[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 223
Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:59:37
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tổng cộng mười hai chiếc kim, trong đó hai chiếc nối với bằng một sợi dây, đây là loại kim gì ? Dì Khương mà lấy lạ vô cùng. Đây là kiểu dáng bà từng thấy bao giờ.
Tại xưởng máy kéo. Trước giờ tan tầm, Đỗ Tư Khổ ghé qua bộ phận bảo trì, nhưng thật đáng tiếc, Chủ nhiệm Hà Bình ở đó. Tư Khổ đoán lẽ ông đến xưởng bảo mật – nơi đang chế tác lá xích xe tăng . Tuy Tư Khổ tham gia thiết kế, nhưng đến tận bây giờ cô vẫn đặt chân đến nơi đó.
Chủ nhiệm Hà mặt, việc xin rời xưởng máy kéo đành để đến sáng mai mới . Không là cô thể thẳng, nhưng nếu luôn mà chào hỏi thì tiền lương mấy ngày qua sẽ khó đòi. Tư Khổ tính toán sẽ nhờ Chủ nhiệm Hà kết toán tiền công mấy ngày , cô định mua thêm hai cái túi sưởi nữa mới về xưởng cơ khí.
Khu tập thể đường sắt. Mẹ Đỗ hẹn với cô Lưu Vân nhà bên cạnh tìm dì Chu, định ghé qua xưởng thịt liên hợp mua ít thịt lợn giá rẻ về thịt hun khói, vì giờ mùa muối thịt . Cá cũng cần mua một ít. Mẹ Đỗ giờ tính toán chi li, chắc chắn sẽ mua quá nhiều. Chỉ mua vài cân là đủ. Một bữa cho đêm giao thừa, thêm vài bữa đãi khách để gọi là chút mùi thịt.
Cô Lưu Vân nhà bên một bộ đồ cũ, cầm theo một cái bao tải sạch để đựng thịt. "Chị Hoàng ơi!" Lưu Vân gọi vọng sang, "Mấy giờ thế?" "Ngay đây, để chị dặn một tiếng."
Mẹ Đỗ phòng bà nội Đỗ. Dạo bà nội ăn uống kém, vốn dĩ lưng và chân đỡ hơn một chút, nhưng mấy ngày nay trời lạnh, già sợ rét nên ngoài, ít vận động nên xương khớp bắt đầu cứng nhắc.
"Mẹ, con với cô Lưu ngoài mua ít đồ, lát nữa mới về. Trong nồi bánh màn thầu trắng, trưa đói thì hâm nóng mà ăn nhé." Nói xong, Đỗ xuống bếp kiểm tra lò than. Than mới , chắc vẫn cháy ba bốn tiếng nữa. Bà vẫn yên tâm, kẹp thêm một viên than tổ ong để sẵn bên cạnh lò, phòng bà nội: "Mẹ, than trong lò con , nếu chiều con về kịp thì thêm một viên nữa nhé, kẻo lò tắt lửa."
Cái lò đốt suốt ngày đêm cũng chẳng tốn mấy viên than, luôn nước nóng để dùng. Càng mùa đông thì nhà càng thể thiếu nước nóng. "Ừ." Giọng bà nội vẻ uể oải, thiếu sức sống.
Mẹ Đỗ cầm bao tải cửa. Lưu Vân đợi ở cổng, còn ngó nghiêng trong sân vài : "Bà cụ chứ chị? Mấy ngày nay em chẳng thấy cụ ngoài." Mẹ Đỗ khép cổng, nghĩ ngợi một lát khóa trái từ bên ngoài: "Không việc gì , chắc vì chuyện của cô em chồng loạn thôi." Lưu Vân tặc lưỡi một cái.
Hai đến nhà họ Vệ. Hôm qua hẹn với dì Chu hôm nay tập trung ở đây để ba cùng xưởng thịt. "Cô Chu ơi!" "Chị Hoàng, chị Lưu, hai chị đến ." Dì Chu mặc bộ đồ bình thường, chỉ khoác thêm chiếc áo choàng chống dầu mỡ và đội mũ, tay thì xách gì. Xưởng thịt xa nên ba định xe buýt.
Đến bến xe mà xe mãi tới, ba đó tán chuyện "đông gia dài, tây gia ngắn". Chẳng thế nào, Lưu Vân bỗng nhắc đến Hạ: "Hôm em chợ, thấy bà đang nhặt mấy lá rau nát bỏ đấy. Mấy bán rau thấy bà tội nghiệp còn cho thêm một ít nữa cơ." Đống lá vàng đó vốn dĩ định mang về cho gà ăn.
