[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 263
Cập nhật lúc: 2025-12-26 12:56:44
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng cũng trong nhà, cái gió bấc thổi đến nhức cả đầu. Lão Ngũ dẫn Hoàng Thải Hà phòng. “Mẹ, dì nhỏ đến ạ.”
Lão Ngũ sợ tin, dắt thẳng buồng của bà Đỗ: “Mẹ xem, con bảo là con nhầm mà.” Bà Đỗ thấy Hoàng Thải Hà cũng giật kinh hãi: “Sao em sang đây giờ ?” Tàu hỏa chạy đêm ? Hoàng Thải Hà đáp: “Chuyến tàu cứ dừng dừng, thành trễ nải.”
Cô chẳng kịp hàn huyên, vội vàng hỏi ngay: “Trong điện tín chị bảo con Nguyệt Nga xong , giờ nó ?” Tuy đứa con gái út tính nết mấy dễ ưa, nhưng dù cũng là khúc ruột đẻ , tin nó sắp qua khỏi, lòng cô cũng thắt .
Bà Đỗ thở dài: “Hôm nó phát bệnh là chị đưa ngay trạm xá , đang truyền dịch đấy, nhưng chẳng hiểu cứ mãi thấy chuyển biến .” Tiêm t.h.u.ố.c thì đỡ một chút, qua ngày hôm bệnh nặng thêm, cứ dây dưa mãi dứt.
Bác sĩ bảo , Vu Nguyệt Nga tuổi còn nhỏ, bệnh tình cứ tái tái thế hại đến căn cơ, nếu cứ tiếp diễn thì dù chữa khỏi cũng giảm thọ. “Nó đang ở hả chị?” Hoàng Thải Hà ngó nghiêng trong nhà họ Đỗ. “Nó đang ở ký túc xá nhà ăn đường sắt, ở cùng với Vu Nguyệt Oanh.” Bà Đỗ .
Ký túc xá? Hoàng Thải Hà ngẩn . Vu Nguyệt Oanh, gọi cả họ lẫn tên thế , chẳng nên gọi là Nguyệt Oanh ? Dẫu cũng là con gái chị mà. Đầu óc cô chút mụ mẫm: “Chị, mấy đứa nhỏ ở ký túc xá, thế còn... Vu Cường ở ?”
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Bà Đỗ mới sực nhớ , Vu Cường c.h.ế.t , chuyện Hoàng Thải Hà vẫn . Biết thế nào bây giờ? Hoàng Thải Hà thấy chị gái vẻ mặt khó xử, hỏi tiếp: “Anh ở nhà khách ạ?” Không cho ở nhà họ Đỗ nữa ? Tính , cô rời khỏi nhà họ Vu, cũng rõ về nữa, chị cô đối xử với Vu Cường như cũng là lẽ thường tình. Chỉ là, trong lòng cô thấy xót xa.
Bà Đỗ đang định lên tiếng. Ông Đỗ bước phòng, bảo rằng: “Chuyện của Vu Cường dù cũng là việc của nhà họ Vu. Thải Nguyệt, bà đưa cô sang chỗ Vu Nguyệt Oanh , để nhà họ Vu tự với cô .” Bà Đỗ chồng. Ông Đỗ tiếp lời: “Tình hình sức khỏe của bà cũng đấy, đừng để lát nữa xảy chuyện ầm ĩ gì.” Trước đây tình cảm giữa Hoàng Thải Hà và Vu Cường thắm thiết thế nào ông từng thấy qua. Không ông tuyệt tình, chỉ là so với ngoài thì bà cụ sinh quan trọng hơn nhiều.
Sắc mặt bà Đỗ sa sầm . Hóa bên nhà họ Hoàng của bà thì cứ tùy tiện đuổi là xong ? Lão Ngũ thò đầu từ cửa: “Mẹ, nếu bà nội kích động mà đổ bệnh thì chăm sóc, thấy nên ?” Hà tất gì thế. Nét mặt bà Đỗ dịu , nghĩ thông suốt liền bảo: “Thải Hà, chị đưa em ký túc xá nhà ăn.” Ông Đỗ đưa cái đèn pin cho bà Đỗ: “Ngoài trời tối lắm.”
Khu tập thể nữ, xưởng cơ khí. Đỗ Tư Khổ đang Viên Tú Hồng kể chuyện xảy ở trạm xá hôm nọ. Viên Tú Hồng kể kể mấy , trôi chảy: “Ý của Đội trưởng Ngô là nhà họ Đinh nhận Nguyễn T.ử Bách con rể, nên Đinh Uyển mới tạt nước bẩn .” Chuyện cũng lý. Đỗ Tư Khổ: “Đinh Uyển dạo chẳng cứ chạy theo đồng chí Tống đó , thấy cô ý gì với đồng chí Nguyễn .” Lại : “Đinh Uyển với Nguyễn Tư Vũ, nếu thật sự ý định đó thì chẳng nên nhờ Nguyễn Tư Vũ cầu nối .”
