[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 233

Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:25:10
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Tư Khổ tiếp: "Bác ạ, chuyện đối tượng chỉ mà còn xem hợp nữa, cứ để mặc họ tự tính lấy thôi. Nếu duyên phận thì kiểu gì cũng sẽ về một nhà." Còn nếu vô duyên thì cưỡng cầu cũng chẳng .

Giám đốc gật đầu: "Phải đấy, đó là việc của bọn trẻ, bà thì ..." Ít xía thôi.

Mọi bắt đầu dùng bữa. Ăn xong, Giám đốc gọi Đỗ Tư Khổ phòng sách: "Tiểu Đỗ, dạo học với cụ Chử đến ?"

Chương 117

"Cháu vẫn đang luyện cơ bản ạ." Đỗ Tư Khổ trình bày về tình hình luyện tập gần đây của , từ việc dùng d.a.o giấy cạo gọt cho đến những công việc thành khi công tác bên xưởng máy kéo. Dĩ nhiên, cô chỉ chọn những chuyện thể để .

Riêng về tấm xích xe bên xưởng máy kéo, cô lấp lửng cho qua. Đó là chuyện ký cam kết bảo mật .

Cuộc đối thoại cứ thế diễn theo kiểu hỏi – đáp, chẳng khác gì đang báo cáo công tác. Nói một hồi, Đỗ Tư Khổ thấy việc thể bàn bạc với Giám đốc:

"Thưa Giám đốc, giờ trời lạnh , cuối tháng e là sẽ tuyết. Mấy ngày nay xưởng cứ ráo riết đẩy nhanh tiến độ lớp tập huấn lái máy kéo, cháu thấy việc nên vội." Cô nghiêm túc phân tích, "Như hôm qua đấy ạ, đồng chí Nguyễn T.ử Bách lúc học lái để máy kéo va chạm với xe tải . Những đồng chí khác cũng đều là tay mới, trời lạnh đường trơn, ngộ nhỡ đường mà xe hỏng là chuyện nhỏ, nhưng thương thì khó ăn khó lắm."

Mùa đông, nếu trời quá lạnh, nước mặt đường đóng băng sẽ dễ xảy tai nạn. Đỗ Tư Khổ thà để Giám đốc nghĩ rằng cô dạy , chứ đem tính mạng trò đùa.

Giám đốc cô: "Thế thì ý nghĩa của việc mở lớp tập huấn là gì?"

Đỗ Tư Khổ đáp: "Thưa Giám đốc, thể đợi sang xuân năm hãy học lái, từ giờ đến lúc đó cứ để họ luyện tập thêm, nắm chắc cả lý thuyết lẫn thực hành. Sang xuân thi lấy bằng xong mới chính thức đường." Như thế mới danh chính ngôn thuận.

Sang năm ư? Giám đốc phản đối ngay, mà hỏi cô: "Bên xưởng máy kéo mượn trong vòng một năm, cô thấy thế nào?"

Một năm?! Đỗ Tư Khổ thốt lên: "Thế thì lâu quá ạ?"

Giám đốc bảo: " là lâu quá thật, sang năm phân xưởng mới của chúng khánh thành , lúc đó cô còn nhiệm vụ khác." Vì , ông vốn định để Tiểu Đỗ .

Đỗ Tư Khổ hỏi: "Thưa Giám đốc, phân xưởng mới là để chúng sản xuất hàng xuất khẩu ạ?"

Giám đốc : "Tiểu Đỗ, nghĩ đến chuyện đó?"

"Chủ nhiệm Cố bảo cháu tiếp tục thiết kế mẫu xe đạp mới nhất. Ở trong nước thì cầu kỳ kiểu dáng, miễn là bền . nước ngoài thì khác, họ chỉ đòi hỏi chất lượng, tính năng mà còn mã ngoài nữa. Cháu đào móng phân xưởng mới huy động nhiều , công trình lớn như thế thì diện tích chắc chắn nhỏ."

Cô rành rọt phân tích từng điểm một. Trẻ tuổi, đầu óc linh hoạt, ham học hỏi. là một mầm non . Giám đốc càng lúc càng đ.á.n.h giá cao Đỗ Tư Khổ. Ông hỏi thăm cấp , rằng khi ở xưởng, ngày nào cô cũng luyện cơ bản từ lúc mới đến phân xưởng, dù bận việc gì cũng sẽ luyện bù . Hiếm thấy cô gái nào nghị lực như .

Bên ngoài phòng sách.

Từ Lệ Liên liếc trong, hơn một tiếng đồng hồ trôi qua mà Đỗ Tư Khổ vẫn , Giám đốc bàn chuyện gì với cô mà lâu thế. Lần Đỗ Tư Khổ từng theo bác thợ Tiêu ở phân xưởng hai lên phòng Giám đốc mấy bận. Giờ xem , Đỗ Tư Khổ thực sự lọt "mắt xanh" của lãnh đạo .