Mẹ Đỗ kinh ngạc: "Chẳng nhà họ Vương tìm chuyện nữa ?" Chuyện bảo êm xuôi, nhưng êm bằng cách nào thì ai rõ.
Dì Chu thì một chút, hạ thấp giọng : "Thằng hai nhà đó mới bạn gái, điều kiện nhà cô gái khá lắm, ở Ủy ban Cách mạng, sang nhà họ Trương một chuyến." Nhà họ Trương gã đàn ông thì ham c.ờ b.ạ.c, việc t.ử tế, vợ gã cũng là công nhân tạm tuyển. Ủy ban Cách mạng tới, chẳng những ép xu nào mà còn đập phá nhà cửa tan hoang quá nửa.
Mẹ Đỗ mà thở dốc: "Đập cả nhà ?" Sắp đến cuối năm , nhà cửa đập như thế... Dẫu nhà họ Trương gì, nhưng còn già trẻ nhỏ, tính sổ thì cũng tìm lão đ.á.n.h bạc mà tính chứ.
Dì Chu khẽ: "Hình như là . Nhà họ Trương giờ dám đến nhà họ Hạ quấy nhiễu nữa. Nghe mụ Trương còn lóc một trận, đòi ít tiền để sắm sửa đồ đạc." mụ Trương bên nhà Hạ giờ dám cho mượn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-223.html.]
Lưu Vân ghé sát : "Lẽ thằng hai nhà họ Hạ tìm đối tượng như thế, bà già nhà họ còn nhặt lá rau nát mà ăn?" Dì Chu dùng tay che miệng: "Trước đây nhà họ Hạ dựa lương của thằng cả để nuôi cả nhà." Giờ thằng cả – tức là Hạ Đại Phú – biệt tăm biệt tích . Bên ngoài đồn là mất việc, nghĩ quẩn nên chắc c.h.ế.t ở xó nào đó. Tất nhiên, Hạ Đại Phú thì dì Chu , vì ông Vệ cho bà . chuyện ngoài.
Mẹ Đỗ và Lưu Vân gặng hỏi: "Thế Hạ Đại Phú ?" "Biến mất , tìm thấy." Dì Chu đáp, "Mẹ Hạ còn đến đồn công an báo án nữa cơ." "Người còn nữa ?" Mẹ Đỗ lộ vẻ hoảng hốt. Bà sợ Vu Nguyệt Oanh hủy hôn Hạ Đại Phú kích động mà nghĩ quẩn. Nếu dính đến mạng thì to chuyện mất. Dì Chu lắc đầu: "Không đến mức đó ." Lưu Vân cũng tán thành: "Em cũng nghĩ . Một đàn ông sức dài vai rộng, dễ dàng nghĩ quẩn thế . Có chuyện gì to tát ."
Mẹ Đỗ cứ bồn chồn yên. Sau khi mua thịt ở xưởng về, bà quẳng thịt ở nhà, kịp rắc muối ướp vội vã chạy sang tìm dì Chu nữa. Dì Chu đang bê cái chậu lớn và muối chuẩn ướp thịt. Nhà bà mua nhiều, tận ba mươi cân.
Mẹ Đỗ nhà, kéo dì Chu trong buồng: "Cô Chu, chị hỏi cô chuyện , cô thật cho chị ." "Chị Hoàng, chuyện gì thế ạ?" "Cô Chu , liệu Hạ Đại Phú vì chuyện hủy hôn mà nghĩ quẩn ?" Mẹ Đỗ lo lắm. Vu Nguyệt Oanh hủy hôn với Hạ Đại Phú để nhắm Vệ Đông, nếu chuyện là thật thì nhà họ Vệ cũng thoát khỏi can hệ.
Dì Chu bảo: "Không liên quan đến chuyện đó ." Bà kể chuyện Hạ Đại Phú tố cáo nên mất việc, còn thêm là hồi đó Hạ Đại Quý đ.á.n.h lão đ.á.n.h bạc, nhưng Hạ và Đại Quý đều khăng khăng đổ cho Đại Phú đ.á.n.h, khiến Đại Phú quá thất vọng và đau lòng.
Mẹ Đỗ lúc mới thở phào: "Hóa là ." Những lời ở bến xe buýt khi nãy thực sự bà sợ hãi, chỉ sợ liên lụy đến vô tội. May mà . Nhìn dáng vẻ của Đỗ, dì Chu càng thêm thiện cảm với bà. Nghĩ ngợi một lúc, dì Chu quyết định luôn chuyện của Vệ Đông cho Đỗ : "Chị Hoàng, thằng Vệ Đông nhà em công tác dài ngày , chắc ba năm năm nữa mới về, chỉ con bé Nguyệt Oanh đợi thôi."
