[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 294
Cập nhật lúc: 2025-12-26 13:33:02
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh Lý, , chỉ cần lắp pin , nhấn cái công tắc một cái," Đỗ Tư Khổ , "là cái quạt điện thể thổi gió ." Nói xong, cô đưa chiếc quạt nhỏ mặt Lý.
"Có gió thật !" Quản lý Lý kinh ngạc vui mừng, "Cái thứ mà cũng gió cơ !" Đống đồ đồng nát chắp vá mà cũng dùng !
Đỗ Tư Khổ : "Vâng, cái dùng pin, hết pin thì hai quả khác là xong." Cô dặn thêm, "Lúc dùng chị để ý một chút, đừng để trẻ con thò tay ." Tuy l.ồ.ng bảo vệ nhưng cũng an tuyệt đối , trẻ con thì gì.
"Tiểu Đỗ, cô đúng là bản lĩnh thật đấy!" Anh Lý xong định móc tiền , "Hết bao nhiêu tiền?"
"Anh Lý, đồ đều là của bãi phế liệu, em chỉ gia công chút thôi, đống đồ trong bao tải còn tính tiền với em mà!" Tư Khổ đáp, "Em chị nhà sinh em bé, hôm nay tay , cái quạt nhỏ coi như quà em tặng cháu."
Anh Lý rút một tờ "Đại Đoàn Kết" (tờ 10 tệ). "Lúc nãy cô còn sửa xe cho nữa mà." Đó là mấy chiếc xe đạp cũ thu mua từ xưởng xe đạp, đây vẫn thường hợp tác với Tư Khổ. Dạo cô ít đến nên xe tích mấy chiếc. Cô sửa xong năm chiếc, nhẹ. Lần Tư Khổ nhận tiền.
Cô đút tiền túi thì Đội trưởng Trần bước , đúng lúc thấy hành động nhận tiền của cô, sa sầm mặt: "Cô đang gì đấy?" Tư Khổ thản nhiên: "Anh nhờ mua hộ ít đồ." Đội trưởng Trần sang Lý, Lý gật đầu: " thế." Mối ăn nhất nên ngoài, cứ bịa đại một lý do là . Đội trưởng Trần tin cũng chẳng , Tư Khổ của xưởng máy kéo.
"Đến lúc về ," Đội trưởng Trần . Tư Khổ đang định nhấc bao tải lên yên thì Đội trưởng Trần giành lấy: "Để ." Việc nặng nhọc nên để đàn ông . Cái thứ gì mà sờ thấy sắc cạnh thế , thầm nghĩ.
Rất nhanh đó, hai đạp xe về đến xưởng máy kéo. Vừa tới nơi, Tư Khổ thấy Ba đang tiễn Đỗ cổng.
Chương 153
Mẹ Đỗ ngước mắt lên, cũng thấy Đỗ Tư Khổ. Mắt bà lóe lên vẻ mừng rỡ, bước chân săm săm về phía Tư Khổ như sợ cô chạy mất!
"Mẹ!" Anh Ba gọi với theo, vội vàng tiến lên giữ Đỗ . Tư Khổ xuống xe. Mẹ Đỗ đầu gắt: "Thằng Ba, con giữ gì, việc với em con!" Con Tư lấy xe đạp thế ! Chắc chắn là bỏ tiền mua ! Cái đứa , nhà cửa thì đang bao nhiêu việc, thế mà nó dám tự bỏ tiền mua đồ xa xỉ! Mẹ Đỗ càng thấy Tư Khổ ích kỷ.
Đội trưởng Trần gặp Đỗ nên nhận ngay. Anh bước xuống xe, dắt bộ lên phía . Anh ngoái Tư Khổ: "Mẹ ruột mà, sợ cái gì." Tư Khổ sợ, chỉ là thấy phiền. Cứ lải nhải mãi dứt. Cô cái bao tải xe : "Đội trưởng Trần, lát nữa nhờ giúp một tay, cho em gửi tạm đống đồ ở Ban bảo vệ một chút." "Được," đồng ý.
Đang thì tiếng Đỗ vang lên từ phía : "Con Tư, mày qua đây cho , việc tìm mày!" Tư Khổ nghĩ thầm, để Đội trưởng Trần dắt hai cái xe xưởng thì tiện, cũng dắt nổi. Cô đành tự dắt xe về phía Đỗ. Chưa đến nơi tiếng chất vấn: "Cái xe đạp ở !" "Mượn của xưởng ạ."
Mượn? Mẹ Đỗ khựng một chút, hồi lâu mới : "Mày lừa đấy ! Lần xe xưởng mày mượn trông thế !" Chiếc xe nhỏ và thấp hơn, màu trắng. Chiếc màu đen xì!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-294.html.]
Tư Khổ chỉ tay xưởng máy kéo: "Mượn ở xưởng bên ạ." Nói xong cô Ba: "Mẹ qua đây chuyện gì thế ?" Nói chuyện với Đỗ mãi chẳng trọng tâm, cô vòng vo. Cô còn tranh thủ trời còn sáng để về phòng lắp quạt, hy vọng mai cái mà dùng.
Anh Ba : "Mẹ bảo giới thiệu đối tượng cho , giờ phù hợp , bảo tìm cơ hội về nhà gặp mặt." "Không đợi một năm nữa ?" Tư Khổ hỏi, ý là thời gian tang lễ ông nội. Anh Ba kịp , Đỗ cướp lời: "Đợi một năm cái gì! Cô mày kết hôn bầu luôn kìa, nó là con gái mà còn chẳng đợi, mày là phận cháu, giờ mới chỉ là gặp mặt chứ cưới !" Bà thêm, "Với , qua năm mới là coi như lật sang trang mới ." (Đắc Mẫn tự thế).
