[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 238
Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:30:14
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau sẽ tuyển mới. Trước khi quản kho và quản lý mới đến, việc ở kho chất đống như núi, Viên Tú Hồng thực sự ngày nào cũng cầm chân trong mớ hỗn độn nữa. Quá phiền phức, thà sang trạm y tế xưởng, chỉ cần lo việc cho bệnh nhân là xong. Hơn nữa, nhân sự ở trạm y tế xưởng thường định, dễ đổi xoành xoạch như thế.
"Tiểu Viên, cô sang đây từ lâu mới đúng!"
Chương 120
Mãi đến giờ tan tầm, Đỗ Tư Khổ mới khỏi phòng tiêu thụ. Trưởng phòng Doãn bên đó thậm chí còn đòi với Chủ nhiệm Hà, ông giữ Đỗ Tư Khổ phòng tiêu thụ luôn.
"Chủ nhiệm Hà, ông xem, đồng chí Đỗ ăn khéo léo thế , để ở phân xưởng thì phí quá." Trưởng phòng Doãn thuyết phục, "Phòng tiêu thụ chúng ăn còn tiền trợ cấp thêm đấy." Ông sang Đỗ Tư Khổ: "Tiểu Đỗ, cô sang phòng tiêu thụ của chúng ?"
Người của phòng tiêu thụ chạy nghiệp vụ bên ngoài sẽ cả phụ cấp xe cộ lẫn tiền ăn. Bộ phận , chỉ mỗi một điểm là bên phòng tài vụ thường ngâm hóa đơn thanh toán lâu, tiền về chậm.
Đỗ Tư Khổ đáp: "Trưởng phòng Doãn, cháu theo sắp xếp của Chủ nhiệm cháu ạ."
Chủ nhiệm Hà lập tức gạt : "Tiểu Đỗ là quân bài chủ lực của phân xưởng chúng , bên đang cần cô , . Tiểu Doãn , phòng tiêu thụ các ông mấy mống , e là sang năm hết việc ." Ông đầy ẩn ý.
Trưởng phòng Doãn hỏi: "Ý ông là...?" Ông chỉ chỉ về phía công trường đang đào móng xây xưởng mới, "Chỗ đó hả?"
Chủ nhiệm Hà mà . Trưởng phòng Doãn cuối cùng vẫn đòi , kể cả "mượn tạm" cũng xong. Chủ nhiệm Hà bảo phân xưởng một công việc nặng nề, thể thiếu Đỗ Tư Khổ. Thực , ông sợ công việc bên phòng tiêu thụ nhàn hạ quá, Đỗ Tư Khổ mà sang đó chắc chẳng về xưởng nữa, nên nhất quyết cho . Ai mà chẳng văn phòng thì sướng hơn ở xưởng.
Buổi tối.
Đỗ Tư Khổ thấy khát, uống thêm một cốc nước. Dư Phượng Mẫn cứ cô chằm chằm: "Cậu uống ba cốc đấy, ? Hay để Tú Hồng khám cho xem nào?" Có khi nào ốm đau gì mà về uống nước lấy thế .
Đỗ Tư Khổ đáp: "Khát quá thôi." Cả chiều nay cô liên tục nghỉ. Vốn dĩ giảng xong về xích chống trượt là nhiệm vụ của cô thành, thể về . Ai ngờ mấy bên phòng tiêu thụ hiểu, cứ túm lấy cô hỏi đủ thứ đời.
Lúc đó Đỗ Tư Khổ mới nhận , công nhân viên bên phòng tiêu thụ bây giờ việc chẳng dựa cái mồm cái đầu gì cả. Người như Chu An gọi là khéo mồm lắm , còn chẳng buồn mở miệng câu nào. Không hiểu họ tuyển kiểu gì?
Đỗ Tư Khổ đem thắc mắc kể với Dư Phượng Mẫn. Dư Phượng Mẫn xong phá lên: "Cái đó còn hỏi , dĩ nhiên là 'quan hệ hộ' (con ông cháu cha) ! Phòng tiêu thụ thanh toán đủ thứ chi phí, tự ăn ngoài chỉ cần hóa đơn là về báo cáo lĩnh tiền hết, ai mà chẳng ?"
Không cửa nẻo thì mà văn phòng. Hơn nữa, "Tớ Chu An bảo, xưởng cơ khí các xưởng đối tác cố định , chẳng cần phòng tiêu thụ vất vả ngoài tìm mối lái gì , việc thu mua phòng cung tiêu lo hết . Thực tế thì cái phòng tiêu thụ một tháng chẳng bận rộn nổi hai ." Dư Phượng Mẫn nắm rõ phòng tiêu thụ như lòng bàn tay.