Bà Uông đang chuyện trò với Viên Tú Hồng về việc trồng trọt. Bà vốn ruộng nuôi gà, theo ông Bành về khu tập thể nhà máy cơ khí thì đ.â.m rảnh rỗi. Cái lụng cả đời, hễ nhàn một cái là chân tay đau nhức, bệnh tật cứ thế mà kéo đến.

"Bác Uông, muộn , bọn cháu xin phép về ạ." Viên Tú Hồng dậy. Đỗ Tư Khổ phòng sách lâu quá, cô chút lo lắng.

Bà Uông vén rèm , đèn đường bật, lối trong khu tập thể cũng vắng bóng , đúng là còn sớm nữa. Bà gọi với phòng sách: "Ông Bành ơi, muộn , để các cháu còn về."

Chỉ chuyện công việc mới khiến ông Bành chuyện lâu đến thế. Đồng chí Tiểu Đỗ trông ít mà hóa việc, là nhân tài ông Bành tâm đắc thì mới đưa phòng sách bàn công sự.

Cửa phòng mở , Giám đốc và Đỗ Tư Khổ cùng bước . Lúc tiễn, Giám đốc còn dặn: "Chuyện xích chống trượt cô cứ việc bắt tay , sẽ bảo Hà Trường Huyền phối hợp hết với cô. Nếu món đó thực sự hữu dụng, lúc đó chúng sẽ lắp thêm một dây chuyền sản xuất nữa." Xưởng đang lúc thiếu kinh phí mà. Nếu xích chống trượt hiệu quả, nơi đầu tiên ông đem chào hàng chính là xưởng máy kéo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-233.html.]

"Cháu sẽ cố gắng thành ạ." Đỗ Tư Khổ đáp.

Giám đốc chuyện câu nào cũng đầy "cạm bẫy", đúng là một lão làng. Những gì ông đều hỏi vòng vo một hồi là hết. Đỗ Tư Khổ sơ ý một chút là "mắc bẫy", khai sạch chuyện xích chống trượt, thế là giao thêm việc .

Ba Đỗ Tư Khổ chào tạm biệt bà Uông. Bà tiễn họ tận đầu đường. Viên Tú Hồng : "Bác Uông, bác nhà ạ, ba đứa cháu cùng sợ tối ." Đông thì chẳng ngại gì. Hơn nữa khu tập thể cứ vài chục mét một cột đèn đường, rõ lối .

"Tiểu Viên, cháu với Tiểu Đỗ ở ký túc xá nữ, nhớ đưa Tiểu Từ về tận nhà hai đứa mới về phòng, ?" Bà Uông dặn dò.

Không bà thiên vị Từ Lệ Liên, mà vì con gái một trong đêm an . Coi Tiểu Viên là nhà nên bà mới dặn thế. "Dĩ nhiên là bọn cháu lời bác ạ." Viên Tú Hồng đáp.

Từ Lệ Liên định mở miệng bảo cũng giường ở ký túc xá, nhưng Đỗ Tư Khổ khẽ lắc đầu với cô. Giờ Từ Lệ Liên ở ký túc , mà Giám đốc đang ngay đấy. Có giường mà ở tức là chiếm chỗ vô ích, Giám đốc mà chắc chắn sẽ thành kiến.

Đợi đến khi bóng ba khuất hẳn, bà Uông mới nhà, Giám đốc bên cạnh. "Ông Bành , con bé Tiểu Viên mà sinh sớm vài năm, con dâu đấy." Bà Uông tặc lưỡi tiếc rẻ. Con trai út của bà ngoài ba mươi, vợ con đề huề cả .

Vợ chồng Giám đốc hai con trai đều công tác ở nơi khác, tại nhà máy cơ khí chỉ hai ông bà nương tựa . Ban đầu bà Uông cũng chẳng lên đây, ở quê ruộng vườn bà lụng thấy vui hơn. chẳng còn cách nào, ông Bành tuổi cao, tham công tiếc việc, bà mà ở cạnh thì ông đến nửa đêm mới về, chuyện quên ăn cơm là như cơm bữa.

Trên đường .

Đỗ Tư Khổ và Viên Tú Hồng đưa Từ Lệ Liên về . Cô hiện vẫn ở nhờ nhà chú hai trong khu tập thể. Xong việc, hai mới cùng về ký túc xá. Dọc đường, Đỗ Tư Khổ mải suy nghĩ về một chuyện: thiết kế nhà cho Dư Phượng Mẫn.

