[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 253
Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:42:53
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồng chí Đỗ, còn chút việc, xin phép .”
Đỗ Tư Khổ cũng việc riêng nên cùng Tống Lương mỗi một ngả. Tống Lương phòng kỹ thuật, lặng một lúc cầm xấp tài liệu dày công chỉnh lý tìm đến gặp Trưởng phòng Bành.
Đỗ Tư Khổ ban đầu về hướng tiếng động cơ xe tải phát , nhưng một hồi mới nhận đó chính là đường dẫn về phân xưởng của . Đến nơi, cô thấy chiếc xe tải lớn đang đỗ ngay cửa phân xưởng 1. Chủ nhiệm Hà đang sai bê xích chống trượt cho Đội trưởng Lưu kiểm đếm, lượng khớp mới chuyển lên thùng xe.
“Mười lăm bộ, thiếu một chiếc.”
Còn bộ xích đặt riêng cho xe của Đội trưởng Lưu coi như quà tặng kèm. Nghĩa là Đội trưởng Lưu mang về tổng cộng 16 bộ. Anh sòng phẳng thanh toán nốt tiền còn cho phân xưởng.
“Đội trưởng Lưu, đây là bản hướng dẫn sử dụng xích cho các chú ạ.” Tư Khổ đưa cuốn sổ cô hồi trưa cho .
Đội trưởng Lưu lật xem, thấy chỉ chữ mà còn cả hình vẽ minh họa, thậm chí cả chiếc xe tải cũng vẽ chi tiết. “Đồng chí Đỗ, cô vẽ cái ?”
“Vâng ạ, các chú xem chỗ nào rõ thì hỏi cháu luôn.” Tư Khổ vẫn còn giữ một cuốn khác để lưu xưởng mẫu.
Cuốn sổ vẽ rõ ràng, cũng dễ hiểu. Đội trưởng Lưu là học, chữ nên hiểu ngay. Tuy nhiên, thở dài bảo: “Tiểu Đỗ , chiều nay vẫn phiền cô chạy một chuyến , đội của đến hơn một nửa em chữ .”
Thực tế một nửa, mà là đại đa đều mù chữ.
Tư Khổ sang Chủ nhiệm Hà: “Chủ nhiệm, ý chú thế nào ạ?” Cô ngoài ông đồng ý.
“Đi .” Chủ nhiệm Hà gật đầu, dặn Đội trưởng Lưu: “Các đưa thì tối đưa về an đấy nhé.”
“Chuyện đó là đương nhiên !”
Buổi chiều, Tư Khổ lên xe tải của Đội trưởng Lưu tiến về bãi đỗ của đội vận tải. Ở đó đủ bộ phận: lái xe, áp tải, điều độ... Ngoại trừ hai trông thấp bé vẻ là dân trí thức, còn ai nấy đều cao to lực lưỡng.
Đội trưởng Lưu tập hợp , giới thiệu: “Đây là Sư phụ Đỗ. Tất cả đây, đ.á.n.h xe hàng, Sư phụ Đỗ sẽ dạy chúng cách lắp xích chống trượt.”
Chẳng mấy chốc, 8 chiếc xe tải chuẩn xuất hành đỗ sát . Một đám đông vây quanh Tư Khổ. “Sao là một đồng chí nữ nhỉ?” “Trông nhỏ con thế.”
Nhỏ con ! Tư Khổ dạo cao thêm, so với phụ nữ thì cô thuộc diện cao ráo, chẳng qua giữa một dàn "hộ pháp" mét tám thì trông mới thấp hơn chút thôi.
“Các im lặng nào, Sư phụ Đỗ !” Đội trưởng Lưu quát lớn mới át tiếng bàn tán.
Tư Khổ hỏi: “Đội trưởng Lưu, chú chỉ các bác tài thôi tất cả cùng học ạ?” “Cùng học hết !” Đội trưởng Lưu nghĩ bụng, đông học kiểu gì cũng thông minh học nhanh.
