[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 251

Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:41:23
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười lăm bộ! Mắt Chủ nhiệm Hà sáng rực lên như đèn pha.

Xe bốn bánh 30 đồng một bộ, xe sáu bánh 42 đồng một bộ, đây là mức giá ông bàn bạc kỹ với Tiểu Đỗ để đảm bảo xưởng lãi.

"Mười lăm bộ, cụ thể là mấy bộ bốn bánh, mấy bộ sáu bánh?" Chủ nhiệm Hà hỏi cho chắc. "Tám bộ bốn bánh, bảy bộ sáu bánh." Đội trưởng Lưu đáp. Anh đặt dư năm bộ là để dành đồ dự phòng cho đoàn xe.

Chủ nhiệm Hà nhẩm tính một hồi, bớt 2 đồng tiền lẻ, tổng cộng là 530 đồng. "Tiền cọc 100 đồng, khi nào xích xong, các đến lấy thì thanh toán nốt phần còn ." Chủ nhiệm Hà rạng rỡ. Đơn hàng coi như cầm chắc trong tay !

Đội trưởng Lưu hỏi: "Bao giờ thì xưởng giao hàng ? Càng nhanh càng ." Chủ nhiệm Hà tính toán: Lần một bộ mất một buổi chiều, lượng nhiều cả loại sáu bánh, thể xong ngay , vả cũng để công nhân thở một chút. "Mười ngày nhé, mùng 7 qua lấy." "Được."

Chủ nhiệm Hà bảo: "Đội trưởng Lưu, lốp xe sáu bánh của chúng đo đạc kỹ, là cứ để xe đây ?" "Chiều nay đo luôn ?" "Mưa to quá, khó đo chính xác lắm." Đội trưởng Lưu ngoài, mưa dứt một lúc giờ nặng hạt hơn, gió thổi l.ồ.ng lộng, mặc áo mưa cũng ăn thua. Thời tiết mà đo đạc lốp xe ngoài bãi thì đúng là khó .

Buổi chiều. Chủ nhiệm Hà tập hợp nhóm của Đỗ Tư Khổ , trịnh trọng tuyên bố: "Đội trưởng Lưu của đội vận tải đặt 15 bộ xích, chúng dốc sức mà ! Hợp đồng ký, cọc nhận, trong vòng 8 ngày các cô chú xong 15 bộ cho !" Ông cố tình bớt hai ngày để trừ hao. Lỡ công nhân chậm trễ một ngày thì vẫn còn kịp tiến độ giao hàng.

Tám ngày? 15 bộ? Trung bình một ngày xong hai bộ, mỗi bộ bốn chiếc xích, tức là một ngày rèn 8 chiếc, mà đảm bảo chất lượng tuyệt đối. Đỗ Tư Khổ nhẩm tính, thời gian quả thực gắt.

"Mọi còn thắc mắc gì ? Nếu thì bắt tay ngay." Chủ nhiệm Hà giục. Tư Khổ giơ tay: "Chủ nhiệm, cháu ý kiến ạ." "Cô ." "Thưa chủ nhiệm, thép trong kho phân xưởng đủ ạ." Chắc chắn là đủ cho 15 bộ, sang kho 2 lấy. Mà kho 2 dạo đang loạn, chủ nhiệm kho đình chỉ, nhân viên thì mới xoành xoạch.

Sắc mặt Chủ nhiệm Hà trở nên nghiêm trọng: "Để sang bên đó xem ."

Sau khi ông , nhóm Tư Khổ cũng bắt đầu bận rộn. Ngoài thép còn nhiều khâu chuẩn khác cần như phân chia công việc.

Tại kho hàng. Kho 2 hiện do ban bảo vệ tạm thời quản lý, nhưng họ chỉ trông coi chứ quyền xuất kho vật tư. Chủ nhiệm Hà lấy thép thì ý kiến của lãnh đạo cấp cao, bảo vệ dám phê duyệt.

