[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 214

Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:35:38
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội Đỗ trở , nhắm mắt thèm để ý.

Đỗ Tư Khổ về đến nhà hơn mười một giờ trưa. Sáng nay cô rời xưởng sớm, xe buýt nửa đường thì xuống xe, thong thả bộ về, căn thời gian vặn. Vừa bước sân, Tư Khổ nhận bầu khí trong nhà gì đó .

"Lão Tứ, con về ." Đỗ Đắc Mẫn gượng một tiếng. Sáng nay cô cãi với bà nội Đỗ một trận, giờ bà vẫn còn dỗi trong phòng chịu . Thật chẳng cả!

Cha Đỗ bên bàn, mặt sa sầm. Nếu nể mặt Trình đang ở đây, ông mắng cho Đắc Mẫn một trận nên . Cái cô em gái , sáng sớm giận đến phát khiếp.

"Cô nhỏ." Đỗ Tư Khổ chào hỏi xong liền quanh một lượt, thấy Đỗ , trong nhà cũng chẳng mùi khói lửa, nổi lửa nấu cơm ?

Cha Đỗ thấy Tư Khổ thì nét mặt giãn , Lão Tứ về thật đúng lúc. Ông dậy: "Lão Tứ, bà nội đang ở trong phòng." Nói đoạn ông định dẫn cô chỗ bà nội. Tư Khổ mang theo cao dán, đang định đưa sang nên bước theo ngay.

Anh Trình cạnh Đắc Mẫn cũng dậy: "Để chào bác gái." Đáng lẽ Đắc Mẫn bảo hôm nay mắt nên chuẩn từ sớm, xách theo một đống quà cáp: nào đồ hộp, bánh kẹo, cả thịt. Anh thì sẵn sàng , nhưng nhà Đắc Mẫn xem chừng chuẩn xong. Người lớn thì trốn trong phòng , chỉ ông trai tiếp đón, chị dâu thì bảo về nhà ngoại. Lòng Trình bắt đầu thấy bất an.

Đắc Mẫn nắm lấy tay Trình: "Không , em chỉ là tâm trạng thôi, tại ." Nói , cả hai bám theo lưng Đỗ Tư Khổ phòng bà nội.

Trong phòng. Bà nội Đỗ tiếng gõ cửa định thèm thưa, nhưng cha Đỗ : "Mẹ, Lão Tứ về ," bà liền bật dậy, chỉnh đốn trang phục vội vàng mở cửa.

"Bà nội, cao dán của bà đây ạ." Ngoài cửa, Tư Khổ đưa cao dán cho bà. Bà nội Đỗ đón lấy như báu vật, hớn hở khép miệng: "Lão Tứ, vẫn chỉ con là tâm nhất." Cái đứa nhỏ đúng là hiền đức.

Bà nắm lấy tay cô: "Lão Tứ, sinh hoạt ở xưởng khổ ? Trời lạnh thế , việc trong xưởng chắc mệt lắm nhỉ. Nếu mệt quá thì về nhà con." "Bà nội, con mệt ạ." Tư Khổ đáp.

Bà nội Đỗ chân thành quan tâm cô từ đầu đến chân, còn chê áo cô mặc mỏng, đòi lấy tiền mua cho cô chiếc áo bông mới. Dù chỉ là lời thôi, nhưng sự quan tâm còn nồng hậu hơn cả với con gái ruột là Đắc Mẫn. Đắc Mẫn mà mặt xanh mét. Cô ngay là còn tiền mà! Chỉ là bà chịu bỏ cho cô thôi!

Đỗ Tư Khổ bà nội cứ thấy sai sai. Sao tự dưng lôi chuyện công việc vất vả, bảo về nhà nghỉ ngơi? Lại còn bảo ở nhà thoải mái hơn bên ngoài? Cái gì thế ? Đây rõ ràng là lời ẩn ý!

Tư Khổ rút tay : "Bà nội, chẳng hôm nay dượng mới mắt , dặn con hôm nay nhất định về." Nói xong cô sang cô nhỏ: "Cô nhỏ, trong nhà nổi lửa, trưa nay nhà ăn cơm ạ?" Cô bồi thêm một câu: "Chiều con còn về xưởng sớm."

