[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 226
Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:02:28
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó, cô tập hợp với các học viên của lớp tập huấn.
Tổng cộng sáu . Tính cả Tiểu Lại và Tiểu Hà thì bốn còn gồm Văn Giai Ngọc – nữ học viên duy nhất, Tiểu Lưu bên ban bảo vệ, một công nhân phân xưởng, và cuối cùng chính là Nguyễn T.ử Bách – thợ kỹ thuật của phân xưởng ba. Diệp Hoa, em vợ của Bành, thấy đến.
Tiểu Lại bảo: "Người đông đủ , sư phụ Tiểu Đỗ ơi, cô dạy thôi." Những khác hoặc là bỏ dở công việc hiện tại, hoặc là thể sắp xếp thời gian đến .
Yêu cầu của Chủ nhiệm Cố cao, chỉ cần ba bốn học thành thạo, lái máy kéo là ông hài lòng .
Đỗ Tư Khổ nhận máy kéo của xưởng tăng từ một chiếc lên hai chiếc, đồng thời còn điều thêm hai chiếc xe tải nhỏ chở hàng đến. Tiểu Lại giải thích: "Chủ nhiệm Cố bảo xe cộ cũng tương tự cả thôi, lát nữa cô dạy xong, chúng tự tập lái cho nhanh." Hai chiếc xe tải trông cũ, như sắp thanh lý đến nơi nhưng vẫn chạy . Chẳng Chủ nhiệm Cố xoay xở ở .
"Được." Đỗ Tư Khổ bắt đầu dạy.
Đầu tiên vẫn là dạy máy kéo. Tiểu Hà thể cầm lái, Tiểu Lại kém hơn một chút, còn nhóm Văn Giai Ngọc thì ngoại trừ Nguyễn T.ử Bách , những khác đây đều học qua. Có thể kiến thức cũ quên, nhưng chỉ cần nhắc vài và cho thực hành là họ nhớ ngay.
Riêng về xe tải nhỏ, Đỗ Tư Khổ định tự tập mới dạy . Đương nhiên, nếu xe tải quá khó dùng thì cần dạy cho học viên. Một mới mà ngay cả máy kéo còn thạo thì dám cho họ lái xe tải.
Đối với học viên mới Nguyễn T.ử Bách, khi dạy xong cho những khác, Đỗ Tư Khổ mới riêng hỏi : "Trước đây học qua ?" Nguyễn T.ử Bách đáp: " từng xem lái ."
Đỗ Tư Khổ kiểm tra sơ qua kiến thức lý thuyết của , thấy vững vàng. Sau đó, cô dẫn Nguyễn T.ử Bách lên một chiếc máy kéo khác, bắt đầu giảng giải nguyên lý vận hành. Nguyễn T.ử Bách một lượt , giờ nữa. Đỗ Tư Khổ giảng xong liền bảo: "Anh thử ."
Nguyễn T.ử Bách do dự. Tư Khổ liếc gọi vọng ngoài: "Tiểu Hà, lái máy kéo xa một chút, để đồng chí Nguyễn đây tập luyện." Cô sợ gần quá dễ va chạm.
Nguyễn T.ử Bách chỉ hai chiếc xe tải: "Bên cũng gần lắm." Gần chỗ nào? Cách tận hơn năm mươi mét. Đỗ Tư Khổ bảo: "Không , cứ tập khởi động máy ở đây thôi, bắt lái ." Chỉ cần cho máy kéo nổ và nhúc nhích là . Nguyễn T.ử Bách gật đầu.
Năm phút . Chiếc máy kéo như con ngựa hoang đứt xích, lao thẳng chiếc xe tải nhỏ cách đó năm mươi mét. Chiếc xe tải vốn cũ kỹ, giờ phần đầu xe đ.â.m lõm hẳn trong. Nguyễn T.ử Bách hoảng loạn tột độ, nếu Đỗ Tư Khổ nhanh chân đạp văng chân thì giờ vẫn còn đang đạp lút ga.