Tư Khổ bắt đầu dạy. Cô để Đội trưởng Lưu mẫu giải thích từng bước, đó bảo tháo . “Mọi thấy rõ ?” Thấy thì rõ, thì hiểu, nhưng bắt tay là tịt. Chỉ hai kế toán ghi chép là học nhanh hơn chút vì quen chân tay nhanh nhẹn, nhưng bấy nhiêu đủ yêu cầu của Đội trưởng Lưu.
Tư Khổ dạy thêm ba , mới thêm một . Cứ đà thì . “Đội trưởng Lưu, cháu thấy thế nhé, mỗi xe bác tài riêng, cứ để bác tài và áp tải phụ trách chính chiếc xe của .” Tư Khổ nhận thấy các lái xe quý xe của , để họ tự xe hiệu quả sẽ cao hơn.
Quả nhiên, đổi phương pháp một cái là thêm ba thạo việc ngay. Những còn cũng dần nắm quy trình. Sau năm sáu hướng dẫn tỉ mỉ, gần như ai cũng . Việc thực khó, chỉ cần thạo tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-253.html.]
Tư Khổ cuối cùng cũng nghỉ ngơi. Đội trưởng Lưu định mời cô ăn tối, nhưng bên Cục Lương thực đột ngột đến yêu cầu vận chuyển lương thực gấp. Có việc công đột xuất, Đội trưởng Lưu dứt .
“Tiểu Đỗ, chú định mời cháu ăn cơm mà giờ bận quá .” Anh rút tờ 5 đồng: “Cháu cầm lấy, vất vả cả buổi chiều , tự ngoài kiếm món gì ngon mà ăn bồi bổ.”
“Chú Lưu, tiền cháu nhận .” Tư Khổ tuy thích 5 đồng ( tiền nhỏ lúc bấy giờ), nhưng đây là vấn đề nguyên tắc.
Đội trưởng Lưu ấn tiền tay cô: “Đừng khách sáo, các cô sửa chữa ở xưởng khác cũng phí mà. Cầm lấy, dạy cả buổi chiều mệt lắm .” Nói đoạn, leo lên xe, thò đầu dặn một thanh niên: “Tiểu La, đưa đồng chí Đỗ về xưởng cơ khí an nhé!” “Rõ ạ!” Chàng trai trẻ đáp lời hoạt bát.
Khu tập thể đường sắt.
Đồng chí công an theo Đỗ về nhà, nhưng tìm khắp nơi thấy bóng dáng cô bé mà Đỗ miêu tả . “Chị Hoàng, thấy đứa trẻ nào ở đây cả.” “Lạ thật, nãy nó còn ở đây mà.” Mẹ Đỗ ngẫm nghĩ: “Chắc là nó thấy các chú nên sợ quá chạy mất .”
Sau đó, bà dẫn công an sang nhà ăn đường sắt. Vu Nguyệt Oanh thấy bóng dáng công an là mặt cắt còn giọt m.á.u. Lần cô tống về quê một nên sợ khiếp vía. Cô lập tức tháo găng tay, bỏ dở công việc lẻn cửa trốn biệt.
Mẹ Đỗ và công an tìm mãi thấy chị em nhà họ Vu . Rốt cuộc là trốn hết ? Đồng chí công an đành về tay trắng. Tuy nhiên, Đỗ nhận kể từ hôm đó, Vu Nguyệt Nga còn dám bén mảng đến cửa nhà họ Đỗ nữa.
Buổi tối, bà sang nhà ăn hỏi thăm thì dì Thu bảo: “Nãy Tiểu Vu vẫn còn ở bếp rửa rau mà, chớp mắt chẳng thấy .” Ngày hôm Đỗ sang, từ sáng đến trưa đều thấy tăm hai chị em Nguyệt Oanh. Bà nhờ dì Thu dẫn xuống ký túc xá xem thì thấy cửa khóa c.h.ặ.t, bên trong lặng thinh như ở. Mẹ Đỗ hiểu ngay là chúng nó đang trốn .
