[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 259
Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:52:30
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh Ba của cô hôm nay trực ở cổng. Thay đó là Đội trưởng Trần.
Đỗ Tư Khổ xách hành lý và hộp dụng cụ lưng Chử lão, tiến về phía nhà khách của nhà máy máy kéo. Phía , Đội trưởng Trần bất ngờ bước tới: "Đồng chí Đỗ, chiếc phích nước chuyển giao cho Ba của cô ."
"Cảm ơn ." Tư Khổ chỉ đáp ngắn gọn. Cô quen gì với Đội trưởng Trần . Chử lão buổi chiều cô thể lên bục phát biểu về vấn đề tấm mắt xích xe xích, nên lúc trong đầu cô chỉ là bản thảo.
Đội trưởng Trần nhanh ch.óng rời . Khi phòng bảo vệ, một đồng chí trẻ tuổi bỗng lên tiếng: "Vừa em gái của Đỗ Toàn nhỉ?" "Hình như là ." " thấy giống, em gái trông thế ." " mà! Tại em gái nhà đội mũ, giấu hết tóc trong, lộ rõ mặt nên các ông mới thấy khác đấy!" Anh xong còn sang hỏi Đội trưởng Trần để xác nhận: "Đội trưởng, mắt tinh nhất, thấy ?" "Lo mà việc , đừng chuyện phiếm." Đội trưởng Trần nghiêm mặt . Phòng bảo vệ lập tức im phăng phắc.
Buổi chiều.
Người của các nhà máy khác lục tục kéo đến. Vì vài đơn vị đến muộn nên đại hội giao lưu kỹ thuật hoãn đến sáng mai. Đỗ Tư Khổ lúc đang ở bộ phận sửa chữa của nhà máy máy kéo.
"Tiểu Đỗ, đây là đồng chí Dương Minh ở nhà máy 617. Đồng chí Dương, đây là đồng chí Đỗ ở xưởng cơ khí, đừng cô trẻ mà lầm, đồng chí Đỗ nhiều ý tưởng lắm đấy." Chủ nhiệm Hà Bình giới thiệu.
Tư Khổ chào hỏi đồng chí Dương. Chủ nhiệm Hà tiếp lời: "Đồng chí Dương, khả năng thấu hiểu của đồng chí Đỗ cực kỳ . Thế , cứ giảng cho cô , đợi cô hiểu rõ thì để cô giảng cho chúng ."
Ý gì đây? Những nội dung Dương Minh giảng, nhóm Chủ nhiệm Hà Bình thủng ? Tư Khổ chút lo lắng, ngay cả những chuyên gia của nhà máy máy kéo còn hiểu, liệu cô hiểu nổi ?
"Đồng chí Đỗ, là Chủ nhiệm Hà thì sẽ giảng kỹ cho cô." Dương Minh bắt đầu việc. "Đầu tiên là vấn đề nứt vỡ tấm mắt xích, thực chất chủ yếu vẫn ở chất lượng thép. Loại thép Mangan cao khi luyện thành phần đồng đều..." Anh Dương là một kỹ thuật viên chuyên nghiệp, những vấn đề chuyên môn sâu.
"Công nghệ cán của nhà máy máy kéo vẫn còn kém, sở dĩ đạt yêu cầu của xe tăng quân dụng chủ yếu là do áp lực máy đủ..." "Đồng chí Đỗ, hiểu ?" Tư Khổ gật đầu: " hiểu."
Dương Minh ngạc nhiên. Anh cô gái trẻ thực sự hiểu là vì ngại mặt bao nên dám hiểu. Thế là đặt vài câu hỏi hóc b.úa để thử: "Đồng chí Đỗ, máy cán chịu nổi tải trọng cao khi cán thép Mangan, khung máy và vòng bi dễ biến dạng, hỏng hóc. Cô thấy cách nào giải quyết ?"
Tư Khổ từng nghĩ qua chuyện : "Hàn thêm tấm thép để gia cố khung máy." Cô nhớ những nội dung về máy cán từng trong thư viện, thử đề xuất: "Hoặc lẽ thể thế vòng bi thông thường thành vòng bi hạng nặng."
Dương Minh gật đầu: "Thay đổi như cũng tồi, điều hệ thống động lực bên chịu tải nổi..." Anh tỉ mỉ giảng giải nguyên lý cho cô. Tư Khổ chăm chú lắng , nhanh ch.óng ghi nhớ thứ đầu. Cứ thế, một buổi chiều trôi qua.
Chủ nhiệm Hà Bình bên cạnh, lúc đầu còn hiểu đôi chút, nhưng càng về thì mù tịt. Tại đang về xích mà chuyển sang động cơ ? Xích là việc của họ, còn động cơ là nhiệm vụ của đội bảo mật khác cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-259.html.]
Nhà máy máy kéo – Phòng Kỹ thuật.
Trưởng phòng Viên thấy nhóm Tống Lương đưa ngay về phòng việc. Cùng với những kỹ thuật viên tinh của nhà máy, họ mở một cuộc họp nhỏ xoay quanh việc cải tiến tăng áp và mở rộng xi-lanh động cơ. Tống Lương khiêm tốn ở góc phòng, nhiều ít.