Viên Tú Hồng: “Mình chọc ghẹo gì cô .” Dù thì chuyện cũng giải quyết xong: “Phía Đội trưởng Ngô điều tra , là Đinh Uyển cầm đầu gây chuyện. Vì tính chất nghiêm trọng nên đình chỉ công tác.”
Đang chuyện, đèn trong phòng bỗng vụt tắt. Đỗ Tư Khổ dậy: “Đến giờ tắt đèn ?” Có bọn mải buôn chuyện quá ? Không lẽ nào, bảy giờ mới về, mới một lát mà. Viên Tú Hồng thành thục thắp nến lên. Hai vội vàng rửa mặt mũi, đó Đỗ Tư Khổ xuống lầu định nhà bếp lấy nước nóng, nhưng thấy cửa nhà bếp khóa c.h.ặ.t. Không mở cửa ? Cô tìm quản lý ký túc xá: “Dì Tiền ơi, nhà bếp hết nước ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-263.html.]
Từ phía phòng nghỉ của quản lý vọng tiếng: “Sao cô đến sớm, cứ chờ tắt đèn mới mò lấy nước.” Đỗ Tư Khổ: “Mọi khi tắt đèn sớm thế .” Cô nhận bà quản lý mới trông thì vẻ hiền hậu nhưng tính khí chẳng chút nào. Dì Tiền bước khỏi phòng nghỉ: “Giờ trời lạnh, tiết kiệm điện, các cô tắm rửa nghỉ ngơi sớm cũng là đóng góp cho nhà máy.” Lại bồi thêm: “Lò ở nhà bếp tắt , hết nước , mai hãy đến lấy.”
Tắt lò ? Thế sáng mai chẳng nhóm lò ? Liệu đủ nước nóng ? Đỗ Tư Khổ thấy dì Tiền việc chẳng bằng dì Trương. Lò ở nhà bếp buổi tối chỉ cần than một , đậy nắp là thể giữ nhiệt đến tận ngày hôm . “Không nước nóng thì rửa ráy kiểu gì?” Đỗ Tư Khổ , “Than trong lò tắt nhanh thế , để cháu xem, may còn đun ít nước.” Cô chìa tay đòi dì Tiền chìa khóa. Dì Tiền im nhúc nhích.
Lúc , ở cửa ký túc xá tiếng gọi: “Dì quản lý ơi, phiền dì mở cửa cho cháu với.” Là giọng của Dư Phượng Mẫn. Dì Tiền: “Giờ là mấy giờ ? , muộn là .” Phải lập quy củ, nếu cái ký túc xá ai chịu quản lý cả! Đỗ Tư Khổ thẳng cửa, mở chốt.
Cơn giận mặt Dư Phượng Mẫn khi thấy Đỗ Tư Khổ liền chuyển thành vui mừng: “Cậu về !” Nói xong, cô vẫy tay với Chu An phía : “ , ông về ký túc xá .” Hai bọn họ mới bận rộn bên khu nhà tập thể của cán bộ công nhân viên, sơn xanh quét xong . Điện cũng lắp gần xong, chỉ còn chờ thợ mộc Lôi mang tủ đến lắp nữa là .
“Ai cho phép mở cửa!” “Ai cho phép cô !” Cái mặt trắng bệch, béo múp của dì Tiền đỏ gay lên: “Hai cô thế hả, ở ký túc xá thì giữ quy định, đây nhà các cô, đây là ký túc xá của nhà máy!” Đỗ Tư Khổ thẳng: “Ký túc xá tám rưỡi mới tắt đèn đóng cửa, giờ đến tám rưỡi !” Chắc chắn là đến! Dì Tiền khăng khăng: “Đến !” Khi câu , bà cố ý liếc cổ tay Đỗ Tư Khổ và Dư Phượng Mẫn, thấy tay hai cô trống trơn, đeo đồng hồ. Hai đứa con gái đồng hồ, giờ giấc thế nào .