Chủ nhiệm Hà hết cách, đành lên gặp Giám đốc xưởng. Nghe ông chủ nhiệm kho cũ tham ô một khoản nhỏ, đang điều tra, nếu con lên đến bốn chữ thì khó mà thoát tội.

"Thưa Giám đốc, đội vận tải đặt 15 bộ xích chống trượt," Chủ nhiệm Hà giấu nổi vẻ hào hứng, "Đội trưởng Lưu nếu dùng , họ sẽ chỉ đặt hàng của xưởng . Đơn thu về 530 đồng đấy ạ." "Đội vận tải ?" Giám đốc hỏi . "Vâng." Chủ nhiệm Hà đang định kể công vất vả thế nào để chốt đơn, nhưng Giám đốc ngắt lời: "Đội trưởng Lưu đang ở ?" "Dạ vẫn ở xưởng , đang thỉnh giáo cụ Vương ạ." Giám đốc bảo: "Mời qua văn phòng một lát."

Chuyện là kho 2 mất trộm vật tư, tuy bắt và thu hồi tiền, nhưng thép bán chợ đen và tẩu tán mất, đòi . Bây giờ xưởng đang thiếu thép, Giám đốc liên hệ với nhà máy thép bên tỉnh lân cận để mua một lô mới. Ngặt nỗi trời mưa bão, bên giao hàng qua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-251.html.]

Vừa nhắc đến đội vận tải, Giám đốc nảy ý định thuê họ chạy một chuyến sang tỉnh bên chở thép về luôn cho nhanh. Hơn nữa, sang năm xưởng định xây thêm phân xưởng xe đạp, nhu cầu về thép khung xe sẽ cực kỳ lớn.

Chủ nhiệm Hà nhận lệnh tìm Đội trưởng Lưu, nhưng dọc đường rẽ qua phân xưởng một lát. "Tiểu Đỗ." Tư Khổ thấy ông tay về là việc lấy thép thuận lợi, liền hỏi: "Chủ nhiệm, cần cháu giúp gì ạ?" Cô vốn cũng chẳng quen ai bên kho.

Chủ nhiệm Hà kể chuyện Giám đốc nhờ đội vận tải chở thép. "Cô xem, ý Giám đốc là thế nào?" Tư Khổ động não một lát đoán: "Chắc là thép trong kho mất trộm đòi , nên Giám đốc tranh thủ nhờ đội vận tải chở hàng mới về luôn ạ."

Lời như vén màn sương mù, Chủ nhiệm Hà vỗ đùi đ.á.n.h đét: " ! Thép trong kho đủ! Cô đúng là đầu óc nhạy bén, bao nhiêu năm học uổng phí tí nào. Trong cái xưởng cô là thông minh nhất đấy!"

Khen xong, ông định tìm Đội trưởng Lưu thì Tư Khổ gọi giật : "Chủ nhiệm, thép về mà chú hứa với 8 ngày xong hàng, liệu kịp ạ?" Chủ nhiệm Hà ngẩn . Ừ nhỉ, thế nào bây giờ!

Tư Khổ thì thầm: "Hay là chú sang mấy phân xưởng khác xem thép thừa thì mượn tạm một ít. Cháu bảo phân xưởng 3 là giàu nhất đấy." Chủ nhiệm Hà nheo mắt, nảy chủ ý: "Tiểu Đỗ, chuyện cô đừng ngoài nhé." Phải kín mới . Tư Khổ đưa tay lên miệng động tác kéo khóa. Bảo đảm hở một lời.

Khu tập thể đường sắt. Mẹ Đỗ đợi từ sáng đến chiều vẫn thấy Vu Nguyệt Oanh qua đón em gái. Vu Nguyệt Nga thì cứ lì ở bậc cửa lạnh lẽo, tay bám c.h.ặ.t lấy khung cửa rời. Mẹ Đỗ cứ gần là cô bé gồng lên như sợ lôi .

