[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 290
Cập nhật lúc: 2025-12-26 13:28:59
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Uyển Phương khẽ đỏ mặt, cúi đầu gật nhẹ. là . Cả hai đều còn trẻ, kết hôn như coi là muộn.
Đỗ Tư Khổ: "Chúc mừng nhé, là ngày 19 đúng , chắc chắn sẽ tới." Cô khựng một chút: "À mà nhà hai ở ?"
Trần Uyển Phương một nhà: 29 khu tập thể. Đó là căn nhà phân cho Tiểu Lưu bên ban bảo vệ. Nhà lớn, chỉ là căn nhà cấp bốn hai phòng, sân nhỏ để phơi phóng. Hai họ dạo tranh thủ đến dọn dẹp, sửa sang , mái nhà hết dột. Mảng tường xám xịt trong nhà cũng quét vôi trắng, giường là đồ đóng mới, còn các đồ nội thất khác thì tìm cách chắp vá, gom góp mỗi nơi một ít.
Nhà tuy nhỏ, đồ đạc chẳng mấy thứ mới, nhưng cô thấy mãn nguyện lắm . Có một căn nhà của riêng , nơi che mưa che nắng để dừng chân thì còn gì quý hơn. Sau khi báo tin hỷ cho Đỗ Tư Khổ, Trần Uyển Phương vui vẻ về.
Đỗ Tư Khổ mấy bộ đồ mới trong tay, chợt nghĩ: Dạo Trần Uyển Phương cứ mải miết nhận việc khâu vá, chắc là thiếu tiền ? lẽ thế. Cô cũng là nhân viên lâu năm trong xưởng, ăn mặc chi tiêu cũng chẳng thấy tốn kém gì, bao nhiêu năm qua chắc cũng tích cóp một khoản chứ.
À đúng , Tết năm ngoái Trần Uyển Phương về nhà. Đỗ Tư Khổ dường như hiểu điều gì đó.
Khu tập thể ngành đường sắt. Nhà họ Đỗ.
Buổi tối, Đỗ Đắc Mẫn trở về. Chị đến đây chỉ vì một việc: chuyển hộ khẩu của Văn Tú ngoài, nhập nhà họ Trình. Mẹ Đỗ can thiệp việc , nhưng chuyển cũng , ít nhất Văn Tú sẽ chia nhà của họ Đỗ nữa.
Ông Đỗ nhíu mày: "Đang yên đang lành, chuyển hộ khẩu gì?"
Trước đây Đắc Mẫn vì nhập hộ khẩu cho con bé đây mà cãi một trận với gia đình, giờ chuyển , đúng là nghĩ một đằng một nẻo.
Giọng Đắc Mẫn giấu nổi vẻ khoe khoang: "Nhà bên xưởng nước tương Đại Trình phân , chuyển hộ khẩu Văn Tú qua đó." Nhà mới phân cơ mà!
Ông Đỗ hỏi: "Đó là nhà đơn vị cho ở là nhà tên nó?" Hai cái khác hẳn . Nếu chỉ là nhà đơn vị phân cho Trình ở, ngộ nhỡ ở xưởng nước tương nữa thì nhà đó vẫn thu hồi thôi!
Đắc Mẫn ngắc ngứ hồi lâu trả lời . Chị hỏi kỹ chuyện đó. Ông Đỗ hỏi: "Bên xưởng kem thế nào , họ cho chị lên chính thức ?" Bây giờ tháng Bảy, kem đang bán chạy nhất. Trước đây giám đốc cũ xưởng kem từng hứa nếu Đắc Mẫn thì chỉ lên chính thức mà căn nhà thu hồi cũng sẽ trả cho chị .
Vẫn . Đắc Mẫn và nhà họ Trình luôn cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, ảnh hưởng nhiều đến công việc. Con chứ máy móc mà ngày nào cũng muộn cho ? Vả phân xưởng dạo bận rộn, chị vài sơ suất nhỏ cũng là chuyện thường mà.
Đắc Mẫn nhiều về công việc, chỉ bảo: "Mai đưa Văn Tú qua chuyển hộ khẩu." Chị liếc phòng bà nội một cái bỏ . Mẹ chị thiên vị. Đến giờ Đắc Mẫn vẫn chẳng mặn mà gì với bà nội Đỗ.
Sau đó, ông Đỗ bàn với bà nội chuyện Đắc Mẫn chuyển hộ khẩu cho con bé, bà nội : "Nó chuyển thì cứ để nó chuyển." Nếu cho, nó về đây quậy phá. Trời nóng, bà nội ăn uống kém hẳn, thực sự còn sức để quản chuyện nữa.
