[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 22

Cập nhật lúc: 2025-12-24 14:16:22
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác Phương kể mà giọng đầy ủy khuất. Nếu bác dọa sẽ loạn đến tận chỗ Xưởng trưởng thì e là chẳng ai thèm ngó ngàng đến bác .

"Tiểu Đỗ , chẳng cháu bảo xe của bác rò dầu ? Cháu giúp bác xem sửa thế nào ?"

Sửa xe kéo á? Đỗ Tư Khổ ngẩn . Cô chỉ giỏi lý thuyết suông thôi, cùng lắm là kiếp táy máy chút về xe , như kiểu xe c.h.ế.t máy thì , khởi động thế nào. Chứ còn cái xe kéo ...

Thấy đến cả Tư Khổ cũng ý mặc kệ, mặt bác Phương méo xệch như quả mướp đắng, một đàn ông lực lưỡng mà chực phát : "Thế thì lương thực của đại đội thế nào bây giờ!"

"Bác Phương, để cháu qua đó xem với bác nhé?" Tư Khổ đành lòng cảnh . Thôi thì cứ qua xem . Cái xưởng cơ khí to thế , chẳng lẽ ai sửa cái xe kéo, cô cứ theo cho bác yên tâm, đợi lúc bác bình tĩnh thợ đến sửa thì cô cũng muộn.

Quyết định xong, Tư Khổ đưa hai cái bánh bao thịt nóng hổi cho Dư Phượng Mẫn: "Tớ việc bận, nhờ mang bánh bao qua cho Giang nhé." Cô hạ thấp giọng dặn dò: "Nếu lát nữa đến giờ mà tớ kịp về phân xưởng, khéo với Bằng hộ tớ một tiếng."

"Được, cứ giao cho tớ." Phượng Mẫn nhận lời ngay. Cô liếc bác Phương, thầm thắc mắc Tư Khổ quen , trông vẻ khá thiết.

Người thanh niên nhỏ con cùng bác Phương lên tiếng: "Bác Phương, là thế , chúng nhà ăn lót chút , một ngày còn dài mà, thể để bác nhịn đói mãi ." Người chính là Tiểu Lại bên Tổng vụ, tuy dáng nhỏ nhắn nhưng nhiều sáng kiến.

Tư Khổ cũng khuyên: "Bác Phương, thực mới vực đạo. Nhỡ xe sửa xong mà bác đói lả, còn sức lái về đại đội Hồng Kỳ thì ?"

"Thế ăn chậm việc sửa xe ?" Bác Phương chỉ mong xe xong sớm để lương thực của đại đội sớm kho.

"Thế , cháu ăn xong , giờ cháu bộ phận sửa chữa xem qua xe cho bác. Bác cứ ăn , mất thời gian ." Tư Khổ .

Tiểu Lại lập tức gọi nhà ăn: "Tiểu Hà, mau dẫn đồng chí xem xe kéo." Tiểu Hà quan sát nãy giờ, gọi liền chạy ngay. Anh thầm nghĩ, cô gái là thợ sửa xe ? Sao gặp bao giờ nhỉ?

"Bác Phương, cứ để Tiểu Hà dẫn cô Đỗ đây , bác cứ yên tâm ăn sáng với cháu." Tiểu Lại xởi lởi. "Tiểu Đỗ, phiền cháu quá!" "Bác khách sáo gì ạ, mà phiền." Tư Khổ thầm nghĩ, sửa còn đây.

Sau đó, Tiểu Lại dẫn bác Phương nhà ăn, còn Tiểu Hà dẫn Tư Khổ đến khu sửa chữa. Tư Khổ trông trẻ quá, Tiểu Hà thâm tâm tin nổi cô thể sửa cái xe kéo cho bác Phương.

Trong khi đó, Phó tổ trưởng Từ bên bộ phận sửa chữa chạy lên văn phòng xưởng để tìm Tổng công trình sư Đinh – kỹ thuật giỏi nhất xưởng. Không Tổng công sư Đinh chịu giúp , trong lòng Tổ trưởng Từ cũng đầy lo lắng.

Tại bộ phận sửa chữa. Tư Khổ bắt đầu theo suy luận của : "Đồng chí Hà, tháo bộ phận máy phát điện xem giúp ?" "Được chứ." Tháo thì , nhưng liệu do máy phát ?

Khi tháo , vấn đề lộ rõ mồn một: dây curoa truyền động của máy phát đứt. Tư Khổ hỏi: "Cái chắc cái mới nhỉ? Xưởng sẵn đồ dự phòng ?" Tiểu Hà ngây sợi dây curoa. Thật sự là ở động cơ ? Cô Đỗ trẻ thế mà một cái là vấn đề luôn? "Để lấy cái mới ."

Điềm may đây. Tư Khổ bắt đầu chút tự tin bản . ở máy phát thật. Tiếp theo là vấn đề rò dầu. Thùng dầu ở nhỉ? "Tiểu Hà, qua đây một lát." "Cô Đỗ, cô cứ ." Tiểu Hà nhờ lấy dây curoa mới. "Thùng dầu ở ?" "Đây ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-22.html.]

Hai kiểm tra kỹ, đáy thùng dầu vết dầu loang, nhưng rõ là do thùng thủng rò ở chỗ nối. Tư Khổ thuật ngữ chuyên môn của xe kéo nên cô diễn đạt ý cho Tiểu Hà . Tiểu Hà trầm ngâm: "Có thể là ống dẫn dầu lỏng, hoặc ống nứt, mở thùng dầu mới kiểm tra ." Anh gọi thêm mấy đồng nghiệp gần đó cùng mở thùng dầu xem xét.

Lại tìm thấy nữa ! Ống dẫn dầu một vết nứt, vết nứt lớn, thể dùng băng keo chuyên dụng để bít . "Anh lấy băng keo kín đây." "Rõ!"

