[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 213
Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:34:31
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ý tưởng đó xem chừng .
Lão Ngũ còn nhỏ, học, chăm , còn Lão Tứ (Đỗ Tư Khổ) thì từ trong ngoài đều là một tay tháo vát. Bà nội Đỗ ngập ngừng một lát: " Lão Tứ đang , đang kiếm tiền mà."
Cha Đỗ gạt : "Cũng là cho nó , mà là bảo nó đổi sang việc gì nhẹ nhàng hơn, việc ở gần nhà thôi. Sáng , trưa về, như thế chăm sóc , vẹn cả đôi đường."
Bà nội Đỗ bắt đầu xuôi lòng: "Lão Tứ nó đồng ý ?" Nghĩ đến việc Lão Tứ còn mua cao dán cho , bà thấy nó đúng là đứa trẻ ngoan.
Cha Đỗ khẳng định: "Con sẽ với nó. Lúc đó tìm cho nó một công việc , để nó ở nhà vài năm, đợi đến tuổi thì gả cho đám nào ở gần đây."
Bà nội Đỗ đầu sang nhà hàng xóm: "Cái cô Lưu Vân bên cũng đấy." Người mà nết, cả hai đều là cô đón bà sang, còn lo cả cơm nước. Bà thở dài: "Tiếc là Thẩm Giang (con cả nhà họ Thẩm) đối tượng ." Còn Thẩm Dương thì năm ngoái bày tiệc cưới hỏi rình rang, cả khu phố đều , giờ gả Lão Tứ cho Thẩm Dương thì... .
Hồi bà nội Đỗ còn khỏe thì thấy việc chăm sóc là quan trọng, giờ già , nổi nữa, bà chỉ mong cháu hiền dâu thảo kề cận.
"Mẹ, chuyện cưới xin của Lão Tứ cứ từ từ, mắt cứ để nó về ." Cha Đỗ chỉ hai đứa con gái, Lão Ngũ còn nhỏ đang học, thể bắt nó nghỉ học . Đành để Lão Tứ chịu thiệt thòi một chút . Con gái nhà giỏi giang đến mấy thì cuối cùng cũng về lo cho gia đình thôi.
Bà nội Đỗ gật đầu, gương mặt lộ rõ vẻ mãn nguyện.
Tại xưởng cơ khí.
Đỗ Tư Khổ bỗng hắt liên tiếp ba cái. Ngoài trời lặng gió, chẳng là ai đang nhắc đến đây?
"Đồng chí Đỗ, thư viện sắp đóng cửa ."
Đỗ Tư Khổ ngẩng đầu lên, thấy Nguyễn Tư Vũ: " ngay đây." Cô dậy thu dọn đồ đạc, xếp sách về chỗ cũ.
Nguyễn Tư Vũ quan sát cô một lúc hỏi: "Nghe cô và đồng chí Tống Lương quan hệ khá ?"
"Chỉ là đồng nghiệp thôi." Đỗ Tư Khổ đậy nắp b.út máy, đóng lọ mực cũ, cất sổ ghi chép túi vải. Đó là một chiếc túi cô tự khâu lấy bằng vải vụn, kiểu dáng giống túi canvas lớn, miễn là đựng đồ là .
"Đồng chí Đỗ, chiếc túi cô lấy ở thế? Kiểu dáng lạ và mới lắm." Nguyễn Tư Vũ vẫn .
Tư Khổ khoác túi lên vai: "Tự đấy, đồng chí Nguyễn..." Cô bỗng kinh ngạc khi thấy "thanh tiến độ" đầu Nguyễn Tư Vũ.
Nữ phụ hai dường như nảy sinh hảo cảm với nam chính Tống Lương?
Cái gì ? Tống Lương đang công tác ở xưởng máy kéo mà, lâu về xưởng cơ khí . Còn gặp mặt mà hảo cảm ? Đỗ Tư Khổ thấy thật khó hiểu. Cô còn nhớ dạo , Đinh Uyển – bạn của Nguyễn Tư Vũ – suýt chút nữa thành một cặp "oan gia ngõ hẹp" với Tống Lương cơ mà.
Thấy Tư Khổ cứ chằm chằm mặt ngẩn , Nguyễn Tư Vũ đưa tay sờ mặt: "Đồng chí Đỗ, mặt dính gì bẩn ?"
