[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 240

Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:32:17
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bao Hải Bình trai khẳng định hôn sự vẫn diễn bình thường thì mừng rỡ khôn xiết.

"Hải Bình ," Phó giám đốc Bao chậm rãi , "Mẹ cô Văn hôm qua đến tìm , nhờ sắp xếp công việc cho chồng hiện tại của bà ." Mẹ Văn còn sụt sùi nước mắt kể với ông rằng bao năm qua nuôi con gái khôn lớn hề dễ dàng, nay con lấy chồng thể tay , nhà họ Bao kiểu gì cũng đưa chút sính lễ.

Nghe ý của bà , Hải Bình đưa gần một trăm đồng, sính lễ chính thức hai trăm.

Bao Hải Bình cuống quýt: "Anh ơi, nhất định đừng giúp nhé. Giai Ngọc , chuyện bên nhà ngoại cô quản ! Lần sang nhà Giai Ngọc em đưa một trăm đồng, sáng nay cô chuyện còn nổi cáu với em đấy."

Đấy là dượng, lúc cô mười lăm tuổi thì bố đẻ mất, dượng đến ngay trong năm đó. Ông dượng chỉ cái mã trẻ trung chứ chẳng công ăn việc đàng hoàng, tiền sinh con đẻ cái đều do Văn bỏ , mà tiền đó vốn là của bố Giai Ngọc khi còn sống.

Ông dượng từng nuôi nấng Văn Giai Ngọc ngày nào, giờ còn chiếm nhà của cô, giúp mà giúp nổi? Lúc về, Bao Hải Bình còn dặn với : "Anh ơi, tuyệt đối đừng giúp nhé."

Phó giám đốc Bao đáp: "Được , chừng mực."

Bao Hải Bình rời văn phòng trai là chạy thẳng xuống nhà ăn tìm Văn Giai Ngọc, quả nhiên cô đang ở đó.

"Giai Ngọc."

Văn Giai Ngọc cầm hộp cơm ăn dở theo Bao Hải Bình ngoài. Hai về phía nhà họ Bao, đợi đến chỗ vắng , Bao Hải Bình mới nhỏ: "Anh trai bảo , ngày mai đám cưới cứ tổ chức bình thường. Vì lớn đến nên đơn giản thôi, hai đứa lên sân khấu phát biểu vài câu là ."

Văn Giai Ngọc Bao Hải Bình: "Thế cả của cách giải quyết thế nào ?"

Cái đó thì . Thế nhưng, Bao Hải Bình kể chuyện trai tiết lộ: Văn xin việc cho chồng mới. Văn Giai Ngọc xong mà tim lạnh ngắt như rơi hầm băng.

"Sao em ?" Bao Hải Bình lúng túng lấy tay lau nước mắt cho yêu.

Tại nhà họ Văn.

Mẹ Văn cửa hàng cung tiêu mua vải mới, tự may cho một bộ đồ mới màu đỏ sẫm để mặc trong ngày cưới con gái. Chỗ vải thừa bà may cho hai đứa con gái hai cái áo ghi-lê đỏ, để hôm đó mặc khoác bên ngoài quần áo cũ.

Mẹ Văn bốn mươi bảy tuổi nhưng trông chỉ như mới ngoài bốn mươi. Bà mặc đồ mới cho chồng xem: "Ông xem, bộ mặc thế nào?"

Chồng bà họ Trần, tên Trần Song Hỷ, kém bà một tuổi. Người đàn ông thời trẻ trông cũng khá, chỉ hiềm nỗi nhà nghèo quá nên mãi lấy vợ. Sau khi bố Giai Ngọc mất, mối nên hai mới quen . Mẹ Văn nghĩ là gái nát giỏ còn đèo bồng con cái, tìm một trai tân thì chẳng thiệt . Trần Song Hỷ thì thấy Văn nhà cửa, con gái riêng vài năm nữa là tiền phụ giúp gia đình nên cũng ưng thuận.

Thế là hai bên bén duyên, chuyện kết hôn diễn như nước chảy mây trôi. Điều Trần Song Hỷ ngờ nhất là khi cưới chỉ con cái đề huề mà Văn còn tiền tiết kiệm, cuộc sống chẳng lo toan gì. Mấy năm đầu thì rủng rỉnh, nhưng hai năm nay tiền gửi cạn dần, tằn tiện mấy cũng ăn thua. Con gái riêng thì bo bo giữ tiền gửi về, chỉ lễ Tết mới biếu ít tiền lẻ.

