[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 227
Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:03:17
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tham quan một vòng, Đỗ Tư Khổ góp ý với Dư Phượng Mẫn: "Nếu dọn ở thì nên nhờ thợ điện dây nhợ một chút, phía lắp thêm một cái đèn, phía thì thêm vài cái ổ cắm. Còn ở giữa nhà , nên đóng một cái hệ tủ để ngăn đôi căn phòng , nếu cứ hễ mở cửa là ngoài thấu hết tận bên trong..."
Căn phòng kiểu gian mở thế , nếu ngăn cách thì ở cửa sẽ thấy hết bộ, chút riêng tư nào.
Dư Phượng Mẫn gật gù: "Ban đầu định xây một bức tường gạch để ngăn, nhưng dùng tủ để ngăn thì thế nào?"
Tư Khổ ngẫm nghĩ bảo: "Để lát nữa rảnh, vẽ cho một cái sơ đồ xem nhé."
"Được đấy!" Phượng Mẫn bỗng nảy ý tưởng: "Cậu còn nhớ kiểu nhà nước ngoài ở ? Hay là vẽ hết cho xem với." Cô cũng nhà Tây với nhà khác chỗ nào.
"Được ." Tư Khổ thấy nhức đầu, thầm nghĩ tự rước thêm việc . Ai bảo cái miệng nhanh hơn cái não chi.
Buổi chiều. Lớp tập huấn máy kéo tiếp tục luyện tập. Tiểu Hà và mấy đồng chí bên bộ phận bảo trì đang bận rộn gò phần đầu chiếc xe tải nhỏ móp.
Đỗ Tư Khổ một chiếc máy kéo khác để giám sát Văn Giai Ngọc lái. Sau vụ Nguyễn T.ử Bách đ.â.m xe buổi sáng, cô dám để học viên tự lái một nữa. Trước đây còn Tiểu Hà trông coi, giờ sửa xe nên dứt .
Tiểu Lại đến muộn. Đợi Văn Giai Ngọc tập xong, mới gọi Tư Khổ xuống chuyện. "Tiểu Đỗ, đồng chí Nguyễn T.ử Bách thương ở tay, cô ?" Tiểu Lại hạ thấp giọng, "Quấn băng trắng xóa, bảo thương cũng nhẹ ."
Chắc là đến tập lái nữa . Phải đắp cao dán cơ ? Tư Khổ thắc mắc: "Anh thương thế nào?" Chẳng lúc nãy cô bảo trạm y tế ? Cô nhớ kỹ lúc Nguyễn T.ử Bách xuống xe, tay chân vẫn lành lặn, còn tự leo xuống cơ mà.
"Thì chẳng tại vụ đ.â.m xe lúc nãy ?" Tiểu Lại hỏi. "Xe thì đ.â.m thật, nhưng ở đó ngăn , thương ." Tư Khổ khẳng định, "Lúc hai tay vẫn bình thường, cũng thấy kêu đau tiếng nào."
Dù Tư Khổ chắc chắn nhưng Tiểu Lại vẫn thấy lo, bảo: "Hay là đợi xong việc, hai đứa cùng thăm đồng chí Nguyễn một chuyến xem ." Dù gì cũng lời thăm hỏi, ngộ nhỡ thương thật lúc đ.â.m xe mà cứ nín nhịn thì .
Tư Khổ thấy mệt trong lòng: "Vâng, thì ." thăm bệnh thì thể tay : "Tối mới ? Thế chúng mang cái gì theo bây giờ?" "Để qua kho xem ." Tiểu Lại xong vội vã chạy .
Tiểu Lại , Nguyễn T.ử Bách thì thương chắc tới nữa, Tiểu Hà thì bận sửa xe, lớp tập huấn giờ chỉ còn đúng ba . Tư Khổ đành tự an ủi , dù Tiểu Hà cũng lái, thể đường , coi như cũng cái để báo cáo với Chủ nhiệm Cố.
Tại nhà họ Nguyễn. Mẹ Nguyễn thấy con trai quấn băng trắng ở tay về thì mặt biến sắc: "T.ử Bách, tay con thế ? Sao mà thương?" Bà bảo ở phân xưởng , bảo con sang phòng kỹ thuật mà nó cứ nhất quyết . Nhìn xem, giờ thì xảy chuyện đây.