Nhìn nhà Giám đốc bài trí giản dị thế , nếu cô thực sự thiết kế cho Dư Phượng Mẫn theo kiểu hiện đại thì đúng là rước họa ! Không thế!

Đỗ Tư Khổ quyết định về phong cách thiết kế mộc mạc, thực dụng, quá nổi bật mà phù hợp với thời đại. Chuyện Dư Phượng Mẫn phân nhà vốn gây chú ý , một công nhân mới xưởng mà ngay suất phân nhà thì các công nhân kỳ cựu sẽ nghĩ ? Tốt nhất là nên khiêm tốn. Dù Dư Phượng Mẫn bố cán bộ ở Ban Cách mạng, nhưng cũng thể chống sức mạnh của quần chúng .

Về đến phòng, ai nấy đều thấm mệt nên gì nhiều, chỉ xuống lầu xách nước nóng về tắm rửa nghỉ ngơi. Đỗ Tư Khổ bưng chậu nước nóng lên thấy Dư Phượng Mẫn và Bàng Thanh Yến hai bên Viên Tú Hồng, đang tra hỏi chuyện lời đồn hôm nay.

"Tú Hồng , Nguyễn T.ử Bách trông cũng bảnh đấy, thể cân nhắc xem ."

Bàng Thanh Yến xen : "Đàn ông mã chẳng để gì, mặt lòng ." Cô sức khuyên nhủ Viên Tú Hồng, đàn ông đồng nghiệp thì , chứ thành đối tượng yêu đương kết hôn thì chẳng đằng nào mà ... Với kinh nghiệm của từng lỡ dở một đời chồng, Bàng Thanh Yến cho rằng hồ đồ mà đ.â.m đầu .

Dư Phượng Mẫn lườm: "Bàng Thanh Yến, dạo nhiều lời đấy."

Bàng Thanh Yến mỉm : "Thì chúng mà." Gần đây cô ở nhà bếp tập thể, cơm nước no đủ nên mặt mày da thịt hẳn lên, trông khá hơn hẳn cái vẻ gầy gò . Dư Phượng Mẫn vốn la cà, thường xuyên sang phòng Bàng Thanh Yến chơi. Vì Văn Giai Ngọc sắp kết hôn nên cô gái nhiệt tình sang giúp một tay. Bàng Thanh Yến ở cùng phòng với Văn Giai Ngọc, thế là hai bên đ.â.m thiết. Chỉ Đỗ Tư Khổ xưởng máy kéo mười mấy ngày trời nên với Bàng Thanh Yến cũng chỉ dừng ở mức xã giao.

Đỗ Tư Khổ rửa mặt xong, rót nước ngâm chân thì Dư Phượng Mẫn sáp : "Bàng Thanh Yến ơi, bọn tớ sắp ngủ , về phòng ."

"Vậy về đây." Sáng mai nhà bếp dậy sớm, Bàng Thanh Yến cũng cần về nghỉ. Nhà bếp bốn giờ sáng lục đục , Dư Phượng Mẫn chẳng hiểu nổi thể dậy nổi cái giờ trời tối đen như mực và lạnh thấu xương như thế!

Sau khi Bàng Thanh Yến khỏi, Dư Phượng Mẫn chốt cửa , bấy giờ mới thì thầm với Đỗ Tư Khổ: "Chu An , móng nhà họ đang đào chỉ phân xưởng, mà còn cả lầu nữa!"

Đỗ Tư Khổ nghiêng đầu: "Xây cả nhà ở tập thể cho đơn vị luôn ?" Kiểu nhà chung cư thời đó chăng?

" thế!" Dư Phượng Mẫn , "Chắc chỉ hai ba năm là xong thôi, lúc đó xưởng chắc chắn sẽ thêm suất phân nhà mới. Tư Khổ, mau thể hiện để mà giành lấy một suất!" Cơ hội phân nhà là cực kỳ hiếm !

Đỗ Tư Khổ gật đầu: "Tớ sẽ cố gắng." Hai năm nữa phân xưởng mới xong, nếu cô thể giúp xưởng kiếm ngoại tệ thì đó là công lao lớn. Giám đốc và Chủ nhiệm Cố đều là , chắc chắn sẽ quên cô. Cứ việc !

Đoạn, Đỗ Tư Khổ nhỏ giọng hỏi Dư Phượng Mẫn: "Nói với Tú Hồng ?"

Dư Phượng Mẫn còn nhỏ hơn: "Cô mà kết hôn thì đơn vị sẽ phân nhà riêng cho cô ." Nếu phân thì là phân cho cả hai vợ chồng, vả nhà họ Nguyễn là nhà lầu hai tầng rộng rãi lắm, suất nhà mới chắc chẳng đến lượt hai họ .

Loading...