[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 257
Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:49:56
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất nhiên, đây cũng là chuyện gì .
Chiều ngày 19. Đỗ Tư Khổ đang bận rộn ở xưởng thì Chử lão bước tới: "Tiểu Đỗ, cháu tạm gác việc đang , ngày mai với sang nhà máy máy kéo một chuyến."
"Vâng ạ." Tư Khổ lập tức đồng ý. "Cháu về thu xếp đồ đạc , dự kiến ở đó bảy ngày." Chử lão thêm.
Bảy ngày? Tư Khổ bất ngờ: " việc ở xưởng vẫn xong... Xích chống trượt còn thiếu hơn hai mươi bộ nữa, chắc tăng ca mới kịp ạ." Cô cứ tưởng trong ngày về luôn.
"Việc ở đây Chủ nhiệm Hà lo, sản xuất xích quỹ đạo , thiếu cháu là ." Chử lão thẳng thừng với cô: "Cái công nghệ xích cao siêu gì, cháu đừng đắm đuối đấy mãi. Nhớ lấy, thế giới thiếu ai thì trái đất vẫn ." Đừng vì mấy lời tâng bốc của khác mà đến kiệt sức.
Tư Khổ hiểu ngay lập tức: "Vâng, thưa sư phụ."
Chử lão dặn: "Lát nữa về nghỉ ngơi ." Ông khựng một chút, bảo cô gần hơn: "Chỉnh lý tài liệu về tấm mắt xích xe xích , năm tới một cuộc họp nhỏ nhân viên kỹ thuật. Nghe ý bên là để cháu lên bục phát biểu một chút..."
Tư Khổ ngẩn mất hai giây hỏi: "Có tấm mắt xích cải tiến xong ạ?" Chử lão: "Đến nơi mới ." Vì đều ký thỏa thuận bảo mật, nhiều thông tin truyền qua điện thoại , chỉ thể đích tới xem.
Tư Khổ gật đầu. "Vậy còn phía Chủ nhiệm Hà..." "Ta sẽ với ông ." Chử lão bảo, "Cháu về ký túc xá ngay , chỉnh đốn bản cho ."
Tư Khổ chợt nhớ : "Sư phụ, ngày mai bằng gì ạ? Vẫn lái máy kéo ?" Nếu cô chuẩn thêm một bộ xích chống trượt nữa. Mấy ngày nay nhiệt độ xuống âm vài độ, tuy tuyết nhưng rét cắt da cắt thịt, mặt đường đóng băng cả .
Chử lão : "Lần bên nhà máy máy kéo cử xe sang đón, bảo là sợ chúng lạnh nên thuê xe khách của bến xe." Xem cũng ít.
Vậy thì . Có vẻ cô với tư cách là nhân viên kỹ thuật thuần túy. Tư Khổ dặn dò ở dây chuyền sản xuất xích một tiếng, đó thu dọn đồ nghề. Lần cô dùng hộp dụng cụ mới lĩnh ở kho về, xách thẳng về ký túc xá.
Phía bên . "Chủ nhiệm Hà, Tiểu Đỗ công tác với sang nhà máy máy kéo, tầm năm ngày." Chử lão tìm gặp Chủ nhiệm Hà.
Chủ nhiệm Hà nhăn nhó: "Chử lão , đổi khác ? Bên xích chống trượt thể thiếu Tiểu Đỗ , còn đợi cô kiểm tra thông cuối cùng mà!" Vẫn là việc đo đạc lốp xe.
Chử lão: " xem qua , đó việc gì quá khó, ông khác là . Tiểu Đỗ là đồ của , con bé còn chinh phục những đỉnh cao kỹ thuật khác, thể cứ giữ mãi ở Phân xưởng 1 ." Tiểu Đỗ việc nghị lực, thiên phú, cái Phân xưởng 1 vẫn còn nhỏ bé so với con bé.
