[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 234

Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:26:19
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên Tú Hồng thấy Dư Phượng Mẫn và Đỗ Tư Khổ cứ xì xào bàn tán, nhất là Dư Phượng Mẫn, chốc chốc liếc trộm với vẻ lấm lét, cô liền đanh mặt : "Phượng Mẫn, tớ với đồng chí Nguyễn chẳng chuyện gì , ngộ nhỡ ngoài hỏi thì đừng năng lung tung đấy." Cô Đỗ Tư Khổ tính tình cẩn thận sẽ bậy, nhưng còn Dư Phượng Mẫn thì khó tin lắm.

Dư Phượng Mẫn cãi chày cãi cối: "Tớ chuyện của ! Tớ với Tư Khổ đang bàn việc khác!"

Viên Tú Hồng thấy chẳng giống tí nào, chuyện của thì liếc gì?

Đỗ Tư Khổ đỡ lời: "Phượng Mẫn , Tú Hồng với Nguyễn T.ử Bách , hiện tại chắc chắn là đối tượng gì hết. Còn lời đồn ..." Có phần "công lao" nhỏ của Dư Phượng Mẫn đấy.

Trưa qua ở nhà ăn, Dư Phượng Mẫn buôn chuyện rôm rả với Nguyễn Tư Vũ, xung quanh bao nhiêu vểnh tai lên . Chuyện Đỗ Tư Khổ chẳng dám hé răng với Viên Tú Hồng.

Viên Tú Hồng khẳng định: " thế, tớ vốn chẳng đối tượng nào cả, tớ còn phụng dưỡng ông nội. Dù tìm đối tượng thì đó cũng chấp nhận ở chung và nuôi dưỡng ông cụ với tớ!"

Dư Phượng Mẫn bụng bảo : Để hôm nào tớ hỏi Nguyễn Tư Vũ xem trai chịu điều kiện .

Ngày hôm .

Đỗ Tư Khổ qua kho nữa. Chiều qua lúc từ nhà Giám đốc với Từ Lệ Liên , Giám đốc giao nhiệm vụ khác nên cô thể giúp bên kho . Từ Lệ Liên cũng thấu hiểu.

Sáng sớm Đỗ Tư Khổ đến phân xưởng, mới tới nơi thì Chủ nhiệm Hà tìm đến. "Tiểu Đỗ, tối qua cô qua nhà Giám đốc dùng cơm đấy ?" Chủ nhiệm Hà niềm nở hơn hẳn ngày.

"Vâng ạ, tình cờ gặp nên bác cho cháu nhờ xe luôn." Đỗ Tư Khổ sa đà chuyện tư, mà chuyển ngay sang công việc, "Chủ nhiệm Hà, Giám đốc giao cho chúng một nhiệm vụ đấy ạ."

"Giám đốc còn trò chuyện riêng với cô cơ ?" Chủ nhiệm Hà bất ngờ. Tối qua ba cô gái đến nhà Giám đốc theo lời mời của phu nhân, thường thì trong cảnh Giám đốc sẽ lánh cho tự nhiên. Tiểu Đỗ giỏi thật, thế mà cũng bắt liên lạc với Giám đốc, còn đích giao việc.

Đỗ Tư Khổ bắt lời chuyện đó, chỉ về công tác: "Giám đốc bảo chúng chế tạo mấy bộ xích chống trượt với các kích cỡ khác ." Nào là cho máy kéo, xe tải nhẹ, xe tải nặng, cả xe buýt nữa. Cứ thử nghiệm máy kéo , nếu hiệu quả thì sẽ cử đồng chí bên phòng tiêu thụ chào hàng ở các đơn vị khác.

Xích chống trượt? Đó là cái thứ gì? Chủ nhiệm Hà trở nên nghiêm túc: "Cô kỹ xem." Đoạn, ông bảo: "Vào văn phòng ."

Thế là, "Xích chống trượt" chính thức đưa danh sách nhiệm vụ của phân xưởng một.

Buổi chiều.

Đỗ Tư Khổ vẽ xong ba bản vẽ xích chống trượt giao cho Chủ nhiệm Hà. Sau đó, ông điều động thêm vài thợ lành nghề đang rảnh tay, cùng với ông và Đỗ Tư Khổ bắt tay .

Một loại là xích sắt dây, loại đơn giản, chỉ cần chọn dây thép phù hợp, dùng kìm và mỏ lết là xong. Loại xích kim loại thì công nghệ phức tạp hơn, rèn và hàn, tuy mất công nhưng ưu điểm vượt trội là dễ lắp đặt. Còn loại thứ ba là xích cao su thì họ tính tới, vì cao su của xưởng vốn để dành lốp xe, phép dùng việc khác.