Anh Trình vội tiếp lời: "Không nhà ăn, chúng hiệu ăn quốc doanh. Nghe bảo món chính ở đó ngon lắm, chúng nếm thử." Đắc Mẫn gật đầu: "Cái hiệu ăn đó đúng là ngon thật." Chỉ là giá chát. May mà hôm nay nhà họ Đỗ đông , thể gọi ít món một chút. Từ ngày nhà mất các khoản trợ cấp, Đắc Mẫn bắt đầu tính toán chi li khi tiêu tiền.

"Cha, con ? Lão Ngũ về ạ?" Tư Khổ hỏi cha. "Bên nhà ngoại chút việc, con đưa Lão Ngũ về đó ." Cha Đỗ đáp. Về nhà ngoại? Ngay lúc ? Tư Khổ liếc cô nhỏ một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-214.html.]

"Lão Tứ, con qua đây một lát." Cha Đỗ lên tiếng. Chiều ông về đường sắt ca, giờ tranh thủ lúc để kỹ với Lão Tứ chuyện chăm sóc bà nội. Đây là việc đại sự trong nhà. Phận con cái chia sẻ lo toan với cha .

Tư Khổ thấy thần sắc cha . Cô ngẫm nghĩ một hồi: nhà, bà nội thì yếu... Ồ, hiểu , nhà đang thiếu một việc vặt.

Tư Khổ khéo: "Cha, chuyện gì để ăn xong hãy , giờ còn sớm nữa. Cô nhỏ bảo mời khách, nếu muộn sợ hiệu ăn quốc doanh hết chỗ." Cha Đỗ cau mày: "Chỉ vài phút thôi, mất thời gian ." Tư Khổ im nhúc nhích.

Thấy , cha Đỗ luôn tại chỗ: "Sức khỏe bà nội , con nhà, con tạm nghỉ việc ở xưởng , về nhà chăm sóc bà mấy ngày ." Bà nội Đỗ nín thở, chằm chằm Tư Khổ. Đắc Mẫn bên cạnh, vốn định giục nhanh, thấy thế liền lộ vẻ đắc ý như chờ xem kịch .

Quả đúng như dự đoán. Tư Khổ vội vã, bình thản : "Cha, là cha tạm nghỉ việc mấy ngày mà ở nhà chăm sóc bà ." "Con ?" Cha Đỗ bắt đầu khó chịu. ", con ." Tư Khổ dứt khoát từ chối. "Cha và cô nhỏ mới là con cái của bà nội. Bà nuôi hai khôn lớn, hai tự chăm sóc. Cha nuôi con khôn lớn, con sẽ cùng các lo phụng dưỡng cha ." Còn bậc nữa, liên quan đến cô.

"Mẹ con vắng, cha còn ." Cha Đỗ gằn giọng, "Con mới bao lâu? Vả , chăm sóc bà nội thì , phận con cháu hiếu thảo với bề chứ." Ông nhớ đến Lão Tứ ngày xưa: "Trước đây con ngoan ngoãn lời bao nhiêu."

Dựa cái gì chứ! Trong đầu Tư Khổ bỗng bùng lên một ngọn lửa giận, đó là ý chí thuộc về cô, như thể ký ức kiếp và kiếp trộn lẫn . Một nỗi uất ức tột cùng dâng trào: Tại hy sinh luôn luôn là cô?

Tư Khổ phản kháng: "Con cũng . Chẳng lẽ công việc của cha thì quý giá hơn công việc của con ?" Mặt cha Đỗ đanh : "Con ăn kiểu gì thế hả!" Thái độ gì đây! Tư Khổ vặc : "Cô nhỏ cũng với bà nội kiểu đó đấy thôi!" Sao, ?

Bà nội Đỗ thấy ngượng mặt, vội khuyên can: "Lão Tứ, bà lỡ việc của con . Sau con đổi một công việc khác, ở nhà chăm sóc..." Tư Khổ sang bà nội. Xem chuyện cha và bà nội bàn bạc xong xuôi: tìm việc khác? ở nhà? Là gia đình chăm sóc cô, là bắt cô phục dịch cả một đám trong nhà ? Lại về những ngày tháng cũ, giặt giũ nấu nướng, trâu ngựa ?