"Không , dưỡng vài ngày là khỏi ạ." Nguyễn T.ử Bách , "Mẹ, tay con đau đơn xin nghỉ , hộ con một cái." Chiều còn nộp đơn lên xưởng. Mặc cho gặng hỏi thế nào, cũng nhất quyết nguyên nhân thương.
Chương 114
Sau giờ việc, Tiểu Lại dẫn Đỗ Tư Khổ đến nhà họ Nguyễn. Trên tay Tiểu Lại xách hai lọ hoa quả đóng hộp, lấy danh nghĩa phòng Tổng vụ thăm bệnh từ kho của xưởng.
Nhà họ Nguyễn là một căn nhà gạch đỏ hai tầng, sân vườn trồng rau, nhưng Nguyễn trồng rau mà chỉ trồng hoa cỏ và mấy cây lớn tỏa bóng mát. Mẹ Nguyễn mở cửa: "Hai cháu là...?"
"Chúng cháu là đồng chí cùng xưởng, tin đồng chí Nguyễn thương nên qua thăm ạ." Tiểu Lại nở nụ thiện. Tư Khổ bên cạnh gật đầu phụ họa. Tiểu Lại vốn mồm mép lanh lợi, cô chỉ cần cảnh là . Cô đến đây chủ yếu để xác nhận xem tay thương do vụ đ.â.m xe sáng nay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-227.html.]
"Vậy nhà chơi." Mẹ Nguyễn dẫn hai , "Thằng T.ử Bách nhà bác tay thương, hai cháu vì ? Quấn băng đáng sợ lắm." Tiểu Lại và Tư Khổ ngẩn . Hóa ngay cả nhà cũng nguyên nhân ?
Mẹ Nguyễn lên lầu gọi con trai xuống xuống bếp pha . Nguyễn T.ử Bách thấy hai thì ngạc nhiên lắm: "Sao hai thương?" Anh thương do sơ suất ở trạm y tế xưởng lúc gần trưa, kể với ai cả, tin đồn nhanh thế?
"Vết thương từ mà thế?" Tiểu Lại hỏi. Nguyễn T.ử Bách đáp gọn lỏn: "Vô ý ngã thôi." Chỉ một câu duy nhất, lộ rõ vẻ thật.
Tư Khổ thấy Nguyễn , khẽ hỏi: "Có lúc sáng tập lái xe thương ?" "Không ." Nghe Tư Khổ mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần do tập lái xe là cô hết trách nhiệm.
Thăm hỏi xong xuôi, chuẩn về, Tiểu Lại dặn: "Đồng chí Nguyễn, chuyện lái xe nghĩ nên cân nhắc kỹ, nguy hiểm lắm đấy." Nguyễn T.ử Bách bảo: "Yên tâm, nữa ." Anh chỉ tay : "Dạo dưỡng thương ." Dưỡng xong cũng nghỉ luôn cho lành.
Mẹ Nguyễn bưng , đĩa trái cây màu đỏ còn đặt thêm ít kẹo: "Uống hai cháu, bác hợp vị , bác trai nhà là thích uống loại nhất." Trà còn nóng quá uống ngay . Bà bốc hai nắm kẹo nhét tay hai : "Kẹo mới về đấy, vị sữa với vị táo, ngon thì hai cháu nhớ mua thêm để dành Tết đãi khách."
"Thế nào, ngon ?" "Ngon ạ."
Mẹ Nguyễn nhiệt tình, lúc hai về, kẹo đĩa đều nhét sạch túi áo. Tiểu Lại và Tư Khổ từ chối nổi. Lúc tiễn cửa bà còn dặn: "Thằng T.ử Bách nhà bác tính lầm lì, hai cháu quan tâm giúp đỡ nó thêm nhé."
"Vâng ạ bác." Tiểu Lại nhưng trong bụng thầm nghĩ, bố Phó giám đốc xưởng thì đồng chí Nguyễn cần gì đến lượt quan tâm chứ.