Giờ đây, dường như cuộc đời sắp khởi sắc trở .

"Bà mặc gì chẳng ," Trần Song Hỷ nịnh vợ.

Mẹ Văn híp mắt: "Chẳng như hồi trẻ ." Bà cúi xuống vòng eo, trông chẳng giống ba lứa con chút nào.

Trần Song Hỷ hỏi: "Là ngày rằm , hôm đó mặc gì?"

Mẹ Văn thoáng khựng , bà khẽ: "Cái con Giai Ngọc tính tình nó bướng bỉnh, ông đấy, trong lòng nó chỉ mỗi ông bố đẻ thôi, ông đến đó e là ." Bà cầm lấy tay chồng: " dẫn hai đứa nhỏ qua thôi, lúc đó sẽ hỏi thông gia xem chuyện việc của ông bao giờ thì giải quyết xong."

Trần Song Hỷ gật đầu: "Tùy bà tất."

Mẹ Văn sớm tính toán trong lòng. Công việc sắp xếp xong thì cái đám cưới của con gái bà cũng đừng hòng yên ! Con gái bà xinh , dù cứng tuổi một chút cũng chẳng lo rước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-240.html.]

"Thế thông gia tương lai liệu đồng ý ?" Trần Song Hỷ lo lắng.

" ngóng , trai thằng Hải Bình là Phó giám đốc, quyền cao chức trọng lắm," Mẹ Văn bảo, "Chúng cũng chẳng cầu công việc cao sang gì, chỉ cần cái chỗ định. Cái xưởng cơ khí to như thế, chẳng lẽ tìm nổi một suất việc?" Bà tin chuyện đó.

"Giai Ngọc sẽ đồng ý ." Trần Song Hỷ quá hiểu cô con gái riêng . Mẹ Văn khẳng định: " cho nó ." Bà cố ý với Phó giám đốc Bao rằng Giai Ngọc hướng về , hướng về gia đình.

Hai đều mong chờ ngày rằm tới.

Chiều hôm đó.

Bác sĩ Hướng ở trạm y tế xưởng lên tìm Giám đốc: "Giám đốc, trạm y tế xưởng giờ thiếu quá, mượn đồng chí Viên Tú Hồng bên kho sang đây."

Giám đốc Viên Tú Hồng, mấy hôm cô còn sang nhà ông ăn cơm. Tay nghề của Tiểu Viên khá. "Sao là mượn (biệt phái)?" Giám đốc hỏi, "Bản Tiểu Viên chuyển sang bộ phận ông ?"

"Có ạ, việc bên kho nhiều quá, cô kham nổi cả hai bên. Hôm nay công nhân bên xây xưởng thương thêm hai , đưa trạm y tế đấy ạ." Bác sĩ Hướng bắt đầu kể khổ: "Trạm y tế chỗ thì hẹp, máy móc thì ít. Dạo bệnh nhân đông, nhiều loại t.h.u.ố.c cũng hết sạch ..."

Giám đốc xong hỏi: "Thế ý ông là?" Bác sĩ Hướng đề xuất: "Giám đốc, chẳng xưởng định nâng cấp trạm y tế thành bệnh xá ? Hay là sang năm tới trường y tuyển thêm bác sĩ và hộ lý mới về?" Giám đốc ngạc nhiên: "Ai bảo ông là xưởng định xây bệnh xá?" "Bên đang đào móng mà!" Bác sĩ Hướng ngẩn . Miếng đất to thế chỗ cho bệnh xá xưởng ? Giám đốc phẩy tay: "Chuyện đó vội, tuyển cũng vội."

Bác sĩ Hướng thất thần rời khỏi văn phòng Giám đốc. đến chiều, quyết định điều động Viên Tú Hồng sang trạm y tế ban hành, do đích Giám đốc phê duyệt.

Buổi tối, tại ký túc xá nữ.

Đỗ Tư Khổ về ăn cơm xong là ngay bàn hí hoáy vẽ vẽ . Cô đang phác thảo bản thiết kế cho căn nhà của Dư Phượng Mẫn. Giường, tủ đều theo phong cách địa phương nhưng bên trong sẽ thiết kế thực dụng hơn, nhiều chi tiết hoa hòe hoa sói.

Viên Tú Hồng về đến nơi liền báo tin vui: "Xưởng điều tớ sang trạm y tế !" Giám đốc duyệt, chiều nay cô dọn dẹp đồ đạc ở kho, một bộ phận chuyển sang trạm y tế, một bộ phận mang về ký túc xá. Ngày mai là cứ thế thẳng tiến trạm y tế thôi!

