[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 254

Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:45:00
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình lớn là tỉ mỉ, còn Trình nhỏ việc cẩu thả, chỉ thích cho xong chuyện để lấp l.i.ế.m.

Mẹ Đỗ chắc chắn là thèm nhúng tay giúp một bước nào. Cô em chồng mà dọn hẳn thì bà mới thực sự trút gánh nặng. Đáng tiếc, hôm nay chỉ là chuyển đồ đạc, còn dọn thật thì chắc đợi đến ngày 18 – đúng lễ trăm ngày của bố chồng.

"Lão Ngũ, trong phòng còn hai cái ghế đẩu nhỏ ở chỗ phòng mợ, con mang đây." Đỗ Đắc Mẫn gọi vọng . Lão Ngũ trong, cô rõ hai cái ghế đó ở . Văn Tú cũng lẳng lặng theo.

Đỗ thì chịu, bà Đắc Mẫn: "Ghế đó là đồ của nhà , mang ." "Đó là đồ hồi môn của em!" "Hồi đó cô chẳng bảo để nhà ngoại là gì? Tết nhất đông, cô mang hết ghế thì ?" Mẹ Đỗ lý luận, "Hơn nữa, ngày chú Quách (chồng cũ Đắc Mẫn) cũng đồng ý để đây ."

Ý bà là, một Đắc Mẫn giá trị. Nghe thấy cái tên "chú Quách", mặt Đắc Mẫn khẽ biến sắc, cô lén sang Trình lớn một cái.

"Chị dâu, đơn vị Trình sắp phân nhà , đồ hồi môn của em tất nhiên mang nhiều một chút." Đắc Mẫn nhấn mạnh hai chữ "phân nhà" nặng, "Ngay cả cái giường trong phòng em, khi đăng ký kết hôn em cũng sẽ dọn hết."

Tóm là mang hết! Không để gì cả! Nếu , đợi đến Tết lũ cháu về lôi dùng, Đắc Mẫn cam lòng. Bây giờ cô chị dâu thuận mắt, mấy đứa con của chị dâu cũng chẳng thấy ưa, cô chẳng còn quý đứa nào nữa.

Mẹ Đỗ ngạc nhiên: "Chà, thế là định về nhà ngoại nữa ? Giường mà khiêng thì về chỉ nước trải chiếu đất thôi đấy." Cô em chồng đúng là để cho lấy một đường lui. Đắc Mẫn lạnh lùng: "Chuyện đó chị cần lo."

Đồ đạc ở sân bốc lên xe ba gác, vận chuyển hai chuyến mới chở hết về nhà họ Trình. Trên đường , Trình nhỏ hỏi trai: "Anh, đơn vị sắp phân nhà thật ? Sao em ?" Trình lớn đáp: "Mới thông báo thôi." "Có tên ?" Trình nhỏ lo lắng. Dù càn nhưng vẫn kính trọng trai, vì khi mất, bố lấy vợ kế chẳng ngó ngàng gì đến , trai chăm sóc. Trình lớn hạ thấp giọng: "Có ." Anh tận mắt thấy tên danh sách . Nếu chuyện đó, cũng chẳng dám đề cập đến chuyện kết hôn lúc . Nhà cũ của họ tuy rộng nhưng đông , lúc cưới vợ cũng chỉ chia cho đúng một gian phòng.

Tại một tỉnh miền Bắc.

Mấy ngày ở đây tuyết rơi cực lớn, hôm qua trời nắng nên lớp tuyết dày đóng thành băng. Đừng là xe cộ, ngay cả bộ tuyết cũng trượt chân ngã như chơi. Đoàn xe của Đội trưởng Lưu vặn đến đây lúc .

Nếu là khi, họ chắc chắn sẽ tìm chỗ nghỉ vài ngày chờ tuyết tan mới tiếp. thì khác, lốp xe tải đều lắp xích chống trượt, chạy giữa trời băng tuyết mà vẫn ngon ơ.