Tiểu Hà thở phào nhẹ nhõm. Giải quyết xong ? Xong thật ư?! Thật thể tin nổi, thầm nghĩ giờ cũng thành sửa xe kéo ! chủ yếu vẫn là nhờ cô Đỗ đây.

"Tìm vấn đề chứ?" Tư Khổ hỏi. "Cô Đỗ, nhận với cô. Lúc đầu cứ nghĩ cô giải quyết , đúng là mà bắt hình dong, thành thật xin cô." Tiểu Hà trịnh trọng , " xin cô." Sau đúng là coi thường ai qua vẻ bề ngoài nữa.

"Không cần xin , chỉ bừa vài câu thôi, thực hiểu cái lắm, vẫn là do xử lý mà." Tư Khổ vội đáp, "Đồng chí Hà, tự tin tay nghề của chứ."

lúc đó, Phó tổ trưởng Từ dẫn Tổng công sư Đinh tới. "Tổng công sư Đinh, mong ông giúp cho . Xe kéo của đại đội Hồng Kỳ hỏng, cả đại đội trông chờ nó để chở lương thực, mà ông lương thực quan trọng thế nào đấy. Ông thể bớt chút thời gian xem giúp xem nó ạ?" "Đi thôi." "Cảm ơn ông nhiều lắm." Tổ trưởng Từ mừng rỡ như thoát c.h.ế.t.

Chương 17: Xong ? Sửa xong thật !

Tại nhà ăn. Bác Phương ăn xong vội đòi khu sửa chữa, Tiểu Lại can thế nào cũng . "Bác Phương, bác cứ từ từ, bên đó chắc xong , bác sớm cũng chẳng ích gì." " trông chừng mới yên tâm." Bác Phương chỉ sợ của xưởng ăn tắc trách. Tuy cô Đỗ bụng nhưng cô quyền quyết định ở đây, còn bao nhiêu cán bộ. Cán bộ mà quan tâm thì thợ ở gãy lưỡi cũng vô ích. Bác Phương càng càng nhanh.

Khi bác tới nơi, Tư Khổ và nhóm Tiểu Hà đang dùng băng keo quấn vết nứt ống dầu, sợ rò nên họ quấn thêm hẳn hai vòng. "Sửa đến ?" Bác Phương thấy đang bận rộn thì lòng nhẹ nhõm hẳn. Sửa bàn, nhưng thái độ của cô Đỗ và mấy thanh niên , việc nghiêm túc.

"Bác Phương, bác đến đúng lúc lắm." Tư Khổ gọi bác xem, "Bác chỗ ống dầu , vết nứt nhỏ, giờ quấn băng keo vẫn dùng tạm . Cứ dùng qua mùa thu hoạch , nếu vết nứt to hơn bác hãy đây ống mới." Thay ống thì tốn kém hơn nhiều.

Bác Phương ghé sát đầu xem hồi lâu, miệng lẩm bẩm: "Ống dầu, vết nứt..." Phải nhớ kỹ lấy mới . Sau khi quấn băng keo xong, Tiểu Hà kiểm tra các đầu nối, dùng cờ-lê siết c.h.ặ.t . Thế là xong. "Cô Đỗ, cô xem còn chỗ nào cần sửa sang ?" Tiểu Hà nhờ Tư Khổ kiểm tra một lượt.

Cái bằng mắt thường thì chịu. Tư Khổ sang bác Phương: "Bác Phương, xe của bác sửa xong , bác lên chạy thử xem hơn lúc ."

Xong ư? Bác Phương nghi ngại. Nhanh thế ? Mới chỉ bằng thời gian ăn bữa sáng mà xong ? "Sửa xong thật ?" Tư Khổ đáp: "Thì chúng cháu đang sửa và điều chỉnh dần đây ạ, nếu chỗ nào thì sửa tiếp." Cô thầm nghĩ cả nhóm đều là "nửa thùng nước", bản cô còn chẳng nửa thùng, cứ cùng nghiên cứu thôi. "Bác thử ạ."

Thôi thì cứ thử xem . Bác Phương tới xe, cầm cái tay hình chữ Z cắm khe cắm, cúi dốc sức . Quay mấy vòng liền, chiếc xe kéo cuối cùng cũng nổ máy. Xe kéo tay, đúng là tốn sức thật.

Bác Phương lên xe, cất tay dặn: "Mấy đứa tránh xa một chút nhé." Xe kéo bánh nhỏ bánh to, lái nặng nề. Tư Khổ và Tiểu Hà lùi phía . Bác Phương xoay vô lăng, gạt cần ga tăng tốc, chiếc xe bắt đầu chuyển động. Hùng hục tiến về phía .

Hừm, khởi động mượt hẳn, chẳng tốn tí sức nào. Bác Phương lái tới lái lui, tăng tốc giảm tốc, vấn đề gì. Chỉ là lúc kéo đồ thì thế nào. Bác dừng xe, tắt máy, nhảy xuống: "Tiểu Đỗ, cái xe dùng sướng hơn bao nhiêu! Đám trẻ các cháu khá quá!"

Thế là sửa xong thật! Bác Phương đưa yêu cầu mới: "Có điều lúc thồ đồ thì nó , xưởng cái thùng xe nào ? Chất ít đồ lên cho bác kéo thử cái."

Việc đó thì thuộc về bộ phận sửa chữa , Tư Khổ giúp gì thêm. Vả xe , cô cũng thôi. Trừ cái ngày xin nghỉ thì hôm nay mới là ngày việc đầu tiên của cô mà. "Bác Phương, Hà, cứ bận nhé, cháu về vị trí việc đây." Tư Khổ vẫy tay chào.

Loading...