"Anh xuống xe ngay!" Đỗ Tư Khổ lúc vẫn còn thấy rùng sợ hãi. Cô chỉ bảo khởi động máy, thế mà lề mề mất bốn phút đầu để soi mói chi tiết, bảo chỗ , chỗ , cần đợi thêm. Đến phút thứ năm nổ máy xong, liền đạp một cú ga lút sàn lao luôn, trong khi cô dặn một chân luôn đặt phanh!
Nguyễn T.ử Bách mặt cắt còn giọt m.á.u, lảo đảo bước xuống xe. "Đồng chí Nguyễn, đến trạm y tế xưởng kiểm tra xem thương nhé," Tư Khổ , "Chiều nay nghỉ ngơi , cần ."
Đợi Tư Khổ khuất, Nguyễn T.ử Bách mới hồn. Lái xe mà đáng sợ thế! Thật kinh hồn bạt vía. Anh nghĩ đúng là nên trạm y tế một chuyến. Anh quẹt mồ hôi lạnh trán, về phía trạm y tế, thầm nghĩ: "Sao cái chân đau thế nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-226.html.]
Bình! Tiếng va chạm hề nhỏ. Khi Tiểu Lại và Tiểu Hà thấy và sang thì máy kéo đ.â.m sầm xe tải . Đỗ Tư Khổ đến kiểm tra kỹ lưỡng hai chiếc xe. Đầu máy kéo cần sửa qua, còn chiếc xe tải nhỏ thì khối lượng sửa chữa lớn hơn nhiều. Thật là cái khổ gì !
"Chuyện gì thế ?" Tiểu Hà và Tiểu Lại đều chạy tới. Ba học viên còn cảnh tượng mà lòng cũng run cầm cập. Lái xe mà cũng đ.â.m kinh thế ? Trước đây Tư Khổ dạy họ chỉ một chiếc máy kéo nên bao giờ xảy va chạm.
"Không , sửa chút là ," Tư Khổ , "Tiểu Hà, hộp dụng cụ ở ?" Họ là công nhân xưởng cơ khí, sửa máy kéo với họ vấn đề lớn. "Ai đ.â.m thế?" Tiểu Hà hỏi. "Đồng chí Nguyễn chứ ai." Tiểu Lại qua là thiếu mất nào, nhíu mày: "Người chứ?" Tư Khổ đáp: "Không , bảo trạm y tế ."
Tiểu Lại lúc mới yên tâm. Cha của đồng chí Nguyễn là Phó giám đốc xưởng, ngộ nhỡ mệnh hệ gì ở đây thì khó mà ăn . Lát nữa báo với Chủ nhiệm Cố là đồng chí Nguyễn hợp với việc học lái xe.
Vì vụ va chạm , Đỗ Tư Khổ quyết định đổi phương pháp dạy. Chỉ học lái máy kéo trong bãi thì đủ, cho đường thực tế. Đường sá đều là đường hai chiều, xe cộ qua , vạn nhất tâm lý học viên vững mà bẻ lái lung tung thì nguy. Giây phút , Tư Khổ bỗng cảm thấy nhiệm vụ mà Chủ nhiệm Cố giao phó e rằng khó thành.
Tại trạm y tế xưởng. Mùa đông nhiệt độ giảm sâu, bệnh tăng đột biến, trạm y tế bận ngớt tay. Đặc biệt là từ khi bà Uông (vợ Giám đốc) tái phát bệnh cũ và đưa đây tịnh dưỡng, nơi càng thiếu trầm trọng. Viên Tú Hồng vốn đang ở kho cũng điều sang đây hỗ trợ.
"Đồng chí ơi, truyền xong ." "Đồng chí ơi mau đây, m.á.u chảy ngược ." "Đến đây, đến đây!" "Đồng chí ơi, con sốt cao hạ, hai ngày , mau xem hộ cháu với." Bác sĩ, y tá đều bận tối mắt tối mũi. Nguyễn T.ử Bách đến đúng lúc , thấy trạm y tế ngay cả chỗ cũng còn, định bụng là thôi khám nữa.