Dọn đồ xong cô còn ghé qua kho 1 báo cho Quản lý Điền chuyển ngạch, việc ở kho đừng tìm cô nữa. Quản lý Điền cô với ánh mắt đầy ẩn ý. Dù thì giờ Tú Hồng cũng giải thoát. Còn Từ Lệ Liên vẫn đang kẹt kho 1, gương mặt tiều tụy trông thấy. Chắc là còn bận dài dài.

Khoe xong tin vui, Viên Tú Hồng bảo: "Mai tớ mời các ăn nhé." Đỗ Tư Khổ nhắc: "Mai Văn Giai Ngọc cưới, trưa mời uống rượu hỷ , quên ?"

Đôi phích nước đỏ mua sẵn. Đợi Dư Phượng Mẫn về, ba cùng sang phòng 212 tặng quà cho Văn Giai Ngọc. Viên Tú Hồng vì quá vui mừng mà quên béng mất chuyện .

Dư Phượng Mẫn mãi một lúc mới về. Ngoài cửa phòng Văn Giai Ngọc kẻ nườm nượp, Giai Ngọc vốn tính tình hòa nhã nên lòng , nhiều đến tặng quà. Quà to quà nhỏ gì cũng là tấm lòng.

Lúc ba Đỗ Tư Khổ sang, trong phòng vẫn còn ba bốn nữa. Văn Giai Ngọc tươi trò chuyện với . Trên giường cô treo một chiếc áo bông màu đỏ, bàn mấy bông hoa vải lớn để ngày mai cài đầu. Căn phòng đỏ rực một màu hân hoan.

"Giai Ngọc, quy trình ngày mai thế nào?" Dư Phượng Mẫn hỏi, "Sáng mai dậy sớm lắm nhỉ? Bao Hải Bình đón kiểu gì?" Chẳng lẽ đón dâu từ nhà đẻ ? Mai đón từ ký túc xá ? Đầu óc Phượng Mẫn đầy rẫy thắc mắc. Nếu là cô kết hôn, chắc chắn bố cô sẽ lo liệu đấy, thật rình rang.

Văn Giai Ngọc đáp: "Bọn tớ đơn giản thôi, mai Hải Bình sang đón tớ . Buổi trưa nhà ăn dùng bữa, buổi tối cũng náo động phòng mấy cái hủ tục cũ kỹ ."

"Giai Ngọc , tối nay thật sự về nhà ?" Có trong phòng hỏi. Sắc mặt Văn Giai Ngọc bình thản: "Bố tớ mất mười năm , tớ bước nữa, giờ bà quản chuyện của tớ." Người hỏi nọ ngượng chín mặt. Thấy Văn Giai Ngọc cư xử chu đáo, cứ ngỡ nhà cô điều kiện , ai ngờ cảnh như : "Xin nhé, tớ ." "Không ."

Đỗ Tư Khổ đưa hai chiếc phích nước đỏ qua: "Đây là quà của bọn tớ tặng , thêm chút của hồi môn." Văn Giai Ngọc mỉm nhận lấy: "Thế thì tớ khách sáo nhé." Cô đặt phích xuống gầm bàn vì bàn đồ đạc quá nhiều, sợ để lên lỡ tay đổ vỡ.

Văn Giai Ngọc tự chuẩn hai cái chăn bông mới, từ bông cô chắt bóp bao năm mới . Cô cũng cửa hàng cung tiêu mua thêm mấy cái nữa mà mua nổi.

Đang trò chuyện thì dì Trương quản lý ký túc xá lên: "Văn Giai Ngọc, lầu đồ của cháu, xuống lấy ." Nói dì điểm tên luôn: "Tiểu Đỗ, Tiểu Viên, hai đứa xuống giúp một tay."

Có đồ ? Lại còn cần giúp. Mấy xuống lầu thì thấy Bao Hải Bình mang đến sáu cái chăn bông lớn, bọc trong vải đỏ, thắt hoa đỏ rực rỡ. Đáng lẽ đây là phần nhà gái chuẩn . Văn Giai Ngọc lặng nên lời, chỉ Hải Bình. Anh với cô quá. Trong lòng cô bỗng dâng lên nỗi bất an, cô sợ ngày mai sẽ đến gây chuyện, sợ bẽ mặt nhà họ Bao.

Loading...