[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 217
Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:53:33
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành phố Dương, bến xe khách.
Chuyến xe buýt khởi hành từ thành phố Ninh bến. Mẹ Đỗ và Lão Ngũ bước xuống xe, hai tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ. Phần lớn đều là đồ bà ngoại Hoàng chuẩn cho Lão Ngũ, từ đồ ăn đến quần áo đều đủ.
Lúc là giữa trưa. Mẹ Đỗ với Lão Ngũ: "Chúng ăn chút gì hãy về nhà." Đợi về đến nơi mới nổi lửa nấu cơm thì đói lả mất.
Lão Ngũ hỏi: "Mẹ, bảo cái ông họ Vu ?" Từ khi chuyện của dì út, cách gọi của Lão Ngũ dành cho Vu Cường đổi từ "dượng út" thành "cái ông họ Vu". là hạng chẳng gì, thừa lúc dì út còn trẻ non hiểu sự đời mà mồi chài. Nghe bà ngoại kể, từ lúc dì út yêu đương với ông , quan hệ với gia đình ngày càng căng thẳng, cãi liên miên. Hồi đó dì cứ khăng khăng cho rằng nhà coi thường Vu Cường.
bà ngoại thế, nhà họ Hoàng chẳng coi khinh ai cả. Vu Cường lấy con gái bà thì đưa chút thành ý, thể chuyện gì cũng để dì út gánh vác ? Bao nhiêu năm qua , cũng chẳng ích gì. May mà giờ dì út nghĩ thông suốt, sống những ngày tháng thanh tịnh nên về nữa.
"Đã bao nhiêu ngày , mà ở lâu thế ." Mẹ Đỗ , "Mẹ hỏi dì út , nhà họ Vu giờ chẳng còn mấy tiền ." Ở thành phố ăn uống cái gì cũng tiêu tiền, tiền thì gì? Huống hồ ở nhà, chẳng lẽ hai đó còn dám mặt dày ở lỳ nhà ?
Lão Ngũ trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Mẹ Đỗ hỏi: "Lão Ngũ, con ăn gì, mì cơm chiên?" "Cơm chiên ." Mẹ Đỗ tìm một quán nhỏ gọi hai bát cơm chiên, ăn xong mới cùng Lão Ngũ bộ về nhà.
Sắp đến cửa nhà, Đỗ mới sực nhớ một chuyện. Hỏng ! Bà quên béng mất chuyện ngày 19 Đỗ Đắc Mẫn dẫn về mắt! Mẹ Đỗ thấy nhức đầu. Chuyến về chắc chắn cô em chồng loạn cho xem.
"Mẹ, tiếp ạ?" "Hôm qua cô nhỏ dẫn về nhà mà quên mất." Mẹ Đỗ thực sự cãi với Đắc Mẫn, cô vốn là hạng ngang ngược chẳng nể nang ai.
Lần ... Lão Ngũ thấy chuyện liền vui: "Chuyện vốn là cô nhỏ sai. Mới ly hôn bao lâu? Ông nội mất bao lâu mà cô đợi nổi một năm ?" Người mà kỳ khôi. Cô nhỏ tưởng thể giấu hàng xóm láng giềng chắc? Sau : cha ruột mất đầy hai tháng mà con gái đòi tái giá, nhà nào mà chẳng chỉ trỏ lưng? Thế mà cô nhỏ còn mặt mũi đòi hỏi, mặt mũi để cãi .
Mẹ Đỗ thấy Lão Ngũ đúng, vả bà là chị dâu cả, việc gì sợ cô em chồng. Hai bước nhà. Trong nhà yên tĩnh vô cùng. Mẹ Đỗ đặt đồ xuống, về phía phòng bà nội: "Mẹ ơi?" Không tiếng trả lời. Mẹ Đỗ vặn cửa thấy khóa c.h.ặ.t bên trong, xem bà nội nhà, chắc là đang ngủ.
Lão Ngũ xách đồ về phòng . Vừa đẩy cửa , cô bé giật b.ắ.n : "Mẹ, qua đây mau!" Có đang trong phòng cô! Phòng cô vốn chỉ một chiếc giường, giờ cạnh giường kê thêm một chiếc giường đơn, đang ngủ đó.
