[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 247

Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:38:11
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lão Tứ lúc xưởng chẳng mang theo đồ đạc gì, chăn đệm dày áo bông ấm đều ,” Đỗ Tam cầm lấy phần quà của Lão Tứ, “Đây là đồ con cho nó, đừng can thiệp.”

Mẹ Đỗ lầm bầm lầu bầu vẻ hài lòng.

Trong buồng, tiếng bà nội Đỗ vọng : “Ai về đấy?”

“Bà nội, là con ạ.” Đỗ Tam tìm gói bánh mứt , xách phòng bà nội, tay vẫn cầm c.h.ặ.t món quà cho Lão Tứ. Phần của Lão Tứ, để mai gửi đến xưởng cơ khí .

“Bà nội, đây là bánh đậu xanh, mềm lắm ạ, nếu bà chán cơm thì ăn tạm vài miếng cho sức.”

Bên ngoài, Đỗ xuống bếp, lấy mấy cây xúc xích giấu kỹ , xào một đĩa với ớt xanh cho con trai cả. Vẫn là thằng Ba hiểu chuyện, lĩnh lương là mua đồ về hiếu kính bố ngay. Vốn dĩ bà định mai về ngoại, nhưng giờ thì hoãn . Con trai vẫn là quan trọng nhất.

Chương 125

Tại nhà ăn đường sắt.

Vu Nguyệt Oanh xong việc liền tìm dì Chu: “Dì ơi, em gái cháu mới lên, cháu cho nó ở ký túc xá mấy hôm ạ.” Ký túc xá nhà ăn chỉ dành cho nhân viên, nhà đến ở nhờ là báo cáo một tiếng.

Dì Chu gật đầu: “Thế thì cứ ở , nhưng ở đây quy định, ở lâu nhé.” Bà dặn thêm: “Nhà ăn sát vách với kho hàng, đồ đạc trong đó tự tiện đụng .” Nếu mất mát gì thì chỉ là chuyện đuổi việc đơn giản .

“Cháu ạ,” Nguyệt Oanh .

Cô do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định giấu chuyện bố mất với dì Chu. Gia cảnh cô vốn chẳng , giờ bố mất, nếu tìm thấy thì cô sẽ đèo bòng thêm đứa em gái suốt đời. Gánh nặng lớn quá, cô thực sự để nhà họ Vệ .

“Trời lạnh thế ,” dì Chu bảo, “Đừng tiếc than, cứ đốt thêm nước nóng mà dùng.” Chồng dì ở xưởng than nên dì lấy than giá rẻ. Thỉnh thoảng mấy thứ than vụn, xỉ than cũng thể kéo về dùng thoải mái.

Thời gian Nguyệt Oanh việc tháo vát, nhanh nhẹn hẳn lên. Dì Chu thấy cũng lấy hài lòng.

Tám giờ tối, Nguyệt Oanh về phòng. Vu Nguyệt Nga đang bó gối trong căn phòng lạnh lẽo, dám đốt lửa, cũng chẳng dám chui chăn sưởi ấm vì quần áo bẩn thỉu.

“Nếu sáng nay ở nhà dì em cũng bộ dạng đáng thương thế thì chẳng đuổi về,” Nguyệt Oanh chẳng câu nào t.ử tế, “Quần áo em bốc mùi đấy, ngoài củi than, mai tự đun nước mà giặt sạch .” “Em đồ .” Nguyệt Nga vẫn còn sợ chị gái, ba cái tát hồi chiều khiến mặt cô bé đến giờ vẫn còn sưng vù.

Không đồ mới . Như thế Nguyệt Oanh mới lý do chính đáng để sang nhà họ Đỗ.

Nửa đêm, bụng Nguyệt Nga réo vang vì đói. Cô bé bò dậy, rót bát nước lạnh bàn uống ực cho đầy bụng. Nguyệt Oanh nhắm nghiền mắt, coi như gì. Trẻ con lời thì chịu khổ, để nó đói mới mặt. Nếu , Nguyệt Nga cứ tưởng lương thực tự nhiên chui bát khi mở mắt chắc. Nước giúp no lâu mà còn khiến Nguyệt Nga chạy ngoài vệ sinh liên tục suốt đêm.

Sáng sớm hôm khi trời còn sáng, Nguyệt Oanh dậy . Bố mất , quê hương còn đường về, cô càng biểu hiện thật mặt dì Chu!