Tư Khổ cũng gật đầu chào. Mẹ Nguyễn Tư Khổ thêm vài lượt, khi nhà mới bảo con trai: "Cái cô nãy đến thăm , tóc ngắn ngang cổ buộc lên cho nó khỏe khoắn?" Nguyễn T.ử Bách đáp: "Mẹ, đấy là chuyện của ." Liên quan gì đến .
Tại xưởng máy kéo, Ban bảo vệ. Trần Bạch Hổ gọi Đỗ Toàn phòng nghỉ, đưa cho một cái túi sưởi. Đỗ Toàn bất ngờ. Đội trưởng Trần đối với lính mới vốn luôn nghiêm nghị, tự dưng tặng quà cáp thế ?
"Em gái gửi đấy, giờ mới nhớ ." Trần Bạch Hổ . Hóa là . Đỗ Toàn yên tâm: "Cảm ơn Đội trưởng Trần." Anh nhận lấy đợi một lát, thấy Đội trưởng dặn dò gì thêm mới cầm túi sưởi về.
Trần Bạch Hổ vị trí việc, xuống thì một cấp chạy : "Sếp ơi, cái túi sưởi sếp mua sáng nay còn đó ? Tối cho em mượn dùng tí."
Khu tập thể đường sắt. Mặt trời lặn. Mẹ Đỗ mang thịt muối từ ngoài sân trong nhà. Hôm nay nắng , thịt phơi cả ngày. Nếu thêm vài nắng thế nữa thì món thịt hun khói sẽ ngon lắm đây. Bà dám để ngoài sân vì sợ trộm ăn mất, tối nào cũng mang phòng riêng cất giữ.
Bữa tối của nhà họ Đỗ vẫn là mì nấu rau xanh, thêm đĩa củ cải muối và một bát rau xào. Mì thì ít mà nước thì nhiều, mỗi một bát. Bát của bố Đỗ to hơn một chút vì ông là đàn ông, nên ưu tiên.
"Mẹ thế nào ông?" "Vẫn thế thôi, ăn uống kém quá. Trưa xào thịt mà bà cũng chẳng thiết ăn." Mẹ Đỗ . Thật đĩa thịt trưa nay chỉ vài lát mỏng dính, bà đều gắp hết bát bà nội, nhưng cụ chỉ ăn đúng một miếng, còn Đỗ ăn nốt.
Trong nhà thường ngày chỉ hai phụ nữ ở với . Bố Đỗ nhíu mày: "Hay là đưa bệnh viện cho bác sĩ khám xem." Mẹ Đỗ đáp lời. Bố Đỗ thở dài: "Cứ thế thì xương cốt bà chịu nổi ." Sợ là qua khỏi mùa đông .
Mẹ Đỗ bảo: "Việc cần hết . Ông là con trai, đưa cụ viện thì cứ đưa. Chỉ là tiền nong trong nhà ông đấy, tiền khám thì , nhưng tiền viện, t.h.u.ố.c thang, tiêm chọc thì ông tự nghĩ cách thôi." Bà là bà đào tiền .
Đang chuyện thì Đỗ Đắc Mẫn về, cô một . Dạo gần đây Đắc Mẫn về nhà chẳng thèm chào hỏi Đỗ lấy một câu, mà Đỗ cũng coi như nhà . Đắc Mẫn ăn gì, thấy cả nhà đang ăn mà bàn phần , cô xuống bếp mở vung nồi xem thì trống . Hóa chẳng ai để phần cơm cho cô cả.
Cô đen mặt bước , vẫn thèm với một lời, chỉ hỏi bố: "Anh ơi, cơm của em ?" Bố Đỗ đáp: "Em tự nấu lấy một ít ." Đắc Mẫn thường xuyên về nhà ăn cơm nên Đỗ chuẩn phần là chuyện bình thường, bố Đỗ cũng rõ điều đó.
Đắc Mẫn hầm hừ khó chịu. Cô hứ một tiếng rõ to về phía phòng bà nội: "Mẹ ơi." Bên trong phòng, bà nội thấy tiếng Đắc Mẫn thì gượng dậy khóa trái cửa . Cái đồ bất hiếu, cha mất đầy hai tháng đòi lấy chồng, bà nội cứ nghĩ đến chuyện đó là đêm nào cũng mất ngủ.