Tư Khổ thấy hôm nay nên về đây, cả túi cao dán nữa, đúng là phí công vô ích! Thôi . Nói thêm một câu cũng là thừa. Tư Khổ cũng chẳng màng bữa cơm nữa, thẳng ngoài.

"Con ? Quay đây cho tao!" Cha Đỗ nổi trận lôi đình, "Tao là cha con, cánh con còn cứng mà dám cãi lời !" Trước mặt bao nhiêu , cả ngoài, việc Tư Khổ trả treo nể nang ông mất mặt vô cùng.

Tư Khổ mặc kệ, cô bước sân, mở toang cổng, thật nhanh. Cha Đỗ đuổi theo : "Lão Tứ, !" Tư Khổ chạy biến luôn. Ngõ nhỏ uốn lượn, cô lách một cái là mất dạng. Cha Đỗ đuổi theo với cơn giận bừng bừng, kết quả là mất dấu .

Bữa trưa hôm đó cuối cùng hiệu ăn quốc doanh mà nhà ăn đường sắt, gọi vài món đại khái cho qua bữa. Bà nội Đỗ lời của Lão Tứ tổn thương, nữa. Cha Đỗ thì hậm hực, ăn mà hồn vía lên mây. Chỉ Đắc Mẫn là tâm trạng , vui vẻ gắp thức ăn cho Trình: "Cơm nhà ăn cũng ngon lắm, nếm thử xem." Văn Tú thì lẳng lặng ăn phần của . Nhìn và chú Trình tình tứ, cô bé thấy khó chịu trong lòng nhưng thổ lộ cùng ai, càng dám thư kể với cha.

"Dượng!" Vu Nguyệt Oanh mừng rỡ chạy , "Dượng ơi, mấy hôm nay cháu sang nhà mà chẳng thấy ai." Người ở nhà ăn bảo cô tự ý nghỉ việc, hôm nay cô thực sự dám về sớm nữa. Cha cô vẫn đang ở ký túc xá nhà ăn, dì Chu đưa t.h.u.ố.c cho, ông uống xong giờ đang ngủ. Cha Đỗ thấy Nguyệt Oanh thì tâm trạng càng tệ hơn, thèm đáp lời. Nguyệt Oanh nhận nhưng cô chẳng quan tâm: "Dượng ơi, cha cháu ốm , dượng ơn phước cho ông sang nhà dượng ở nhờ mấy ngày ?" Nước mắt cô nàng lã chã rơi như chuỗi hạt đứt dây. Cha Đỗ lạnh nhạt: "Trong nhà tang, tiện."

Đỗ Tư Khổ mang cái bụng đói về xưởng cơ khí. Khi đến nhà ăn là gần ba giờ chiều, chẳng còn mấy thức ăn. Bác bếp trưởng Bành xào cho cô bát cơm trứng, Tư Khổ lặng lẽ ăn. "Sao thế cháu, trông chẳng giống cháu tí nào." Bác Bành hà hà hỏi. Tư Khổ đáp: "Chuyện gia đình thôi bác ạ." Cô nhắc thêm, liền hỏi: "Bác Bành, Tết xưởng nghỉ ạ?" "Nghỉ chứ cháu, nhưng máy móc trong phân xưởng quý giá nên vẫn trực." Bây giờ là tháng mười một dương lịch, Tết năm chắc tầm tháng hai. Tư Khổ quyết định sẽ ở ký túc xá. Tầng một ký túc lò than, nếu dì Trương về quê ăn Tết, cô sẽ mượn lò của dì để tự nấu nướng. Như cần về nhà nữa.

Tâm trạng Tư Khổ bỗng chốc hẳn lên. Quả thực nên đặt kỳ vọng quá cao nhà họ Đỗ. Ăn no xong, cô tràn đầy kình lực. Chào bác Bành, cô về ký túc xá lấy sổ ghi chép và các bản thảo, mang theo b.út mực thẳng đến thư viện. Ngày mai – ngày 20, cô sẽ lái xe kéo đưa của xưởng sang xưởng máy kéo.

Loading...