Buổi trưa, nhà họ Đỗ ăn cơm, Đỗ nhẫn tâm chia cho Nguyệt Nga phần nào vì sợ nó chiều càng chịu . Đói một bữa c.h.ế.t , bà thầm nghĩ.

"Thải Nguyệt (tên Đỗ) ơi." Tiếng bà nội gọi từ trong phòng. Mẹ Đỗ trong, Nguyệt Nga liền bật dậy như lò xo, chộp lấy ấm nước bàn tu ừng ực. Sau đó nó lẻn bếp, thấy đống củ cải sống đất liền vớ lấy gặm lấy gặm để.

"Đứa nhỏ ?" Bà nội hỏi. "Chưa ạ." Mẹ Đỗ dứt lời thì tiếng động lạ bên ngoài, mở cửa thấy Nguyệt Nga đang cầm hai củ cải lớn, bùn đất còn rửa sạch mà gặm dở, nước dãi dính đầy lên cả hai củ. Nguyệt Nga bắt quả tang cũng chẳng thèm sợ, cùng lắm là đ.á.n.h một trận chứ gì.

Bà nội rướn , thấy đứa trẻ gầy gò gặm củ cải sống thì khỏi xót xa: "Thải Nguyệt, dù gì cũng là đứa trẻ, tối nay nó mà thì cho nó miếng cơm nóng ." Bà nội cả đời hiền lành, thấy cảnh đành lòng.

"Mẹ ơi, ngộ nhỡ nó cứ bám lấy nhà thì ?" Mẹ Đỗ thấp giọng, "Chị ruột nó ở ngay nhà ăn kìa, ký túc xá bên đó rộng rãi, hai chị em ở cùng ." Bà bảo ở cùng phòng với Nguyệt Oanh dọn .

Bà nội thở dài: "Trời lạnh thế , đất mà xem, hàn khí ngấm thì khổ. Ngoài còn đang mưa, bảo nó cái ghế cho ấm." Mẹ Đỗ chỉ thở dài theo, chồng bà cũng giống hệt ông chồng quá cố, cứ thấy ngoài khổ là cứu giúp.

Tại văn phòng Giám đốc xưởng. Chủ nhiệm Hà dẫn Đội trưởng Lưu . Giám đốc hỏi han kỹ lưỡng về kinh nghiệm chạy đường trường của đội vận tải, đưa vài câu hỏi hóc b.úa nhưng Đội trưởng Lưu đều trả lời trôi chảy, nhất là những mánh lới đường vận chuyển. Giám đốc hài lòng.

Sau đó, ông bảo Chủ nhiệm Hà ngoài để bàn chuyện đại sự với Đội trưởng Lưu. Chủ nhiệm Hà những mà còn tranh thủ than nghèo kể khổ về việc phân xưởng 1 đang thiếu thép: "Giám đốc, xích chống trượt là thứ đội vận tải đang cần, là ông bảo phân xưởng 3 chia bớt cho chúng một ít?" "Thiếu bao nhiêu?" Chủ nhiệm Hà một con . Giám đốc ngay một tờ phiếu lĩnh vật tư ký tên: "Đưa cái cho Tiểu Phùng (Chủ nhiệm phân xưởng 3), sẽ gì."

Chủ nhiệm Hà hớn hở cầm tờ phiếu thẳng sang phân xưởng 3. Chủ nhiệm Phùng tờ phiếu mà mặt xanh mét: "Bên cũng chẳng đủ dùng ." Thực là đủ, nhưng ông chẳng san sẻ miếng bánh của cho khác. Chủ nhiệm Hà nghiêm mặt: "Đây là lệnh của Giám đốc, ông bằng lòng thì cứ lên văn phòng mà chuyện. Đã bảo , phân xưởng các ông kỹ thuật , ôm lắm thép thế cái gì!"

Loading...