"Đội trưởng, cái xích đúng là bảo vật!" Các lái xe dọc đường ngớt lời khen ngợi. Nhất là những đoạn đường bùn lầy đóng băng, lắp xích chạy đằm và chắc chắn. Tất nhiên, Đội trưởng Lưu ngày nào cũng nhắc nhở họ kiểm tra xem xích lỏng tuột . An hết.

Thế nhưng Đội trưởng Lưu vui vẻ như cấp , vẻ mặt khá trầm trọng: "Tuyết năm nay lớn hơn năm." Thời tiết cực kỳ khắc nghiệt, đây là một mùa đông lạnh giá đến đáng sợ. Phía vẫn còn một quãng đường dài, bộ xích sẽ trụ bao lâu. Càng về phía Bắc càng lạnh, mũ dùng loại bịt kín tai, găng tay là vật bất ly .

Đoàn vận tải dừng ăn một bữa cơm nóng ở tỉnh lỵ, bổ sung thêm lương khô và một ít hàng hóa tiếp tục lên đường núi để tiếp tế lương thực cho các đơn vị trong đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-254.html.]

Xưởng cơ khí – Khu tập thể 2. Tầng 2, phòng 208.

Hôm nay cả Đỗ Tư Khổ và Dư Phượng Mẫn đều nghỉ, hai rủ đến căn nhà mới của Phượng Mẫn. "Tường trắng quá, trét thạch cao ?" Tư Khổ hỏi. Phượng Mẫn đầy tự hào: "Chứ còn gì nữa, Chu An hì hục trét suốt cả ngày đấy." Bột thạch cao là Chu An mua tận cửa hàng vật liệu xây dựng về. "Còn sơn nữa." Phượng Mẫn chỉ thùng sơn đặt trong góc, "Màu xanh lá đấy, loại khó mua lắm."

Sơn xanh lá? Sơn tường? Tư Khổ : "Một thùng đủ ?" Phượng Mẫn : "Chẳng cô bảo dùng quầy ngăn cách phía và phía , chỗ sơn xanh định sơn ở chỗ ngủ, sơn cao lên một mét, chắc chắn là đủ." Sơn xanh ở chân tường cho sạch, khó bám bẩn.

Tư Khổ hình dung khung cảnh đó, nhưng mà nó khác so với bản thiết kế cô vẽ. "Phượng Mẫn, chẳng bảo hôm nay thợ mộc đến đóng đồ ?" " , chắc sắp đến ." Phượng Mẫn cửa ngó xuống, thấy ai. "Chắc bảo vệ chặn , để xem ."

Một lúc , Phượng Mẫn dẫn theo hai . Một là thợ mộc họ Lôi hẹn , thấp đậm, mặt chữ điền, ít , cứ lầm lũi phía . Theo là một thiếu niên mười mấy tuổi, da dẻ trắng trẻo, cao ngang tầm bác thợ mộc, tay xách túi đồ nghề.

"Đây là bác thợ Lôi," Phượng Mẫn giới thiệu, "Bác Lôi, đây là đồng chí Đỗ, lát nữa bác cứ đóng đồ theo ý cô nhé." Bác thợ Lôi giật , ngẩng đầu Tư Khổ: "Cô cũng là thợ mộc ?" Sao mà trẻ thế ? Tư Khổ đáp: "Dạ ." Cô đưa bản thiết kế cho bác xem: "Chỗ bác đóng một dãy tủ, ở giữa để trống, còn giường ở phía thì thế ..."

Thợ mộc thời thường dùng gỗ thịt, phái kỳ cựu còn dùng mộng mẹo (mộng gỗ), chắc chắn. Căn phòng của Phượng Mẫn là dạng phòng dài, quá rộng nên Tư Khổ tư vấn loại giường dạng hộp ngăn kéo gầm để đựng chăn màn. Loại giường thể di chuyển chứ cố định như phản sập.