Cái gì? Có bầu? Tư Khổ mất một lúc mới tiêu hóa tin : "Mẹ bảo là... cô Đắc Mẫn t.h.a.i ạ?" Ở tuổi ? Mẹ Đỗ bĩu môi: "Thì nó chứ ai, hơn bốn mươi , rổ rá cạp mà chửa." Bà bồi thêm, "Bên nhà trai cũng hai đứa con riêng đấy!" (Chưa tính Văn Tú). "Cái con Văn Tú cũng tự điền đơn xuống nông thôn, im lặng tiếng mất !"
Mẹ Đỗ hễ mở miệng là dứt : "Cũng may nó nhanh, thì đời nó coi như tiêu đời vì chăm cái đứa em ." Đắc Mẫn vốn chẳng hạng chăm sóc ai. Trước đây Văn Tú do một tay bố nó nuôi lớn.
Tư Khổ một hồi thì ngắt lời: "Mẹ, chuyện Ba xem mặt cứ bàn với là . Hôm nay con dùng hết phép , chắc xin nghỉ nữa ." Câu chỉ một ý nghĩa: Không về nhà.
Lúc Đỗ mới nhớ việc chính, khó khăn lắm mới tóm con Tư, đưa nó về nhà bằng ! Tờ đơn nông thôn kiểu gì cũng bắt nó ký! "Bà nội mày nhớ mày lắm, mấy ngày nay cứ nhắc suốt, mày định về thăm bà ?" Nhớ cô? Hay nhớ cô về để hầu hạ? Tư Khổ buồn vạch trần, chỉ : "Nếu chuyện gì quan trọng, con trả xe ." Cô hiệu cho về phía Ban bảo vệ: "Người đang giục kìa."
Anh Ba cũng : "Em trả xe , một lát nữa là... giao ca ." Anh nửa chừng thì dừng vì quy định tiết lộ giờ giao ca ngoài. Mẹ Đỗ né sang một bên, vẫn cố vớt: "Anh Ba mày xem mặt, mày cũng về mà xem giúp một tay." "Con ."
Tư Khổ dắt xe xưởng, trả xe cho Ban bảo vệ. Sau đó cô vác cái bao tải đồ đồng nát thẳng trong, cô về ký túc xá! Còn bên ngoài ư? Mẹ Đỗ đến tìm Ba, liên quan gì đến cô.
Tại cổng xưởng, Đỗ đợi mãi thấy Tư Khổ : "Thằng Ba, con xem xem, con Tư mãi ?" Anh Ba cũng sợ vấn đề nên xem. Anh báo: "Mẹ ơi, hôm nay nó chạy ngoài đường cả ngày mệt quá, về ngủ ."
Cái gì! Về ngủ ! Mặt Đỗ tức đến méo xệch, bà còn hết câu mà! "Con gọi nó đây cho ! Mẹ còn xong!" Bà chỉ tay trong xưởng. Anh Ba : "Mẹ, chẳng đến tìm con ?" Sao cứ nhất định bắt con Tư ? Lại chuyện gì nữa đây?
Mẹ Đỗ chẳng lẽ với Ba là bà ép con Tư nhường việc cho lão Ngũ để nông thôn. Bà chỉ : "Con Tư nó chẳng để cái nhà trong lòng gì cả, dạy bảo nó một trận." Anh Ba thở dài: "Mẹ, nó ở xưởng vất vả lắm. Nếu định đòi tiền lương của nó thì khó đấy." Trong xưởng mấy kẻ mặt dày chuyên vay tiền chị em phụ nữ hiền lành lầy lội trả, nhưng từ khi Tư Khổ đến đây, mấy kẻ nhắm lương cô ai thành công cả! Tiền của cô, đào .
Mẹ Đỗ: " thèm tiền của nó! chỉ thấy nó dạo ..." Bà chợt nhớ lúc nãy Tư Khổ đạp xe về cùng một đàn ông: "Lúc nãy cái cùng con Tư là ai thế?" "Đội trưởng Trần bên Ban bảo vệ đấy."
Tư Khổ về đến phòng, vứt bao tải xuống vòi nước công cộng cạnh cầu thang lấy nước rửa mặt. Sau đó cô mới xuống căng tin. Phải ăn cơm , ăn xong mới sức lắp quạt. Cô đến căng tin thì gặp Đội trưởng Trần cũng đang cầm cặp l.ồ.ng lấy cơm. Tư Khổ gật đầu chào định luôn thì : "Đồng chí Tiểu Đỗ, cô vẫn đang ở Ban bảo vệ, bà bảo trời tối xin ở xưởng một đêm, nếu cô đồng ý..."
" đồng ý." Tư Khổ ngoắt luôn. Ở một đêm? Ở kiểu gì? Ở với cô chắc? Cô đời nào chung phòng với Đỗ. Chỉ cách Đỗ cô như sói thấy thịt, mở miệng là hỏi về xe đạp lúc nãy, cô thừa hiểu ngoài tiền chắc chắn gia đình "biến" gì đó, và bà cô "chịu thiệt" vì cái nhà đây mà.
Đội trưởng Trần ngẩn , còn hết câu. Anh đuổi theo: "Đồng chí Tiểu Đỗ, đó là ruột cô mà?" Tư Khổ : "Đội trưởng, chiều nay đưa ngoài cảm ơn. việc nhà hy vọng đừng xen . Nếu đầy đủ giấy tờ tạm trú để ở xưởng, cứ việc sắp xếp theo quy định. Còn nếu định nhét phòng thì đừng hòng, cửa ." Không đủ giấy tờ thì sắp xếp kiểu gì?