"Không, chỉ là thấy cô thật đấy." Tư Khổ thật lòng, "Da cô quá." Nguyễn Tư Vũ đúng là kiểu tự nhiên.
Nguyễn Tư Vũ ngờ Tư Khổ khen , nhất thời sững sờ. Đỗ Tư Khổ : "Muộn , mai sẽ sớm hơn, xin vì phiền. Chào cô."
Cô bước với một bụng thắc mắc. Tuyến tình cảm của các nhân vật chính phát triển kỳ lạ thật đấy. Còn Nguyễn Tư Vũ thì thấy đồng chí Đỗ dễ gần hơn tưởng, khen nên tâm trạng cũng .
Nhà ăn đường sắt.
Vu Cường nhất quyết chịu về quê. Vu Nguyệt Oanh lo cơm nước, nhưng trong lòng đầy ấm ức. Buổi tối cô mẩy đưa cha nhà khách nữa mà giữ ở ký túc xá nhà ăn. Thu dì ở cùng phòng cô dọn , giờ chỉ còn cô một phòng.
Đêm đó, cô thẳng là tiền ở nhà khách, để cha tạm phản gỗ, còn em gái thì chen chúc với cô chiếc giường nhỏ. Cô nghĩ cha sướng quen , giờ chịu khổ một chút chắc chắn sẽ về quê. Ngờ , hôm Vu Cường nhiễm lạnh, phát sốt đùng đùng.
Hết cách, Vu Nguyệt Oanh đành tìm đến nhà họ Vệ. Cô tìm dì Chu ăn thua nên tìm chú Vệ hoặc Vệ Đông.
Chú Vệ : "Bên xưởng than cử Vệ Đông công tác xa , mất vài năm cơ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-213.html.]
"Vệ Đông công tác?" Lại còn vài năm? Vu Nguyệt Oanh rụng rời tay chân, "Anh ? Sao với cháu một tiếng?" Cô cuống sợ, chẳng lẽ Vệ Đông định bỏ rơi cô ?
Chú Vệ trấn an: "Đừng vội, Vệ Đông đến nơi chắc chắn sẽ thư cho cháu." Nói đoạn chú đồng hồ: "Sắp đến giờ chú ca , chuyện với cháu thêm nữa."
"Chú Vệ, cháu cầu xin chú một việc," Nguyệt Oanh vội kéo áo chú Vệ, "Cha cháu ốm , chú thể cho cháu mượn ít tiền ?"
Chú Vệ vội rút áo , giữa thanh thiên bạch nhật kéo kéo co co thật chẳng . "Cháu ở nhà ăn cơ mà, đó mà ứng một ít lương, trạm y tế đường sắt mà khám." Chú Vệ thêm: "Tiền nong trong nhà đều do dì Chu quản hết, chú ."
Hỏi ai chú cũng nhận là tiền to, chỉ ít tiền lẻ uống rượu hút t.h.u.ố.c, bảo Nguyệt Oanh mà tìm dì Chu. Cô đắng chát trong lòng, sang nhà họ Đỗ thì chẳng ai ở nhà!
Chuyện gì thế ? Trong nhà im lìm, ngay cả bà nội Đỗ bệnh tật cũng thấy ? Vu Nguyệt Oanh cảm thấy như ông trời đang đối đầu với , cùng đường, cô đành lếch thếch về nhà ăn.
"Tiểu Vu, cô tự ý nghỉ việc đấy !"
Trưa hôm đó, tại nhà ăn xưởng cơ khí.
Đỗ Tư Khổ cố ý nán một lúc mới thấy Đinh Uyển (Nữ phụ 3). Cô lén quan sát, nhưng thanh tiến độ tình cảm đầu Đinh Uyển chẳng chút đổi nào. Xem , sự chuyển biến của Nguyễn Tư Vũ hôm qua là vấn đề của riêng cô thôi.
"Tư Khổ." Dư Phượng Mẫn xuống cạnh cô.
Thấy gương mặt tươi như hoa của bạn, Tư Khổ hỏi: "Sao thế, chuyện gì vui ?"
Từ tối qua đến giờ, miệng Phượng Mẫn cứ toe toét khép . Cuối năm bình bầu "Tiên tiến cá nhân", còn phân nhà, đây là ước mơ của bao nhiêu ! Dẫu là nhờ quan hệ của cha, nhưng cô thấy đó cũng là một loại thực lực của . Cha cô bảo : dùng quan hệ nhà chẳng gì là hổ, chỉ sợ mà dùng thôi!