Mẹ Đỗ bước qua lật chăn xem, là Vu Cường! Cái đồ khốn kiếp ! Dám ngang nhiên ở trong nhà bà! Ông Đỗ ăn cái kiểu gì thế ! Mẹ Đỗ bừng bừng lửa giận, túm lấy ông kéo xếch xuống: "Dậy ngay cho ! Ai cho ông đây hả!"
Vu Cường sức khỏe đang yếu, dù hạ sốt nhưng mấy ngày nay nghỉ ngơi nên chân tay bủn rủn, Đỗ kéo một cái là ngã xuống giường. Thấy Đỗ, ông chẳng màng đau đớn, chộp lấy tay bà: "Chị cả, chị về nhà ngoại gặp Thải Hà ?" Mẹ Đỗ lạnh lùng: "Không gặp." Bà sang bảo Lão Ngũ: "Con nhà ăn đường sắt tìm Vu Nguyệt Oanh, bảo nó mang cha nó ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-217.html.]
Tống ông nhà bà là thế nào chứ. Mẹ Đỗ hạ quyết tâm tống khứ lão họ Vu bằng . "Lão Ngũ, con bảo với Vu Nguyệt Oanh, nếu nó đến đón , chuyện nó từng là hộ đen ( hộ khẩu) trục xuất đây, sẽ đồn công an rõ ràng đấy!" "Vâng!" Lão Ngũ chạy ngay.
Tại nhà ăn đường sắt. Vu Nguyệt Oanh hắt một cái, trời trở lạnh . "Chị, em rửa bát xong ," Vu Nguyệt Nga trả găng tay cho chị, "Em sang nhà họ Đỗ thăm cha, chị đưa em nhé." Đường xá thành phố lắt léo, đường từ nhà ăn sang nhà dượng cô mới một nên thuộc. "Cha đang ngủ, lát nữa sang cũng ." Nguyệt Oanh , "Ngoài trời rét mướt, chăn nệm đủ, đợi cha khỏe hơn một chút thì em với cha về quê ."
Nguyệt Nga vốn về từ lâu, chỉ cha cô là chịu. Hai chị em dứt lời thì Lão Ngũ tìm tới. "Vu Nguyệt Oanh, bảo cô sang rước cha cô khỏi nhà ngay lập tức." Lão Ngũ giờ đến một tiếng "chị họ" cũng chẳng buồn gọi. Chẳng việc gì khách sáo. Nguyệt Oanh như : "Đều là nhà cả, giúp một chút ." Lão Ngũ đanh mặt: "Mẹ bảo nếu cô , bà sẽ đồn báo chuyện cô từng trốn hộ khẩu đấy." Sắc mặt Nguyệt Oanh lập tức đại biến.
Tại nhà họ Đỗ. Vu Cường ôm n.g.ự.c ho dứt. Mẹ Đỗ mặt mày khó coi vô cùng. Khi Lão Ngũ đưa chị em Nguyệt Oanh về đến nơi, Vu Cường lên một cơn ho dữ dội, lờ mờ thấy tay dính m.á.u. Nguyệt Nga lao tới: "Cha, cha thế !" Thấy m.á.u, cô sang hét mặt Nguyệt Oanh: "Chị ơi cha ho m.á.u , đưa bệnh viện ngay!" Ở nhà bảo thành phố bệnh viện lớn chữa bách bệnh mà!
Vu Cường mặt trắng bệch xua tay: "Không , chắc lúc nãy bác gái kéo một cái nên động đến vết thương thôi." Nói xong ho sặc sụa. Nguyệt Oanh thế thì trong lòng tính toán. Cô vội vàng chạy vuốt n.g.ự.c cho cha: "Bác gái chắc cố ý . Cha , nếu tối vẫn còn ho," cô ngẩng lên Đỗ, " thì phiền bác gái đưa cha cháu bệnh viện một chuyến..."
Mẹ Đỗ lòng chùng xuống. Cái lão họ Vu định ăn vạ bà đây mà. Lão Ngũ bước tới: "Ho đến mức còn đợi gì nữa, đưa bệnh viện ngay bây giờ." Cô bảo : "Mẹ, thôi." Đưa lão họ Vu viện. Mẹ Đỗ kéo kéo áo Lão Ngũ, thì thầm: "Phải tốn tiền đấy." Vạn nhất bọn họ bám lấy thì ? Lão Ngũ cũng nhỏ: "Mẹ nghĩ cho dì út , nghĩ tại dượng ho đến mức ?" Không đưa viện, để ông ở đây ăn chực chờ cho đến lúc khỏi hẳn ?