"Lão Ngũ về ?" "Nhận thư , bảo đang đường về," ông Đỗ đáp, "Đám học sinh các nó thăm các trường đại học." Bảo là học tập gì đó, tóm tổ chức hẳn hoi nên lo mất tích.
Hôm .
Đỗ Đắc Mẫn đưa Văn Tú đến, ông Đỗ , Đỗ cầm hộ khẩu cùng hai con đồn công an. Giữa đường, họ gặp Chủ nhiệm Hội phụ nữ.
"Chị Hoàng, may quá gặp chị ở đây, việc cần báo với chị." "Chị ạ." "Chuyện thanh niên tri thức về nông thôn , chị chứ, báo đài đưa tin suốt đấy," Chủ nhiệm Hội phụ nữ , "Khu tập thể vốn là đơn vị tiên tiến, bám sát chỉ thị cấp . Hiện giờ thế , nhà chị năm đứa con đúng , tính là hai suất thanh niên nông thôn."
Hai suất? Mẹ Đỗ : "Thằng Hai nhà mấy năm , chuyện chị mà."
Chủ nhiệm gật đầu: ", , Đỗ Vũ chứ gì," bà lật sổ đăng ký, " chi đội Tiểu Hà." Bà khen Đỗ Vũ một trận, bảo là thành phần tích cực, ăn tháo vát. khen xong, bà về vấn đề chính: "Chỉ nó là đủ, nhà chị cử thêm một nữa nông thôn! Nếu là thành chỉ tiêu !"
"Thằng Cả ở binh đoàn, thằng Ba con Tư đều ở trong xưởng, con Út thì đang học, gì ai ." Mẹ Đỗ lắc đầu nguầy nguậy, "Nhà góp một suất , chị xem thể bảo nhà khác góp thêm . Như mấy đứa việc , ở đây lông bông chẳng gì, chi bằng cho mấy đứa đó nông thôn nhiều ."
Chủ nhiệm nghiêm giọng: "Không , nhà chị năm đứa con, đáng lẽ ba suất đấy. Giờ giảm xuống còn hai suất là ưu tiên lắm . Đây là chỉ tiêu cứng, đổi ."
Mẹ Đỗ chịu. Thái độ của Chủ nhiệm cũng cứng rắn theo: "Thế , bên yêu cầu mỗi nhà chỉ giữ một đứa con ở bên cạnh thôi, nhà chị tận ba đứa đang ở đây, chị tự mà tính toán . Là cử một đứa nông thôn, là chỉ giữ một đứa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-290.html.]
"Thôi, với chị nữa, còn báo nhà khác." Chủ nhiệm bận tối mắt, hôm nay hàng chục hộ cần thông báo.
Văn Tú bên cạnh thấy, mắt bỗng sáng rực lên. Thanh niên về nông thôn? Nông trường nơi bố cô ở chắc cũng suất nông thôn chứ nhỉ. Cái nhà họ Trình , cô thực sự chịu đủ . Tuần con trai lớn của chú Trình ốm, cô bắt cô xin nghỉ học cả tuần để ở nhà chăm sóc. Cô thực sự thấy đổi , con của chú Trình chẳng lẽ quan trọng hơn cô ? Cô cảm thấy ở nhà họ Trình chẳng khác gì một con sen. Cô nhớ bố .
Xưởng Cơ khí.
Đỗ Tư Khổ ở đây thêm vài ngày, thường xuyên qua giữa phân xưởng 1 và phân xưởng 3, thỉnh thoảng ghé qua phòng Tổng vụ xem xét. Thấm thoát đến ngày 19.
Hôm nay là ngày lành tháng để Trần Uyển Phương và Tiểu Lưu kết hôn. Họ đặt sáu mâm cơm. Đỗ Tư Khổ tặng một đôi chậu men in chữ "Song Hỷ", mua ở cung tiêu. Giờ lương tăng, phiếu công nghiệp và phiếu lương thực cô thiếu, mua đồ cũng còn chi ly như .
Trong bữa tiệc, Tư Khổ thấy Đội trưởng Ngô. Cũng đúng thôi, Tiểu Lưu là của ban bảo vệ, Đội trưởng Ngô đến uống rượu mừng là chuyện thường tình. Trần Uyển Phương mời nhiều khách, chỉ vài thiết trong ký túc xá. Hai ở ký túc ăn Tết năm ngoái là Tiểu Điền và Tiểu Khổng cũng đến, cùng bàn với Tư Khổ.
