[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 215

Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:36:29
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Tư Khổ định tranh thủ hôm nay cho xong việc, sắp xếp các bản thảo liên quan đến máy kéo một lượt. Chờ đến lúc tan ca, cô sẽ ghé qua phòng tổng vụ để in hai bản. Ngày mai mang đến xưởng máy kéo, một bản đưa cho ba, bản còn đưa cho Tiểu Tôn (cháu trai tổ trưởng Tôn, từng chung ở đại đội hồi ).

Tại thư viện. Chiều nay Dư Phượng Mẫn trực ca, cô ngạc nhiên khi thấy Đỗ Tư Khổ: "Chẳng cô về nhà ?" Lúc sáng còn bảo khách đến nhà nên chắc sẽ về xưởng muộn, giờ mặt ở đây ? Đỗ Tư Khổ bơm đầy mực b.út máy đáp: "Cãi một trận ." Dư Phượng Mẫn sắc mặt cô, hỏi thêm nữa.

Tư Khổ bắt đầu hệ thống các bản thảo tay, trang nào chữ quá cô nắn nót chép . Sau khi xác định còn sai sót, cô mang tập bản thảo tự soạn tên "Sửa chữa máy kéo" đến phòng tổng vụ. "Cô đang xin nghỉ ?" Tiểu Lại thấy cô cũng đầy kinh ngạc. "Ừ." Tư Khổ hỏi, " mượn máy in dùng một lát." "Dùng ." Tiểu Lại hào phóng.

Tư Khổ lôi xấp bản thảo : "Dày thế , còn in hai bản." Tiểu Lại ngó ngoài hành lang, thấy ai: "Cứ in ." Giấy của xưởng đều nhập sỉ từ nhà máy giấy, thỉnh thoảng họ cũng tặng kèm một ít giấy nhẹ, cứ trộn mà dùng. Ai mà soi xét mấy tờ giấy chứ. Tư Khổ rút hai hào đặt cạnh máy in: "Gửi chút ít tiền giấy mực." Tiểu Lại : "Thế thì in thêm vài bản nữa ." Anh thu tiền . Anh tính Tiểu Đỗ, đưa tiền mà cứ chiếm dụng đồ công là cô sẽ áy náy yên.

Việc in ấn từng trang một tốn thời gian. Trời sập tối mà mới in xong hai bản. Tiểu Lại thu dọn đồ đạc chuẩn về: "Chìa khóa để đây, lát nữa cô tự khóa cửa nhé." Hôm nay hiếm khi Chủ nhiệm Cố mặt nên Tiểu Lại tan đúng giờ. Tư Khổ dặn: "Ngày mai sang xưởng máy kéo, chắc tám giờ tập trung ở cổng xưởng, chìa khóa sẽ nhờ Dư Phượng Mẫn mang trả ." Tiểu Lại đầu : "Trùng hợp quá, cũng ." "Thật đùa đấy?" Tư Khổ hỏi, "Anh gì?" Chẳng chỉ thợ kỹ thuật và thợ nguội bậc cao mới thôi . "Người của xưởng hóa chất cũng sang đó, lãnh đạo bảo dẫn họ ." Tiểu Lại , "Chắc là quá giang xe cô ." Anh nảy ý định: "Hay là để ghế phụ xe máy kéo nhé, học lỏm luôn." "Được thôi."

Tư Khổ in tận năm bộ, đến tám giờ tối mới xong. Giữa chừng máy in còn hỏng một , cô tự tay sửa luôn, chỉ là kẹt giấy nhỏ. Đêm đó gió thổi l.ồ.ng lộng, đến nửa đêm thì nhiệt độ giảm sâu.

Ngày hôm . Đỗ Tư Khổ đeo đôi găng tay da cả gửi về, sợ trời mưa nên cô mang theo cả ô. Dù lái máy kéo nhưng cũng xuống xe chứ, mưa mà ô thì cũng ướt như chuột lột. Tiểu Lại ở ghế phụ, Tư Khổ lái xe giúp ôn tên gọi các bộ phận trong buồng lái.