"Chúng cứ xích kim loại , loại lắp lốp tiện." Đỗ Tư Khổ nảy ý định ngay khi Giám đốc bảo nhiều bộ, "Chủ nhiệm, cháu thấy cái chúng thể bàn bạc với bên bến xe khách. Xe buýt chạy mùa đông mà gặp đường đóng băng thì dễ trượt lốp lắm. Nhất là ngày tuyết rơi, thể bán cái cho họ."

Xe buýt trong thành phố vốn ít. Chủ nhiệm Hà băn khoăn: "Cũng là một cách, chỉ điều thứ họ dùng bao giờ, liệu chịu mua ?" Đỗ Tư Khổ nhanh nhảu: "Thì cho thuê cũng mà chú! Đằng nào cũng tiền cả."

Cô suy nghĩ một lát tiếp: "Phòng tiêu thụ xưởng ai giỏi ăn , nhanh nhạy ạ? Nếu nhân tài như thế, thể cử họ đàm phán khắp tỉnh. Hiện tại ở miền Nam hầu như dịch vụ xích chống trượt, tranh thủ chiếm lĩnh thị trường chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-234.html.]

Chiếm lĩnh thị trường? Cụm từ Chủ nhiệm Hà hiểu lắm, nhưng thấy vẻ " văn hóa". "Tiểu Đỗ, chuyện tiêu thụ thạo, cô với cũng bằng thừa." Chủ nhiệm Hà bảo, "Cô với Chủ nhiệm Cố, là cô sang thẳng phòng tiêu thụ luôn ."

Đỗ Tư Khổ : "Chủ nhiệm Hà, cháu bảo chú , lát nữa chú lên gặp Giám đốc báo cáo, như thế mới là công lao của phân xưởng chứ." Chuyện để Giám đốc phê duyệt. Cô chỉ là một công nhân bình thường, sang phòng tiêu thụ thì ai ?

Ô ! là thế thật! Mặt Chủ nhiệm Hà tươi rói: "Tiểu Đỗ, cô đúng là đồng chí , lúc nào cũng nghĩ cho phân xưởng một. Chuyện bến xe khách ngẫm kỹ , cô chí lý. Nào, giờ cô tạm gác việc tay chân , cái ý tưởng đó giấy , để mang lên cho Giám đốc xem." Ông cũng nhớ , nhưng sợ lát nữa quên, cứ để Tiểu Đỗ trắng mực đen là chắc nhất.

Đỗ Tư Khổ nhân cơ hội: "Chủ nhiệm, cháu công nhân xuất sắc cuối năm phúc lợi sẽ hơn ạ?" Việc phân phối quà Tết thế nào đều do lãnh đạo sắp xếp. Bên Chủ nhiệm Cố thì dễ chuyện , nhưng cũng thăm dò Chủ nhiệm Hà một chút để tránh khó. Dù cô cũng ở xưởng đón Tết, cái Tết của quá đạm bạc. Sau đó cô còn định tạo mối quan hệ với bác đầu bếp Bành ở nhà ăn xem kiếm chút gì ngon . Ngày Tết nhà ăn đóng cửa, chẳng lẽ gặm bánh bao suốt mấy ngày.

"Đồng chí xuất sắc như cô thì xưởng bao giờ để thiếu phần !" Chủ nhiệm Hà khẳng định. Ông thầm nghĩ: Hóa Tiểu Đỗ lụng hăng hái thế chỉ là để xin thêm ít quà Tết đơn vị thôi ? Thế thì dễ quá. Đó chỉ là chuyện nhỏ. Cái gì mới là chuyện lớn? Là nếu Tiểu Đỗ dã tâm leo cao, đó mới là đại sự. Nếu cô gái trẻ mới đến tài dã tâm thì cái ghế Chủ nhiệm của Hà Trường Huyền nhường cho cô ? Thế thì ! Tiểu Đỗ suy cho cùng vẫn là phụ nữ, dã tâm, chỉ quanh quẩn lo mấy món quà năm mới. Thế thì quá .

Chương 118

Sáng sớm, tại thư viện xưởng. Dư Phượng Mẫn thấy Nguyễn Tư Vũ đến, e ngại những đang sách nên nhỏ giọng hỏi: "Vụ lời đồn hỏi trai ? Anh ?"