Chủ nhiệm Hà càng sầu hơn: "Thế theo ý ngài thì ai?" Chử lão ngẫm nghĩ: "Tiểu Tiêu (Tiêu Thần)." Chủ nhiệm Hà đau đầu: "Cậu vẫn về mà." Hơn nữa Tiêu Thần là cái hạng "ngựa hoang", khó quản lắm. Chử lão: "Không thì Phan Bằng ( Bằng), việc tỉ mỉ, cần cù."
Chủ nhiệm Hà lắc đầu: "Chử lão, vợ mấy hôm ngã một cái động thai, mấy ngày nay đang viện ." Anh Bằng xin nghỉ phép dài ngày. Họ ở Bệnh viện Nhân dân, chi phí bên đó hề rẻ, chừng tình hình cũng lắm.
Chử lão hỏi: "Nhà máy cử thăm hỏi ? Anh Bằng là công nhân kỳ cựu của xưởng, chúng để em lạnh lòng." "Định bụng bận xong đợt sẽ dẫn Tiểu Đỗ qua thăm." Chủ nhiệm Hà thở dài. Chẳng qua là xưởng đang quá bận rộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-257.html.]
Tại bệnh viện. Trong phòng bệnh, Diệp Hoa gương mặt tiều tụy, cô im dám cử động vì sợ m.á.u. Ở bệnh viện là một tay Bằng chăm sóc. Anh Bằng chồng thực sự . Diệp Hoa mấy ngày tắm, mùi, cô bảo Bằng lấy nước nóng.
Một lúc , cửa phòng mở. Anh Bằng xách bình nước nóng, dẫn theo em trai và em gái của Diệp Hoa : "Vợ ơi, xem ai đến thăm em ."
Diệp Hoa thấy hai đứa em, nhưng hề vui mừng như Bằng tưởng, trái trong lòng cô chùng xuống. Diệp Hoa nhớ rõ, bốn ngày lúc cô đổ nước, rõ ràng từ phía đẩy cô một cái. Nếu cô chẳng ngã. Mà trong nhà lúc đó chỉ mấy bọn họ.
Ký túc xá nữ. Dư Phượng Mẫn thấy Đỗ Tư Khổ về sớm thì như thấy sinh vật lạ: "Hôm nay tan sớm thế?" Tư Khổ xếp quần áo túi: "Ngày mai tớ công tác nhà máy máy kéo với Chử lão." "Lại công tác ." Phượng Mẫn thở dài, "Cậu đúng là rảnh rỗi lúc nào." Cô chẳng thể sống như Tư Khổ, ngày nào cũng tiến bộ, thấy mệt ?
Đang chuyện thì Viên Tú Hồng cũng về. Cô bệt xuống cạnh giường, nửa ngày câu nào. "Cậu thế?" Tư Khổ hỏi. "Cô , mấy mai mối cho phiền c.h.ế.t ."
Tư Khổ ngạc nhiên: "Đợt chẳng còn đồn ầm lên là Tú Hồng đối tượng ? Họ ?" Đợt đó tin đồn còn bảo là với họ Nguyễn (Nguyễn T.ử Bách) mà. Phượng Mẫn bảo: "Đồng chí Đinh Uyển giúp đính chính tin đồn ."
Lại chuyện nữa? Tư Khổ: "Cái cô Đinh đổi tính ?" Sao đột nhiên bụng giúp đỡ thế? Tú Hồng cũng là đầu chuyện . Hóa âm thầm giải vây cho .
Phượng Mẫn vẫy vẫy hai gần, thì thầm: "Xưởng chẳng đang xây phân xưởng mới ? Tớ , đồng chí Nguyễn khả năng sẽ Chủ nhiệm phân xưởng mới đấy. Tuy công bố chính thức nhưng cấp ý đó." Nguyễn T.ử Bách còn trẻ, nếu năm tới lên chức Chủ nhiệm thì tiền đồ thể đo đếm . Huống hồ Giám đốc xưởng dường như cực kỳ coi trọng phân xưởng mới .