Khi trời sáng dần, mùi bánh bao, màn thầu thơm phức từ nhà ăn bay ký túc xá. Nguyệt Nga ở trong phòng nuốt nước miếng ừng ực. Cô đói quá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-247.html.]

Tại xưởng cơ khí.

Từ sáng sớm, Đội trưởng Lưu rời nhà khách, cùng các đồng chí đội vận tải lái hai chiếc xe tải lớn rời . Anh để một tờ giấy nhắn là mang xe ngoài chạy thử để kiểm tra hiệu quả của xích chống trượt, nhưng cụ thể là thì .

Đỗ Tư Khổ đến phân xưởng thấy Chủ nhiệm Hà đang cuống cuồng giậm chân: “Cái tay họ Lưu lẽ chuồn mất ? Xích của xưởng thu tiền của đấy!” Một bộ tận 30 đồng cơ mà.

“Cháu thấy Đội trưởng Lưu giống hạng đó ạ,” Tư Khổ trấn an. Nghề vận tải tuy nguy hiểm nhưng mỗi chuyến kiếm nhiều, khi bằng cả năm lương công nhân.

“Làm việc kiểu gì !” Chủ nhiệm Hà vẫn bực, sang mắng ban bảo vệ chịu ngăn , ít nhất cũng lột mấy cái xích chứ.

Chủ nhiệm Hà rầu rĩ: “Công việc mới triển khai đổ bể thế . vỗ n.g.ự.c hứa với Giám đốc là sản phẩm sẽ tăng thu nhập cho xưởng, giờ chạy mất thì ăn ?”

Hà chủ nhiệm Tư Khổ, hạ giọng: “Tiểu Đỗ , món là do cô đề xuất, cô nghĩ cách xem, cố gắng từ giờ đến Tết xong đơn hàng . Mấy bên phòng kinh doanh chơi xơi nước, chẳng trông mong gì .”

Đỗ Tư Khổ hiểu ngay ý Chủ nhiệm Hà tiếp thị, chào hàng xích chống trượt. Ngoài đội vận tải thì các đơn vị lâm nghiệp, hầm mỏ quân đội chắc chắn đều cần. vấn đề là để liên hệ và khiến tin tưởng?

“Chủ nhiệm, chuyện khó thì khó, dễ thì dễ. Cháu thấy thế : lấy hai bộ xích trong xưởng , cháu mang đến bưu điện và mỏ than cho họ dùng thử miễn phí. Nếu dùng , họ chắc chắn sẽ đặt mua.”

“Dùng thử á?” Chủ nhiệm Hà ngần ngừ, hai bộ là 60 đồng đấy.

“Thử trong một tháng ạ, thì họ trả . Làm ăn thì ‘thả con săn sắt bắt con cá rô’ chứ chú, dùng tiền nhỏ đổi tiền lớn mới là khôn ngoan.”

Chủ nhiệm Hà c.ắ.n răng: “Được, theo ý cô. Cuối năm tổng kết kiểu gì Giám đốc cũng hỏi đến.”

Tư Khổ định vị trí thực hành thì ông gọi giật : “Thực hành cái gì nữa, giấy cho cô công tác hai ngày ngay, tranh thủ mà chạy cho xong đơn hàng . Có trợ cấp đấy!”

“Dạ, bao nhiêu ạ?” Mắt Tư Khổ sáng lên.

“Trợ cấp đường 5 hào, tiền ăn 8 hào, tổng cộng một ngày 1 đồng 3 hào.” Không hề ít!

“Thế còn tiền xe buýt...” “Cứ tự bỏ , nhớ lấy hóa đơn mang về tài vụ thanh toán.”

Tư Khổ yên tâm , nhưng còn một vấn đề: “Xích nặng lắm, một cháu khuân nổi.” Cô thầm nghĩ nếu một chiếc xe đạp thì mấy.

Chủ nhiệm Hà bảo cô đợi, dẫn đến một quen: Tiểu Lưu bên ban bảo vệ, từng học cùng lớp máy kéo với cô.

“Sư phụ Đỗ!” Tiểu Lưu cũng ngạc nhiên.

Chủ nhiệm Hà gặp Đội trưởng Ngô bên bảo vệ, nhân viên giao hàng nên cần bảo vệ. Đội trưởng Ngô phái ngay Tiểu Lưu dày dạn kinh nghiệm cùng. Chủ nhiệm Hà bàn giao xong liền chuồn thẳng, sợ Tiểu Lưu bốc vác hàng nặng thì đổi ý nữa.

Loading...