Đỗ Tư Khổ than thở: "Hèn chi, hôm nay cái Tiểu Trương cứ hỏi tớ mãi, tớ đến ba mà vẫn hiểu, còn sang hỏi tớ chữ 'xích' thế nào nữa."
Đang chuyện thì Viên Tú Hồng mệt mỏi rã rời bước , tay cầm mấy tờ biểu mẫu. Cô chuyển từ kho sang trạm y tế xưởng là chuyển ngạch công tác, đơn xin chuyển ngạch, lãnh đạo cấp phê duyệt, đó còn chờ lãnh đạo xưởng ký tên.
Còn bên tiếp nhận là trạm y tế thì lo, bác sĩ Hướng thư tiếp nhận . mà chuyện phiền phức đến thế? Viên Tú Hồng chạy đôn chạy đáo cả chiều, Quản lý Chung đang đình chỉ nên nhất quyết ký, Quản lý Điền thì bảo bà chỉ sang đây để kiểm toán, quản việc nội bộ của kho. Cứ đùn qua đẩy , chẳng ai chịu ký cho cô.
"Cậu thế ?" Đỗ Tư Khổ hỏi. Tú Hồng đưa xấp biểu mẫu qua, cô mệt đến mức mở miệng.
"Chuyển ngạch ?" Đỗ Tư Khổ đống chữ kín mít tờ đơn, kỹ mà thẳng xuống , chẳng thấy chữ ký lãnh đạo con dấu đỏ nào cả. Cô hỏi: "Kẹt ở ?"
Viên Tú Hồng thở dài: "Quản lý Chung bảo thuộc quyền quản lý của ông nữa, còn bà Quản lý Điền kiểm toán , sáng nay tớ đắc tội với bà , chắc bà cũng chẳng giúp." Thế là kẹt cứng ở đó. Chuyện đơn theo quy trình ở xưởng là lằng nhằng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-238.html.]
Đỗ Tư Khổ hỏi: "Bên trạm y tế ?" Viên Tú Hồng uể oải: "Bác sĩ Hướng thì lúc nào cũng mong tớ sang giúp." Đỗ Tư Khổ hiến kế: "Thế thì dễ thôi, bảo bác sĩ Hướng với lãnh đạo xưởng là trạm y tế đang thiếu trầm trọng, xin 'biệt phái' sang đó giúp một tay. Chờ bao giờ vụ ở kho kết thúc triệt để thì hãy đơn chuyển ngạch chính thức."
Dù thì lương cũng chẳng thiếu đồng nào. Viên Tú Hồng bỗng phấn chấn hẳn lên: "Làm thế cũng ?" Cô kiểu bao giờ. "Dĩ nhiên, trạm y tế mượn chỉ cần lãnh đạo xưởng duyệt, xong thủ tục là cứ thế sang đó việc thôi." Đỗ Tư Khổ bảo, "Dù bên kho giờ cũng chẳng ai quản lý." "Sáng mai tớ sẽ tìm bác sĩ Hướng ngay!" Viên Tú Hồng nhen nhóm hy vọng.
"Đồng chí Viên Tú Hồng, tìm ở bên ngoài kìa." Võ Mai ở phòng đối diện thò đầu , ba trong phòng một lượt ngạc nhiên: "Phòng các cửa sổ lọt gió ?" Sao mà ấm áp thế . Đỗ Tư Khổ đáp: "Bọn tớ đóng một lớp màng nilon bên trong cửa sổ ." Là màng nilon Dư Phượng Mẫn mang về, Đỗ Tư Khổ đóng đinh lên, thế là gió lùa nữa.
"Để tớ xem nào." Võ Mai tới bên cửa sổ, tò mò sờ thử. Dư Phượng Mẫn nhắc: "Đừng rách của bọn tớ." "Tớ dùng lực mà rách." "Tớ bảo cẩn thận chút thôi chứ bảo gì ." Hai bắt đầu chí ch.óe.
Viên Tú Hồng xuống lầu xem ai tìm . Đỗ Tư Khổ cất tờ đơn của Tú Hồng , đợi cô về sẽ đưa .
Phía ngoài ký túc xá nữ.
Vừa khỏi cửa, Viên Tú Hồng thấy tới: "Sao tháo băng gạc ở tay ?" Nguyễn T.ử Bách tháo băng đáp: "Tay ."
Làm gì chuyện đó. Bị thương xương dễ khỏi thế. Viên Tú Hồng bảo: " thấy cứ quấn băng thì hơn, như thế mới mau hồi phục ." Nguyễn T.ử Bách bảo: "Lát nữa sang trạm y tế ngay." Công trường đào móng hai ca liên tục, trạm y tế buổi tối trực để đề phòng em công nhân thương.