Nửa đường, trời đổ mưa. Tiếng mưa rơi lộp bộp kính xe. Đường nhựa còn dễ , đến đoạn đường rải đá thì bắt đầu xóc nảy. Những thùng xe thót cả tim. May mà tay lái của "bác tài" vững, xe chạy êm ru cho đến tận xưởng máy kéo.

Công tác kiểm tra của ban bảo vệ xưởng máy kéo vẫn nghiêm ngặt như . Tư Khổ đỗ xe xong, quen đường lạc lối thẳng về phía phòng bảo vệ: "Anh ba?" Đỗ Lão Tam đang trực, thấy em gái cũng kinh ngạc kém: "Sao em ở đây? Nhà chuyện gì ?" "Em cùng đồng nghiệp bên xưởng cơ khí sang đây công tác." Nhân tiện gặp , Tư Khổ lấy tập bản thảo "Sửa chữa máy kéo" in : "Anh ba, cái tặng ."

"Sách ?" Đỗ Lão Tam đón lấy, thấy đây là bản in từ bản thảo tay, bên trong là những kiến thức "xương m.á.u" về sửa chữa máy kéo. "Ở thế ?" Vừa dứt lời, thấy trang thứ hai đề dòng chữ: Đỗ Tư Khổ soạn. Lão Tứ sách?! Lão Tứ nhà còn cả sách cơ !!

"Cái gì đấy?" Những khác trong ban bảo vệ tò mò vây . Họ cứ ngỡ Tiểu Đỗ mới đến kiểm tra món đồ gì lạ, nếu kinh ngạc đến thế? Đỗ Lão Tam giải thích: "Là em gái tặng." Dù đồ khả nghi nhưng vì là đồ từ bên ngoài mang nên họ vẫn kiểm tra cho chắc. Bảo là em gái thì chắc là em gái ? Quan hệ nhân xác minh, cùng sổ hộ khẩu mới . Rất nhanh đó, tập bản thảo ban bảo vệ thu giữ. "Tiểu Đỗ, thứ khi kiểm tra nếu vấn đề gì chúng sẽ trả ." Đỗ Lão Tam cũng lực bất tòng tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-215.html.]

Tư Khổ thầm nghĩ: Xưởng máy kéo rốt cuộc đang nhiệm vụ tuyệt mật gì mà ban bảo vệ gắt gao đến thế. Đang lúc cô nghĩ chôn chân ở phòng bảo vệ cả ngày thì tiếng gọi: "Tiểu Đỗ, đấy gì, còn đây?" Là Chử lão. Hôm nay Chử lão cũng sang đây để tham gia đại hội giao lưu kỹ thuật máy kéo. Gọi là giao lưu, thực chất là đưa những vấn đề hóc b.úa trong quá trình chế tạo xe tăng để nhân tài kỹ thuật các đơn vị cùng tìm cách giải quyết. Ai giải quyết thì về tra cứu tài liệu, họp tiếp. Tất nhiên, những tham gia đều ký cam kết bảo mật. Xưởng máy kéo giữ những cán bộ kỹ thuật ngoại tỉnh , nhưng xưởng của cũng sản xuất, rút hết trụ cột thì xưởng vận hành kiểu gì?

Tư Khổ thấy Chử lão gọi liền mặc kệ của ban bảo vệ, chạy ngay về phía ông. "Tiểu Đỗ, lát nữa cùng phòng họp." Chử lão dặn, "Đây là cơ hội để học hỏi, chỗ nào hiểu thì ghi chép , về xưởng hỏi ." "Vâng thưa sư phụ!" Tư Khổ mừng rỡ, trong lúc hưng phấn tiếng "sư phụ" thốt một cách tự nhiên. Chử lão hừ một tiếng: "Trà bái sư còn uống đấy nhé." Thế mà gọi ? Tư Khổ hì hì: "Người thích uống gì? Hồng , lục xuân? Để lát nữa con cửa hàng cung ứng mua cho ." Chử lão xua tay: "Khỏi cần, phòng tổng vụ sẵn, con cứ bốc một nhúm cho chén là ." Trà quan trọng, quan trọng là cái danh phận bái sư . Vả : "Con mới mấy tháng, lấy phiếu mua ?" Phiếu ở xưởng cơ khí cuối năm mới phát một ít, đến lượt Tư Khổ còn .