"Tối về kể cho ." Phượng Mẫn nín nhịn cả sáng nay , nếu đây nhà ăn thì cô tuôn hết với Tư Khổ.
"Chuyện xong xuôi ?" Tư Khổ đoán. "Sắp ." Phượng Mẫn bát cơm của bạn cạn: "Hay quá! Tư Khổ, về ký túc xá chuyện."
Về đến phòng, Phượng Mẫn trút bầu tâm sự, kể hết chuyện chiều qua ở văn phòng cha, chuyện rượu t.h.u.ố.c là "phúc lợi đơn vị", chuyện danh hiệu Tiên tiến và chuyện phân nhà.
"Cô , cha về nhà bảo Chủ nhiệm Cố đúng là một nhân vật đáng gờm, giữ mối quan hệ ." Phượng Mẫn tiếp: "Nếu Chủ nhiệm Cố kết hôn, khi cha còn gả chị gái cho chú nữa cơ." Cha cô lúc Chủ nhiệm Cố vợ con thì thất vọng mặt.
"Hôm nay cha hẹn Chủ nhiệm Cố ăn với Phó Cục trưởng Lương bên Cục Công nghiệp, thấy phương án xưởng xe đạp chắc chắn xong cuối năm." Phượng Mẫn khẳng định chắc nịch. Vì danh hiệu và căn nhà của con gái, cha cô chắc chắn sẽ dốc lực.
Vậy thì quá. Đỗ Tư Khổ cũng thấy nhẹ lòng. Thấm thoắt đến ngày 19. Cô xin nghỉ một ngày, xách theo cao dán về nhà, hôm nay "dượng mới" sẽ đến nhà họ Đỗ để mắt.
Đại viện cư xá đường sắt.
Sáng sớm, Đỗ Đắc Mẫn dậy sớm, cho con gái Văn Tú bộ quần áo mới mua ở bách hóa hết ít tiền. Đó là tiền cô và chồng cũ (Tiểu Quách) dành dụm từ .
Nhắc đến Tiểu Quách, cô thấy dù tình cảm vợ chồng đây đến mấy thì cũng là chuyện quá khứ . Con về phía . Vả , Trình bây giờ đối xử với cô cũng , chẳng kém gì Tiểu Quách.
"Văn Tú, con đồ mới ?" Đắc Mẫn thấy con gái vẫn mặc bộ đồ cũ, ngày vui thế mà mặc đồ mới thì phí công mua quá.
Đợi Đắc Mẫn giúp Văn Tú đồ xong, bước ngoài thì thấy nhà họ Đỗ vắng vẻ đìu hiu. Chỉ cha Đỗ xin nghỉ nửa buổi đang cầm chổi quét sân, và bà nội Đỗ vẫn khỏi phòng. Vợ cha Đỗ nhà, mấy ngày nay nhà cửa ai dọn dẹp, bụi bặm bám đầy lên bàn ghế tủ kệ.
"Anh cả, chị dâu vẫn về?" Đắc Mẫn sa sầm mặt hỏi: "Mấy đứa khác ? Lão Tam, Lão Tứ cả ?" Nhà cả đông con cháu thế mà ai về lấy một mống ? Lại còn chị dâu nữa, Trình hôm nay đến mà cố tình lánh mặt về nhà ngoại ?
Cha Đỗ liếc em gái: "Chị dâu cô nhà việc, chẳng với cô ." Hôm nay bà về ông cũng chẳng rõ.
Đắc Mẫn ấm ức: "Chắc chắn là chị cố tình!"
Cha Đỗ gắt: "Cô lo việc của , chuyện của chị dâu cô đến lượt cô quản." Vợ ông ở nhà chăm sóc già, lo toan quán xuyến, dù tật nhỏ nhưng chuyện lớn thì chê . Dù thì chuyện phụng dưỡng già, bà vẫn hơn đứa em gái ruột như Đắc Mẫn nhiều.
Đắc Mẫn hậm hực phòng bà nội: "Mẹ!" Thấy bà nội vẫn đó dậy, cô gào lên: "Mẹ! Hôm nay nhà khách, vẫn còn đây!"