"Chúc hai bách niên hảo hợp, sớm sinh quý t.ử."
Đám cưới diễn giản dị. Ăn uống xong, phòng chơi một lát. Trên cửa, cửa sổ đều dán chữ Hỷ, giường trải vỏ chăn màu đỏ, nhưng thực tế chỉ lớp cùng là màu đỏ, bên vẫn là vỏ chăn bình thường. Đồ tặng xếp gọn một góc: chậu men, một đôi phích nước màu đỏ, bát mới, đũa mới... Uyển Phương và Tiểu Lưu hớn hở nhận quà của .
Sau lúc náo nhiệt, nhóm của Tư Khổ về. Trên đường , Tiểu Điền chợt hạ thấp giọng: "Mọi để ý , chị Uyển Phương mời lớn trong nhà." Lần đến uống rượu mừng chỉ đồng nghiệp và bạn bè ở xưởng Cơ khí thôi.
Tiểu Khổng nhắc: "Nói ít thôi." Tiểu Điền liền im bặt.
Nhà họ Đỗ.
Mẹ Đỗ bàn với ông Đỗ chuyện thanh niên nông thôn, mấy ngày nay bà cứ lo nơm nớp. Lão Ngũ về . Mấy hôm nay nó học, trường cho nghỉ, nhà trường cũng đang phát động thanh niên lên núi xuống làng, đến những nơi Tổ quốc cần họ nhất. Nơi nào càng thiếu , họ càng nên đến.
Hôm đó, Chủ nhiệm Hội phụ nữ tìm đến tận nơi: "Chị Hoàng, danh sách nhà chị vẫn nộp lên thế?" Bà đến thúc giục.
Sắc mặt Đỗ khó coi vô cùng: "Chủ nhiệm, hỏi qua , nhà họ Thẩm sát vách chỉ cần cử một suất thôi, nhà bắt những hai suất? Thế chẳng là phân biệt đối xử ?"
Chủ nhiệm đáp: "Nhà họ Thẩm ba đứa con, nhà chị năm đứa, đương nhiên chị góp nhiều hơn !" Bà đặt tờ đơn xuống bàn: "Mai qua thu, nếu chị vẫn điền thì tự điền tên đấy." Bà liếc trong nhà: "Mấy đứa con nhà chị đều đang ở bên cạnh cả, chuyện nắm rõ lắm."
Lão Ngũ thể , là... bắt con Tư ! Nghĩ đến đây, Đỗ bỗng thấy nhẹ cả .
Chương 151
Buổi tối, khi ông Đỗ về, Đỗ liền đem chuyện bàn bạc.
"Cái Phương bên Hội phụ nữ đến , bảo nhà bắt buộc cử thêm một nữa." Mẹ Đỗ thì thầm, "Chiều nay hỏi , phố nào cũng đang hối thúc chuyện , trốn ."
Bây giờ thanh niên nghiệp việc quá nhiều, trường học nghỉ, cả một đám đông nơi nào để . Thành phố nuôi nổi bấy nhiêu miệng ăn , đành đẩy về nông thôn để họ tự lực cánh sinh.
Ông Đỗ: "Lão Ngũ tuổi vẫn còn nhỏ quá, là con gái." Nơi nông thôn đó gian khổ lắm. Lão Ngũ từ bé cưng chiều, ở nhà chịu khổ bao giờ, mà nông thôn e là thích nghi nổi.
"Thực cũng cách," Đỗ tính kỹ từ sáng, "Hay là để lão Ngũ thế chỗ của con Tư, cho con Tư nông thôn."
Con Tư lương lậu chẳng chịu nộp về nhà, còn bướng bỉnh, chi bằng cứ tống nó . Với cái tính của nó, về nông thôn chắc sống khổ. Còn việc hộ khẩu chuyển về quê cả đời chuyển lên , Đỗ tạm thời nghĩ xa đến thế.
Ông Đỗ im lặng hồi lâu. Một lát mới lên tiếng: "Con Tư cũng là con gái, là để thằng Ba . Nó là đàn ông, sức dài vai rộng, xa lo bắt nạt."
Thời gian qua ông Đỗ bất mãn với con Tư, nhưng dù cũng là con gái ruột, chuyện nông thôn vất vả thế , ông vẫn đành lòng để con gái .
Mẹ Đỗ chịu: "Thế mà !"