Vu Cường lắc đầu: " viện, cũng chẳng ích gì, bên đó nhận ." Giấy giới thiệu của ông sắp hết hạn . Đi viện chữa bệnh còn xin giấy viện khác, phiền phức vô cùng. Ông Đỗ: "Chị cả, cầu chị giúp chữa bệnh, chỉ Thải Hà đang ở thôi." Nguyệt Oanh gả chồng, Nguyệt Nga còn nhỏ, chúng nó thể thiếu . Mẹ Đỗ: "Vợ ông ở ông còn thì thế nào ! Ông hỏi thì hỏi ai!" Bà hạ quyết tâm .
Vu Cường ho mạnh hai tiếng, thêm tia m.á.u. Nguyệt Nga tức giận Đỗ: "Cha cháu thế mà bác còn ông giận, bác thế! Sao còn mau đưa cha cháu viện!" Cô bé cuống đến phát .
Từ phòng bên cạnh, cửa phòng bà nội Đỗ mở . Tiếng bà vọng : "Thải Nguyệt, đưa nó viện , đừng để nó c.h.ế.t ở nhà ." Mẹ Đỗ thấy lạnh cả sống lưng: "Con đưa ngay đây." Bà nội Đỗ dặn thêm: "Lão Ngũ, sang nhà hàng xóm xem thanh niên nào khỏe mạnh thì nhờ họ qua giúp một tay." Một Đỗ khiêng nổi Vu Cường. Phải tống cái gã sắp c.h.ế.t ngay lập tức.
Lão Ngũ gọi . Bà nội với Đỗ: "Ngoài trời lạnh, phòng lấy cái áo dày của Hữu Thắng (cha Đỗ) đây cho nó mặc." Chuyện cho vẻ một chút. Dù cũng là họ hàng bên nhà con dâu, thể để ngoài dị nghị. "Mẹ, con ngay." Mẹ Đỗ lấy chìa khóa mở cửa phòng , lựa giữa mấy chiếc áo cũ một chiếc áo bông dày còn tương đối. Bà mang đưa cho Nguyệt Nga khoác lên Vu Cường.
Rất nhanh đó, Lão Ngũ đưa tới giúp khiêng Vu Cường bệnh viện. Mẹ Đỗ xót xa móc túi trả tiền phí đăng ký khám bệnh. Đến bệnh viện, Vu Cường bỗng ngoẹo đầu sang một bên, ngất lịm . Nguyệt Nga sợ đến hồn siêu phách lạc. Nguyệt Oanh sờ mũi cha thấy vẫn còn ấm, chắc . Cái ngoẹo đầu của Vu Cường tim Đỗ đập thình thịch, bà thầm thấy may mắn vì đưa viện kịp lúc. Nếu ông mà c.h.ế.t ở nhà bà thì đúng là kết oán lớn. Cái lão họ Vu đúng là, sức khỏe yếu còn chạy lung tung, chẳng là khổ khác ?
Tại xưởng cơ khí. Nhóm Đỗ Tư Khổ về buổi chiều. Thời tiết hôm nay sáng mưa, trưa tạnh một lát, đến lúc họ về bắt đầu mưa phùn rả rích. Lúc lái máy kéo, Tư Khổ thầm nghĩ: Đến tháng mười hai tuyết rơi, máy kéo chạy đường chắc chắn sẽ trượt bánh. Lúc đó một bộ xích chống trượt mới . Trong kho sẵn vật liệu .
Chuyến về thuận lợi. Đến xưởng cơ khí vặn đúng giờ cơm tối. Nhiều đồng chí xuống xe là lao thẳng nhà ăn. Chử lão cùng mấy bạn già, trò chuyện, mưa nhỏ nên chẳng ai che ô. Đỗ Tư Khổ lái máy kéo về bộ phận bảo trì giao trả xe. Sau khi bàn giao xong, cô mới nhận một vẫn luôn theo : Tống Lương?
"Đồng chí Đỗ." Thấy Tư Khổ xong việc, Tống Lương mới tiến gần, "Chuyện cô nhờ , thành một việc ." Lời cô nhờ nhắn, với đồng chí Tiêu.