Bây giờ mới sợ ? Mẹ Đỗ cũng định căng chuyện lên công an nữa, miễn là chúng bám lấy nhà bà gây rắc rối là .
Tối về, bà kể với chồng: “Giải quyết xong , đứa nhỏ sẽ đến nữa .” Bố Đỗ kinh ngạc: “Nói bao nhiêu , em khuyên bảo kiểu gì mà tài thế?” “Em dắt mấy đồng chí công an về, chúng nó thấy là tự đường mà lặn thôi.” Mẹ Đỗ đáp. Hai chị em nhà đó vốn là từ nơi khác đến, hộ khẩu rõ ràng, chịu nổi việc công an sờ gáy.
Thấm thoát đến ngày 13, trường của Lão Ngũ và Văn Tú bắt đầu nghỉ Đông. Cũng chính ngày hôm đó, Đỗ Đắc Mẫn (cô út) Văn Tú nghỉ nên sáng hôm dẫn ngay nhà họ Trình sang.
Chuyển nhà! “Chị dâu, đồ đạc của em ?” Đắc Mẫn căn phòng phía Tây trống trơn, sắc mặt tái mét. Chẳng lẽ chị dâu tham đồ của cô nên đem bán ?
Mẹ Đỗ chỉ tay ngoài sân: “Chẳng ở , bạt che kín đấy thôi.”
Đồ đạc quý giá mà vứt ngoài sân thế ư! Đắc Mẫn suýt ngất vì tăng xông. Những ngày qua mưa suốt, che bạt thì thấm tháp gì, chân bàn chân ghế chẳng ngâm trong nước là gì. Đồ gỗ mà ngấm nước thì hỏng hết còn gì nữa! Đó là đồ mới dùng bao năm!
Chương 129
“Chị dâu, chị giày vò đồ của em như thế!” Đắc Mẫn tự trách bình thường quá hiền lành nên mới chị dâu coi thường, tự ý vứt bỏ đồ đạc của .
Mẹ Đỗ lạnh lùng đáp: “Chẳng cô sắp lấy chồng chuyển nhà , để sân cho các dễ khiêng.” Lễ trăm ngày của chồng còn qua mà hớt hải dọn sang nhà họ Trình, đúng là đồ ngốc, tưởng nhà họ Trình là ổ vàng ổ bạc chắc.
Hai cãi một trận nảy lửa. Đứng bên cạnh, em trai Trình (Trình nhỏ) với trai: “Anh xem, chị dâu mới nết na cũng chẳng hiền dịu gì cho cam.” Chỉ cái mã hơn chị dâu quá cố thôi. Trình lớn gạt : “Nếu đồ của vứt sân thế cũng cáu thôi.” Anh vẫn bênh vực Đắc Mẫn.
Văn Tú thấy và mợ cãi , định can thì Lão Ngũ kéo : “Họ chỉ cãi thôi chứ đ.á.n.h . Cậu chỉ vướng chân vướng tay, đây mà xem thôi.” Lão Ngũ thừa mợ đối thủ của nếu đ.á.n.h thật, nhưng nếu "dượng mới" mà nhảy thì thế nào. May mà dượng mới đến đây để kết chứ để gây thù.
Tấm bạt lật , bộ bàn ghế còn mới đến 80%, thêm mấy cái tủ thấp, bàn trang điểm lỉnh kỉnh đều từ gỗ . Để sắm bộ cũng tốn bộn tiền. Anh em nhà họ Trình bắt đầu phụ khiêng đồ lên xe ba gác.
Đắc Mẫn dặn dò: “Nhẹ tay thôi, đừng để trầy sơn, chuyển sang đây trầy một miếng ở góc bàn đấy.” Cô là với Trình nhỏ.