Mẹ Đỗ ngẩn , đó lắc đầu: "Chuyện của nó cứ để cha nó quyết định, chị là dì cũng chẳng xen nhiều gì." Con cái nhà còn lo chẳng xong nữa là. Một đứa thứ tư đủ bà đau đầu . Ông Đỗ dạo dở chứng gì, cứ mắng bà dạy con, bảo đứa thứ tư cháu mà ngay cả chăm sóc bà nội cũng , hỏi xem còn là .
Tại nhà họ Hạ. Mấy ngày gặp, Hạ tiều tụy nhiều. Mái tóc vốn còn đen, giờ hai bên thái dương bạc trắng. "Mẹ, vẫn là lá rau nát thế , mùi thối quá." Cô con gái út Hạ Cát đập đũa xuống bàn, "Mẹ, chẳng hai thăng chức , lương cũng tăng chứ."
Mẹ Hạ mà lòng đắng ngắt. Thằng hai tăng lương thì ích gì, giờ nó ở luôn trong xưởng nước tương, một xu cũng mang về nhà, tiền trong tay bà thì cứ vơi dần. Đại Phú của bà, rốt cuộc là con đang ở ? Nghĩ đến con trai cả, khóe mắt bà ướt lệ.
Trước đây bà cứ nghĩ thằng cả khờ, thằng hai tinh ranh, để thằng hai trụ cột thì nhà họ Hạ mới khấm khá , nên bà mới nhường công việc cho thằng hai. Ai mà ngờ , thằng hai tinh ranh quá mức, giờ nó nắm c.h.ặ.t tiền trong tay, ngay cả đẻ em gái ruột cũng nuôi.
"Mẹ, ?" Hạ Cát tưởng nặng lời, vội vàng chạy . Mẹ Hạ nghẹn ngào: "Cát , hai con bảo sang năm nó cưới vợ, lương để dành, chuyện bên nó quản nữa." Hạ Cát cuống lên: "Anh cả nó chọc cho mất , giờ nó quản chúng , thế con tính ?" Cô giậm chân: "Hồi đó đ.á.n.h là hai, chuyện là do gây mà!" Nói , hai con ôm nức nở.
Sáng hôm , tại xưởng máy kéo. Đỗ Tư Khổ đến bộ phận bảo trì từ sớm và gặp Chủ nhiệm Hà Bình. "Chủ nhiệm Hà." Tư Khổ thẳng vấn đề, rõ ý định: "Cháu về xưởng cơ khí ạ." Cô giải thích: "Bác xem, lá xích bên để thành phẩm chắc còn mất một thời gian nữa đúng ạ? Cháu ở đây cũng việc gì cụ thể. Bên xưởng cơ khí đang nhiệm vụ mới, cần cháu về giúp một tay. Nếu bác tin, bác thể gọi điện về xưởng cháu để hỏi ạ."
Chủ nhiệm Hà nhíu mày: "Tiểu Đỗ, cháu ở đây lương vẫn lĩnh đều như thế mà." Lại việc nặng, nhàn hạ bao nhiêu. Đỗ Tư Khổ đáp: "Chủ nhiệm, cháu là yên . Hơn nữa cháu vốn là nhân viên của xưởng cơ khí, giờ xưởng cần thì cháu nhất định về ạ."
Cô sở dĩ đặc biệt tới một tiếng là vì một chuyện: tiền lương. Cô hỏi: "Tiền công mấy ngày là xưởng kết toán luôn để tháng mới phát ạ?" Chủ nhiệm Hà cô: "Cháu thực sự ?" Tư Khổ gật đầu: "Vâng, cháu về ạ." Chủ nhiệm Hà bảo: "Tiểu Đỗ , cháu thấy xưởng máy kéo của chú thế nào? Nếu cháu , chú thể lo cho cháu chính thức ở bộ phận bảo trì, xong thủ tục cháu sẽ là nhân viên biên chế ở đây, thấy ?" Ông bồi thêm một câu: "Phúc lợi bên chắc chắn hơn xưởng cơ khí đấy."
Đỗ Tư Khổ từ chối: "Cháu hiện đang theo Chử lão học tập, cháu thấy ở bên cháu học nhiều thứ hơn ạ." Chuyển sang đây thì ai dạy cô? Hơn nữa, dự án xây dựng xưởng xe đạp là do cô khởi xướng, cô theo đến cùng chứ. Tóm , lúc cô chắc chắn ở xưởng cơ khí.