"Anh qua đây việc gì ?" Viên Tú Hồng hỏi. Nguyễn T.ử Bách lấy một bức thư đưa cho cô. Viên Tú Hồng bức thư, mãi dám nhận. Nguyễn T.ử Bách mở thư cho cô xem: "Hôm đó khi rời khỏi kho, về ngay phân xưởng ba và việc suốt ở đó. Đồng nghiệp của thể chứng, cô xem, đây là chữ ký của họ."
Đó là một bức thư xác nhận hề thời gian để mách lẻo với lãnh đạo. Viên Tú Hồng thở phào nhẹ nhõm. Lần cô tin. "Chẳng bảo sẽ hỏi Quản lý Chung ?" Cô cầm bức thư, buột miệng hỏi.
"Quản lý Chung đình chỉ ," Nhắc đến , giọng Nguyễn T.ử Bách vẻ khó chịu, "Ông bố giúp đỡ việc gì đó thì mới chịu ai là mách lẻo hôm ." Yêu sách quá nhiều, Nguyễn T.ử Bách chẳng buồn hỏi nữa. Anh chỉ cần chứng minh là , còn là ai thì hỏi cũng thôi.
Viên Tú Hồng xem xong thư, đưa cho Nguyễn T.ử Bách: "Chuyện mách lẻo đúng là , hiểu lầm , xin ." "Chuyện nhỏ thôi, cần xin ."
Trên lầu.
Dư Phượng Mẫn dán mắt cửa sổ, ngoảnh hỏi Đỗ Tư Khổ: "Nếu tớ xé cái màng nilon một tí, lắp ?" "Cậu xé gì?" "Viên Tú Hồng chuyện với lâu quá, màng nilon mờ quá chẳng rõ là ai cả." Dư Phượng Mẫn lầm bầm.
Đỗ Tư Khổ bảo: "Cậu chịu khó một chuyến xuống lầu là xong chứ gì." Việc gì xé đóng cho mất công. Dư Phượng Mẫn vỗ trán, đúng là đầu óc lú lẫn thật , cô liền chạy ngay xuống lầu.
Một lát , Dư Phượng Mẫn về, thì thầm với Đỗ Tư Khổ: "Là đồng chí Nguyễn T.ử Bách ở phân xưởng ba đấy." Chắc chắn , chính là họ Nguyễn , "Cậu , cái mặt băng thế mà cũng đấy nhé."
Lại một lúc nữa, Viên Tú Hồng về phòng. Lúc phòng cô còn lo lắng, nhưng thấy Đỗ Tư Khổ và Dư Phượng Mẫn vẻ mặt vẫn bình thường, cô mới thở phào. Đỗ Tư Khổ đưa tờ đơn chuyển ngạch cho cô.
"Văn Giai Ngọc hậu thế là kết hôn , bọn tặng quà gì đây nhỉ?" Thời gian trôi nhanh thật, sắp đến ngày rằm . Ba bàn bạc, quyết định hỏi Văn Giai Ngọc xem còn thiếu thứ gì. Tất nhiên đồ quá đắt tiền thì họ tặng nổi, nhưng chung tiền mua cái chậu rửa mặt phích nước nóng thì vẫn .
Văn Giai Ngọc ở phòng 212. Cửa đóng kín. Ba gõ cửa, Văn Giai Ngọc mở nhưng sắc mặt kém, tâm trạng vẻ , cô gượng hỏi: "Sao các qua đây?"
Dư Phượng Mẫn nhanh nhảu: "Hậu thế cưới , còn thiếu thứ gì ? Bọn tớ thể tay . Phích nước mua ? Chậu men đỏ mua ?" Văn Giai Ngọc đáp: "Hải Bình bảo bên nhà mới đủ cả ." "Anh là việc của , cũng chút của hồi môn mang theo chứ." Dư Phượng Mẫn bảo, "Hành lang gió máy lắm, trong phòng chuyện." Nói cô bước thẳng trong.
Bàng Thanh Yến đang bận ở nhà ăn, chắc bảy tám giờ mới về. Đỗ Tư Khổ và Viên Tú Hồng , họ nhận Văn Giai Ngọc đang yên tĩnh một . "Giai Ngọc , cứ nghỉ ngơi , bọn tớ về bàn bạc ." "Phượng Mẫn, về phòng thôi."
Dư Phượng Mẫn Đỗ Tư Khổ thì mới hiểu , định về nhưng cái mồm vẫn nhanh hơn cái não: "Giai Ngọc, đang gặp chuyện gì khó khăn ?"