Nguyễn Tư Vũ khẽ: "Anh bảo ngoài đồn bậy đấy." Dư Phượng Mẫn thở dài: "Viên Tú Hồng cũng bảo thế." Xem là hỏng bét . Nguyễn Tư Vũ ngạc nhiên, Viên Tú Hồng cũng ? Anh hai cô diện mạo bảnh bao, kỹ thuật giỏi, kể cưới xin xong còn gia đình hậu thuẫn, thế mà cô Tiểu Viên chẳng mảy may động lòng chút nào ư?

"Chị ưng ở điểm nào?" Nguyễn Tư Vũ hỏi, cảm thấy thật vô lý. Dư Phượng Mẫn đáp: "Viên Tú Hồng bảo nuôi ông nội, đối tượng chấp nhận ở chung với già." Cô hình dung cái vẻ thư sinh của Nguyễn T.ử Bách, tặc lưỡi, đúng là trông chẳng giống chăm sóc già tẹo nào. Thế thì xem như hết hy vọng thật . Nguyễn Tư Vũ cũng trầm mặc.

Chuyện lời đồn xôn xao một hai ngày, vì trong cuộc ai lên tiếng, thêm việc ban bảo vệ bắt kẻ trộm kho nên chẳng còn ai để ý đến chuyện yêu đương nữa.

Tại Ban bảo vệ.

Kẻ trộm đồ ở kho 2 là Lưu Huy, công nhân bốc vác của xưởng. Hắn ở kho mười mấy năm . Hồi mới thì ăn thật thà, lâu, trả tiền nhờ "tuồn" đồ trong kho bán cần tem phiếu. Ban đầu Lưu Huy cũng sợ nên dám, nhưng nhà thiếu tiền, nhắm mắt đưa chân, thế là thành quen tay dừng . Thấm thoát ba năm.

Bình thường cũng kín kẽ, chỉ dịp Tết hàng hóa trong kho nhiều, tấp nập kiểm soát hết nên mới tranh thủ lấy nhiều hơn. Mấy thứ nhỏ nhặt như khăn mặt, xà phòng giờ ai mua nhưng thể tuồn chợ đen bán giá cao mà cần phiếu.

Sẵn xà phòng, mỗi Lưu Huy nhà tắm tập thể đều dùng bánh mới, khi đ.á.n.h rơi quên mất cũng chẳng thèm nhặt, cứ vứt bừa trong tủ đồ ở đó. Hắn ngờ nhân viên nhà tắm nhặt mấy bánh xà phòng dùng dở đó về!

"Lưu Huy, phụ tùng mất ở kho 2 ngươi để ?" "Đội trưởng Ngô, thực sự lấy mà." Lưu Huy chối phăng. Hôm đó đúng là kho, dùng chìa khóa riêng tự đ.á.n.h để mở cửa, nhưng chỉ lấy nhu yếu phẩm thôi, còn phụ tùng thực sự động .

Đội trưởng Ngô đanh mặt: "Được, thì để lát nữa lên đồn Công an mà ." "Đội trưởng Ngô ơi, đồ lấy đây xin bồi thường , xin ông đừng đưa lên Công an!" Lưu Huy lóc t.h.ả.m thiết, nhưng nhất quyết thừa nhận vụ trộm phụ tùng.

Lần tiền thất thoát khá lớn, xưởng báo cảnh sát, các đồng chí Công an đang đường tới. Đội trưởng Ngô lãng phí thời gian nữa. Lưu Huy cuống cuồng, vắt óc suy nghĩ chợt nhớ : "Đội trưởng, kho 2 mất đồ mà cửa giả vẫn còn nguyên, chắc chắn là chìa khóa mở . Ông cứ tra xem ai quản chìa khóa là ngay thôi!"

"Chuyện đó mượn lo." Đội trưởng Ngô . Họ bắt đầu tra . Ngoài Quản lý Chung thì Viên Tú Hồng ( thỉnh thoảng qua giúp) và quản kho cũ là Đoạn Văn Mạn đều đến hỏi thăm.

Tại phân xưởng một.

Buổi chiều, Chủ nhiệm Hà từ phòng Giám đốc về với vẻ mặt giấu nổi niềm vui. Chuyện hợp tác với bến xe khách Giám đốc khen ngợi hết lời! Thế là ngay! Chủ nhiệm Hà điều thêm , cùng Đỗ Tư Khổ bắt đầu tăng ca cấp tập. Nhất định xích chống trượt nhanh nhất thể!

Chỉ hai ngày, sáng ngày mồng 10, bộ xích chống trượt bằng kim loại thành phẩm đầu tiên lò. Chủ nhiệm Hà lập tức mang lên cho Giám đốc xem.

Loading...