Bác thợ Lôi càng chân mày càng nhíu c.h.ặ.t. Bác bao giờ thấy kiểu dáng kỳ lạ như . Tư Khổ tiếp tục: "Cạnh cửa bác đóng một cái tủ giày." Cô kích thước vanh vách. Rồi cả tủ b.úp-phê, bàn ăn dạng vuông nhưng ghế đổi hình dáng một chút để khi dùng thể đẩy gọn gầm thành một khối hình học cho tiết kiệm gian.

Dư Phượng Mẫn một hồi thì đầu óc bắt đầu cuồng. Ghế mà cũng thu gọn ? Kiểu dáng Tư Khổ đưa thì đơn giản, quá cầu kỳ nhưng công năng nhiều. Cô định để Phượng Mẫn dùng thử, nếu thì nhà cũng sẽ theo kiểu .

, cô còn định tặng Phượng Mẫn một món quà tân gia: đệm giường. Loại đệm lò xo (Simmons). Thời chỗ bán, Tư Khổ quyết định tự chế. Chẳng qua là lò xo thôi mà, thêm vật liệu độn và vải bọc bên ngoài, chắc khó. Lò xo thì dùng dây kim loại quấn định hình là xong.

"Đồng chí Đỗ , những kiểu cô bao giờ, e là khó." Bác thợ Lôi lắc đầu nguầy nguậy. Tư Khổ mỉm , lật bản thiết kế phía . Đây một tờ giấy mà là một xấp bấm ghim cẩn thận. "Bác xem , phần cháu bóc tách chi tiết từng tấm gỗ và đ.á.n.h dấu kích thước , bác cứ pha gỗ theo đúng như thế là ." Bác thợ Lôi qua, thực sự quá chi tiết, chẳng khác nào cầm tay chỉ việc. bác thắc mắc: "Sao dùng đinh?"

Tư Khổ: "Đây là bản thảo sơ bộ, nếu bác thấy dùng mộng hơn thì bác cứ sửa theo ý bác." Kỹ năng nguội của Tư Khổ giờ đạt mức thượng thừa, từ đo đạc đến nhãn quan, chỉ cần một cái là cô cần gì. "Thế thì ." Bác thợ Lôi kích thước giấy, trong đầu bắt đầu hình dung hình dáng món đồ. Bản vẽ đúng là đồ , bác thầm ghi nhớ.

Buổi chiều, bác thợ Lôi bắt đầu động công. Ở phòng 210 bên cạnh, tiếng cưa gỗ vang lên liên hồi khiến Tống Lương tài nào yên . Anh mở cửa bước ngoài xem nhà nào mà rộn ràng thế.

Đi vài bước đến cửa phòng 208 đang mở toang, bụi gỗ từ bên trong bay lả tả. Tống Lương ngoài cửa . Trong phòng, Đỗ Tư Khổ đang lăng xăng giúp bác thợ Lôi, thực chất là giúp "học lỏm". Cô thấy nghề mộc cũng chẳng khó mấy, kỹ năng thợ nguội của cô thể áp dụng sang .

Đang lúc chuẩn ráp mấy tấm ván thì ánh sáng ngoài cửa che khuất. Tư Khổ ngẩng đầu lên: "Anh Tống?" À, cô nhớ , Tống Lương cũng sống ở khu . Sắc mặt Tống Lương dịu hẳn khi thấy cô: "Sao cô ở đây?" "Hôm nay em nghỉ, Phượng Mẫn sửa nhà nên em sang giúp một tay. Anh ở phòng nào?" Tống Lương chỉ sang bên cạnh: "Phòng 210, căn đầu hồi."

Tư Khổ tò mò phòng của Tống Lương trông thế nào. "Em sang xem một chút ?" cô hỏi. "Được chứ." Tống Lương dẫn cô sang. Tư Khổ quanh, căn phòng bài trí giản dị: cái giường đơn, bộ bàn ghế và cái tủ quần áo bình thường nhất, ngoài đồ dùng sinh hoạt lấy một món nội thất thừa thãi nào. Tuy nhiên, bên cạnh bàn việc một cái giá sách xếp đầy ắp những cuốn sách dày cộp.

Loading...