưng gọi Chủ nhiệm Cố là "hổ mặt ". "Tiểu Đỗ, thôi, ăn cơm nào." "Vâng, thưa Chủ nhiệm."

Nhà ăn đường sắt. Vu Cường và Vu Nguyệt Nga kéo đến ăn trưa. Lòng Vu Nguyệt Oanh nặng trĩu, lúc đưa cơm , cô cuối cùng cũng mở miệng: "Cha, chiều nay con tiễn cha và em ga tàu." Mua vé về quê. Vu Cường ngẩn .

Loading...