Đỗ Tư Khổ: “Trên lầu đồng hồ, để chúng cháu xem. Dì Tiền, nếu đến giờ tắt đèn thì tính ? Quy định của nhà máy là tám rưỡi tắt đèn trong phòng, nhưng đèn ngoài hành lang mười giờ mới tắt, dì còn nắm rõ quy định ?” Dì Tiền chút hoảng: “ rõ lắm chứ, chỉ tiết kiệm điện cho nhà máy thôi, thế gì sai!” Đỗ Tư Khổ chằm chằm dì Tiền: “Tiết kiệm điện sai, nhưng đèn ngoài tắt quá sớm, nếu chị em nào ca đêm về mà xảy chuyện gì thì dì gánh trách nhiệm ?” Dì Tiền nhận , đồng chí Đỗ ở phòng 206 là một kẻ "gai góc", cực kỳ khó đối phó. Bà ngậm c.h.ặ.t miệng . Dư Phượng Mẫn kéo kéo tay Đỗ Tư Khổ: “Đi thôi.” Dẫu bà cũng chỉ là quản lý tạm thời.
Ký túc xá nhà ăn đường sắt. “Mẹ!” Vu Nguyệt Oanh nhào thẳng lòng Hoàng Thải Hà: “Mẹ, giờ mới tới!” Nước mắt cô chảy ròng ròng. Trên chiếc giường bên cạnh, Vu Nguyệt Nga đang thoi thóp. Cơ thể nó giờ chẳng còn chút sức lực nào. Hôm qua tiêm t.h.u.ố.c xong vốn đỡ hơn, nhưng hôm nay chị gái đổ nước lạnh bụng, chẳng ăn uống gì. Căn bệnh dường như càng nặng thêm.
Hoàng Thải Hà ôm con gái lớn một hồi, cuối cùng mới thấy đứa con út đang bệnh nặng: “Nguyệt Nga!” Cô lao tới: “Sao con gầy rộc thế !” Đứa trẻ , mặt chẳng còn tí thịt nào. Hoàng Thải Hà xót xa đến rơi nước mắt. Cái ông Vu Cường chăm con kiểu gì ?
Vu Nguyệt Nga thấy , nước mắt cuối cùng cũng trào , giọng khô khốc: “Mẹ, giờ mới về...” Nó gào t.h.ả.m thiết, “Sau khi bố c.h.ế.t, bác cả chiếm hết nhà !”
Bố c.h.ế.t... Mấy chữ đó như sét đ.á.n.h ngang tai Hoàng Thải Hà. Ai c.h.ế.t? Vu Cường c.h.ế.t ? Sao ông c.h.ế.t ? Bệnh của ông nặng lắm ? Sao mà c.h.ế.t chứ? Cả Hoàng Thải Hà đờ đẫn tại chỗ: “Không thể nào, đời nào.” Lúc cô Vu Cường vẫn còn khỏe mạnh, còn với bà cụ Vu mà. Còn bảo đợi cô về nhà ngoại lo liệu quan hệ cho , ông sẽ cùng các con sang nhà ngoại ... Mới bao lâu mà còn nữa? Hoàng Thải Hà thể chấp nhận nổi sự thật .
“Bố con... c.h.ế.t ?” Hoàng Thải Hà lẩm bẩm, hỏi hỏi . “Mẹ, bố bệnh mà c.h.ế.t... Sao ở nhà, nếu ở nhà thì bố c.h.ế.t ...” Vu Nguyệt Nga lóc, cố sức dậy, vung nắm đ.ấ.m đ.ấ.m Hoàng Thải Hà. Tay nó lực, đ.ấ.m cũng chẳng đau. Hoàng Thải Hà cảm thấy như tim ai bóp nghẹt, đau đớn vô cùng. Cô dùng tay đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c , xé lòng xé .
“Thải Hà, em đừng tự hành hạ như thế, thể em...” Bà Đỗ kéo tay em gái nhưng Hoàng Thải Hà hất văng , loạng choạng suýt ngã. Vu Nguyệt Nga thấy bà Đỗ, bao nhiêu thù mới hận cũ trào dâng: “Mẹ, chính là bà , chính là nhà bà đuổi bố , bà cho chúng con ở...” Nó tiếp: “Bác cả nhốt con , con khó khăn lắm mới trốn , nhờ bà nhắn tin cho mà bà cũng chịu...” “Nếu nhà họ đuổi chúng con , bố chịu nhiều uất ức như thế...” Vu Nguyệt Nga lúc trông chẳng giống đang bệnh chút nào, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng kể tội.
Hoàng Thải Hà chậm rãi ngước mắt bà Đỗ. Bà Đỗ giải thích: “Nhà đông quá, chỗ ở nên chị mới để họ nhà khách. Sau đó Vu Cường ngã bệnh, tiền viện phí cũng là chị bỏ , chị hề bỏ mặc.” Dù , những gì cần bà đều cả . Lòng bà thẹn. Hoàng Thải Hà nào lọt tai, chỉ gào lên lạc giọng: “Chị, Vu Cường dù cũng là chồng em, là em rể của chị cơ mà, chị nỡ tuyệt tình như thế...”