Đến gần 5 giờ chiều, cuộc họp vẫn tiến triển gì. Trưởng phòng Viên liếc Tống Lương, chỉ mong thể gì đó để giải quyết vấn đề. lúc , tiếng gõ cửa từ bên ngoài. "Trưởng phòng Viên, mời ngoài một chút."
Trưởng phòng Viên bước , ghé tai vài câu. Vẻ mặt ông giãn : "Đến là ." "Các đồng chí, cuộc họp hôm nay đến đây thôi. Mọi về suy nghĩ kỹ xem, việc mở rộng xi-lanh dẫn đến thành xi-lanh mỏng, nên dùng cách nào để khắc phục." Trưởng phòng Viên bỏ câu hỏi vội vã rời .
Tan họp, Tống Lương cùng Trưởng phòng Bành về nhà khách. Nhà khách khá lớn, hình như mới sửa sang năm ngoái, nhưng lượng đến quá đông nên việc sắp xếp chỗ ở chật vật. Tống Lương thầm nghĩ: Ngày mai khai mạc đại hội, chắc xong đại hội mới về.
"Tiểu Tống, qua chỗ Cát lão xem ." Trưởng phòng Bành ngoài. Cát lão dẫn theo vài kỹ thuật viên trẻ của xưởng cơ khí vẫn luôn ở đây giúp đỡ.
Một lúc , tiếng gõ cửa: "Đồng chí Tống, trong phòng ?" Là giọng Trưởng phòng Viên. Tống Lương mở cửa. Ngoài Trưởng phòng Viên còn ba nữa, bộ đồ công nhân của họ in chữ: Nhà máy Thép Giang Thị.
Người đầu tầm hơn 40 tuổi, vẻ mặt nghiêm nghị, nếp nhăn sâu, trông vẻ khó gần. Ông họ Cao, tên Cao Kiến Tu, là dẫn đầu đoàn nhà máy thép . "Chủ nhiệm Cao." Tống Lương chủ động lên tiếng, "Đã lâu gặp." "Tiểu Tống." Chủ nhiệm Cao hiển nhiên cũng nhận . "Mọi quen ?" Trưởng phòng Viên ngạc nhiên.
Ba bên nhà máy thép là lực lượng nòng cốt hợp tác với nhà máy máy kéo , chủ yếu nghiên cứu về thép hợp kim. Vì quan hệ với Liên Xô , nhiều hỗ trợ kỹ thuật rút sạch, dự án thép hợp kim của họ đang rơi bế tắc. Thứ cực kỳ quan trọng cho nòng s.ú.n.g, thiết giáp và động cơ v.ũ k.h.í.
Chủ nhiệm Cao liếc hai phía : "Có Tiểu Tống ở đây, hợp tác chắc chắn sẽ tiến triển." Hai cùng đều là kỹ thuật viên cao cấp, đây từng là đồng nghiệp của Tống Lương. Họ đều rõ những khó khăn mà Tống Lương từng gặp ở nhà máy thép. Chủ nhiệm Cao nhấn mạnh hai chữ "hợp tác", ý tứ rõ ràng: Làm việc chính , chuyện phận của Tống Lương gác .
Xưởng cơ khí – Trạm y tế.
Hôm nay trạm y tế đông bệnh nhân. Trời lạnh, ngại ngoài, bệnh nhẹ thì nhà uống nước gừng, bệnh nặng thì bệnh viện lớn. Viên Tú Hồng cũng nhàn nhã đôi chút. Sắp đến giờ tan , cô đang áo blouse thì bệnh nhân tới.
Đó là một thanh niên đen nhẻm, gầy gò nhưng khá cao. Anh : "Bác sĩ Viên, tim thấy thoải mái." Tú Hồng thấy lạ mặt: "Anh là...?" Trên áo thẻ công nhân. " là nhà công nhân. Dạo n.g.ự.c cứ thấy bí bách, khó thở."
Xem tan sớm . Tú Hồng đưa phòng khám, lấy ống . Anh thanh niên cởi cúc áo bông vì áo quá dày . Tú Hồng đặt ống lên n.g.ự.c .
"Bác sĩ Viên , trong xưởng bảo cô đang tìm đối tượng, cô thấy thế nào?" Anh đen gầy lộ hàm răng trắng nhởn. " ở cửa hàng cung tiêu ngay gần xưởng cơ khí thôi. Năm nay 22 tuổi, cô thấy ?"
Anh thấy bác sĩ Viên : xinh xắn, nhỏ nhắn, tính tình hiền. Hơn nữa tim , cưới vợ bác sĩ thì còn gì bằng. Sắc mặt Tú Hồng đổi: " thấy chúng hợp ." "Sao hợp? Công việc định, đơn vị hai đứa gần , việc gì tạt qua tìm cô cũng tiện." Anh tỏ vẻ cố chấp, càng Tú Hồng càng thấy ưng ý.