Nguyễn T.ử Bách? Quản phân xưởng mới? Tư Khổ thấy khó tin, vì việc phân xưởng mới dạo đều do Chủ nhiệm Cố kiêm nhiệm quản lý. Hơn nữa: "Tay của đồng chí Nguyễn khỏi ?" Tú Hồng đáp: "Vẫn khỏi hẳn." Dạo cô ở trạm y tế, cách vài ngày Nguyễn qua. Cô thấy vết thương cần t.h.u.ố.c nữa, chỉ cần tịnh dưỡng, qua năm là .
"Ồ~~!" Phượng Mẫn kéo dài giọng, Tú Hồng đầy ẩn ý. Tú Hồng thấy vẻ mặt đó là cô bạn nghĩ xiên xẹo . "Phượng Mẫn, sự tình như nghĩ ."
Tư Khổ tiếp tục thu dọn đồ đạc. Một lúc Phượng Mẫn sán : "Tư Khổ, ở xưởng ai giới thiệu đối tượng cho ?" "Không." "Thế trong nhà máy thì , mấy quen bên tổng vụ Chủ nhiệm Lý..." "Không ." Tư Khổ bạn: "Cậu quên là ông nội tớ mới mất ?" Chưa một năm, thông thường sẽ tìm đối tượng trong thời gian . "C.h.ế.t thật, tớ quên khuấy mất." Phượng Mẫn hiểu tại Tư Khổ "yên tĩnh" như . Cô lẩm bẩm tính toán, xem đợi đến tháng 10 năm .
Khu tập thể đường sắt - Nhà họ Đỗ. Sau khi con Đắc Mẫn dọn , Đỗ cảm thấy căn nhà rộng rãi hẳn , yên tĩnh hơn nhiều. Bây giờ nhà chỉ còn bốn : vợ chồng bà, Lão Ngũ và bà nội. Bớt hai miệng ăn, tiền lương thực cũng tiết kiệm một khoản.
"Mẹ ơi, ăn cơm thôi." Mẹ Đỗ phòng gọi bà nội. Bà nội tâm trạng , gọi ba tiếng mới thấy. Bà chậm chạp : "Thải Nguyệt , cái Tư (Lão Tứ) cũng lâu về nhỉ?" Không trời sắp trở gió mà đầu gối bà đau nhức quá. Mẹ Đỗ đáp: "Tháng hình như nó về." Bà nội khẳng định: "Nó về hôm 19 tháng , tháng thấy ." Bà nhớ rõ vì hôm đó Đắc Mẫn bảo Trình sắp đến nhà nên Tư mới về, hai cha con cãi vài câu, chia tay vui vẻ gì.
Mẹ Đỗ đáp lời. Lão Tứ về bà cũng chẳng quản . Bà nội bảo: "Thằng Thắng (bố Đỗ) mai , là con sang xem cái Tư thế nào, xem nó ở xưởng sống ?" Bà lẩm bẩm: "Cái cao dán bạn nó cho dùng thật, cái chân già của chắc tái phát ."
Mẹ Đỗ là hiểu ngay. Bà cụ nhớ cháu mà là nhớ cái cao dán cháu mang về. "Mẹ ơi, con sang xưởng tìm nó, nó còn chẳng thèm cho con sắc mặt đấy." Mẹ Đỗ chỉ kết quả, tuyệt nhiên nhắc đến việc tiện tay đưa cho con cái áo bông rách cũ mèm, nhỏ đầy bụi.
Bà nội im lặng hồi lâu. Bà cảm thấy Lão Tứ đứa trẻ như , nhưng nó về, bố nó bảo nó đổi việc về nhà chăm sóc nó nhất quyết chịu. Suy cho cùng vẫn là đứa ích kỷ.
Ăn cơm xong, Đỗ đang rửa bát thì bà nội tìm Lão Ngũ. Lão Ngũ với Lão Tứ quan hệ , trường đang nghỉ, bà mai Lão Ngũ sang xưởng tìm chị. "Bà ơi, tìm chị thì ạ, nhưng con xưởng của chị ở ." Lão Ngũ thật sự bao giờ. "Mẹ con đấy."
Lão Ngũ bèn bếp tìm .