Đang lúc do dự thì gần hỏi: "Đồng chí, thấy khỏe ở ?" "... thấy ch.óng mặt, chân cũng đau." "Chóng mặt nhiều ?" Nguyễn T.ử Bách ch.óng mặt lắm, chỉ là kịp hồn. Y tá thấy tình trạng nghiêm trọng, bèn lấy chiếc ghế cũ ở sân cho , tìm Viên Tú Hồng đang hỗ trợ gần đó: "Tú Hồng, ngoài một nam đồng chí, thấy tinh thần vẻ hoảng hốt, lát nữa xong việc cô xem hộ nhé." "Vâng."
Sắp đến trưa. "Mọi nghỉ tay ăn cơm thôi, ăn xong nghỉ ngơi một lát, hai giờ chiều nhé." Đỗ Tư Khổ dặn dò. Tập luyện cả buổi sáng, tinh thần ai nấy đều căng như dây đàn nên cũng mệt lử.
Tư Khổ định nhà ăn ăn cơm theo hẹn với Dư Phượng Mẫn, đó hai sẽ qua xem nhà mới ở khu tập thể. Văn Giai Ngọc cũng cùng Tư Khổ. Cả hai đều mệt, dọc đường chẳng còn sức mà chuyện. Tiểu Lại về phòng Tổng vụ báo cáo tình hình, Tiểu Hà thì tìm linh kiện sửa xe tải. Những khác thì nhà ăn, thì về nhà.
Đến nhà ăn, Văn Giai Ngọc định cùng Tư Khổ nhưng Bao Hải Bình đợi cô từ lâu: "Đồng chí Đỗ, qua bên nhé." Giai Ngọc ngượng ngùng. Tư Khổ : "Đi , cũng hẹn ."
Vừa dứt lời, Dư Phượng Mẫn tới. Hai lấy cơm ăn cùng . Phượng Mẫn kể: "Lúc nãy qua kho, thấy bảng thông báo dán tin tuyển đấy." Vốn dĩ cô định tìm Viên Tú Hồng nhưng thấy, chắc Tú Hồng ở trạm y tế . Lạ thật, quản lý kho chịu nhả , trông vẻ còn sẵn lòng nữa. "Tú Hồng chắc đang ở trạm y tế, lát nữa qua tìm cô ba đứa cùng xem nhà." Phượng Mẫn ăn . "Được." Tư Khổ hôm nay ăn ngon miệng và no nê.
Ăn xong chuẩn thì khỏi cửa nhà ăn gặp ngay Viên Tú Hồng. "Tú Hồng, chúng đang định xem nhà đây, lấy cơm cùng luôn ." Phượng Mẫn rủ rê. Tú Hồng lắc đầu: "Mình bận cả buổi sáng, mệt quá, để nhé." Lúc cô chỉ xuống yên tĩnh ăn miếng cơm. "À, cũng ." Phượng Mẫn gật đầu, thầm thắc mắc Tú Hồng mà trông tiều tụy thế. "Vậy hai đứa ."
Phượng Mẫn dẫn Tư Khổ về phía khu nhà tập thể, một hồi lâu thì tới nơi. "Ở tầng hai, căn thứ hai hàng rào bảo vệ ," Phượng Mẫn lầu chỉ cho Tư Khổ xem, "Phòng 208." Nói cô dẫn Tư Khổ lên lầu, rút chìa khóa mở cửa hành lang. "Hai lớp cửa, an ." Phượng Mẫn hớn hở.
Đỗ Tư Khổ gật đầu. Sáng nay quá nhiều nên giờ cô cũng chẳng mở miệng. Phượng Mẫn mở cửa phòng 208, căn phòng sáng sủa, dọn dẹp sạch sẽ, cửa sổ phía lớn, mở cửa là gió thổi l.ồ.ng lộng. Đó là một căn phòng rộng 40 mét vuông. Hai bên đều ở nên chỉ một cửa sổ phía .
"Chủ nhiệm Cố bảo mấy căn góc nhận hết , căn của thế là to đấy," Phượng Mẫn chỉ bức tường cạnh cửa, "Sau bếp lò sẽ đặt ở đây, thấy thế nào?" Muốn nấu nướng thì mua bếp và than.
Tư Khổ quan sát một lượt, trong phòng chỉ một bóng đèn, công tắc ở cửa, ổ cắm điện chỉ hai cái ở đầu và cuối phòng, đủ dùng.