Đang chuyện thì của ban bảo vệ tới. Là họ Trần lúc nãy. "Chử lão, đồng chí Đỗ nhân viên kỹ thuật, e là phòng họp cùng ông." Trần Bạch Hổ chuyện với Chử lão lễ độ. "Tiểu Trần , đây là đồ của , cũng là nhân viên kỹ thuật của xưởng, ." Chử lão khẳng định. Đợi phương án thiết kế xe tăng lò, việc gia công linh kiện độ chính xác cao vẫn cần đến bàn tay của những thợ nguội bậc tám như Chử lão, nên xưởng máy kéo nể trọng những bậc thầy đại thụ .

Nhân viên kỹ thuật? Trần Bạch Hổ Tư Khổ một hồi, trẻ măng thế mà mới một tháng thành đồ của Chử lão, cô nàng cũng bản lĩnh đấy chứ. "Vậy mời hai vị ." Lần ngăn cản nữa.

Tư Khổ theo Chử lão phòng họp. Đây là đầu cô đến nơi . Người đông, nhưng phòng họp còn rộng hơn, ở các góc vẫn còn nhiều chỗ trống. Cô xuống một lát thì nhân viên xưởng máy kéo tới, dẫn cô một căn phòng nhỏ: "Cô ký đây." Tư Khổ qua, là Cam kết bảo mật. Trên đó rõ nhiệm vụ bảo mật là gì, nhưng nếu để lộ thông tin, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Nhân viên thêm: "Nếu cô sẵn lòng ký, lát nữa chúng thể dẫn cô tham quan xưởng." Không ký thì dự họp. Tư Khổ cầm b.út, nắn nót ký tên . Ký xong, cô chỗ cũ.

Chử lão ? Người bên cạnh nhắn : "Chử lão bảo nhắn cô là ông việc bận, lát nữa sẽ ." Lúc nãy Chử lão và mấy nữa giám đốc xưởng máy kéo gọi .

Đợi thêm một lúc, cuộc họp bắt đầu. Lúc Tư Khổ mới chính thức dự án bảo mật của xưởng máy kéo là gì: Xe tăng quân dụng.

"Vấn đề về thép giáp trụ của chúng , phía nhà máy thép cử đồng chí sang hỗ trợ. Khó khăn hiện tại là công suất động cơ đủ, cùng suy nghĩ xem cách nào giải quyết ."

Động cơ? Tư Khổ trầm ngâm. Động cơ máy kéo công suất quá nhỏ, trong khi xe tăng nặng nề, còn lắp đặt hệ thống v.ũ k.h.í như pháo, s.ú.n.g máy. Rồi cả hệ thống xích xe tăng bên cũng nặng. Muốn xe tăng vận hành bình thường, một là cải tiến động cơ máy kéo, hai là thiết kế một loại động cơ kiểu mới.

Động cơ kiểu mới... chuyện đúng là quá khó. Tư Khổ nhận kiến thức của về mảng còn hạn chế. Cô chăm chú lắng hiến kế, lặng lẽ lấy giấy b.út ghi chép từng chút một.

Ở một diễn biến khác. "Đồng chí Tống, thiết kế động cơ diesel hạng nhẹ của ." Chủ nhiệm Viên của khoa kỹ thuật xưởng máy kéo do dự mãi mới thỉnh cầu: "Đồng chí Tống, kinh nghiệm cải tạo động cơ diesel, liệu thể giúp cải tiến động cơ diesel của máy kéo, mở rộng đường kính xi lanh và hành trình để tạo công suất lớn hơn cho mẫu máy mới ?"

Động cơ diesel công suất lớn? Tống Lương cau mày. Khó khăn chắc chắn là , chinh phục cần thời gian. Anh đáp: "Chuyện ông nên bàn bạc với lãnh đạo xưởng cơ khí của chúng . chỉ là nhân viên kỹ thuật, theo sự sắp xếp của cấp ." Nếu xưởng giao nhiệm vụ, sẵn sàng nhận lời. Chủ nhiệm Viên thì mắt sáng rực: "Được, thành vấn đề!"

Loading...