[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 299

Cập nhật lúc: 2025-12-26 13:43:50
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Tư Khổ một bên, trong đầu mải suy nghĩ về việc Lão Ngũ nông thôn. Theo lý mà , gia đình thương Lão Ngũ nhất, con bé nông thôn rời xa nhà chắc chắn dễ dàng như .

Chẳng lẽ là lén lút bỏ ? Thế thì hợp lý .

"Con Tư," Mẹ Đỗ đổi hẳn giọng điệu, "Mẹ thấy trong khỏe, e là một về nhà nổi. Hay là con xin nghỉ nửa ngày, đưa về nhé?"

Về nhà? Đỗ Tư Khổ suy nghĩ hai giây: "Bên con vẫn còn việc, sợ là xin nghỉ . Để con nhờ khác đưa về." Cô xong cũng chẳng màng Đỗ đồng ý , thẳng tới tìm đồng chí bảo vệ: "Trưởng phòng Trương của các đây ?"

"Không ."

Tư Khổ hỏi: "Vậy Đội trưởng Trần thì ?" Anh Ba từng Đội trưởng Trần mặt lạnh tâm nóng, chắc là sẽ giúp thôi. Cô hỏi thử xem .

Đồng chí bảo vệ chỉ tay về phía : "Kia chẳng ?" Vừa đang tới. Thật là quá.

Đỗ Tư Khổ vội vàng chạy qua: "Đội trưởng Trần, chuyện là thế , việc phiền ." Cô tóm tắt qua tình hình của Đỗ: " quả thực bận quá, nếu bên Ban bảo vệ ai đang nghỉ hoặc rảnh tay, phiền giúp đưa về nhà. Anh yên tâm, chuyến để ai công, tiền bù đắp thời gian và lộ phí xin chịu."

Về nhà? Đến nhà họ Đỗ? Vừa thể điều tra thêm về lai lịch nhà .

Đội trưởng Trần: "Được, để sắp xếp."

"Cảm ơn nhiều!" Tư Khổ hào phóng rút hai tờ một tệ đưa cho Đội trưởng Trần, "Nhờ đưa hộ cho đồng chí nào giúp ạ." Phần còn quản nữa.

Phía bên .

Mẹ Đỗ thấy Tư Khổ và Đội trưởng Trần ( cùng đạp xe) , trong lòng chùng xuống. Cái con Tư lẽ đang yêu đương thật? Đội trưởng Trần của xưởng máy kéo, nếu con Tư lấy , chắc chắn sẽ về nhà nữa! Vậy nhà cửa tính !

Mẹ Đỗ nghĩ xa xôi, lo lắng đủ thứ. Bà sợ lũ trẻ nông thôn đứa nào về nữa, bà và ông Đỗ già sẽ ai lo. Lại sợ con Tư gả xa, ngay cả đứa con duy nhất điều cũng chẳng ở cạnh. Thế thì bà với ông Đỗ chẳng thành già cô đơn .

"Bác ơi, để cháu đưa bác về."

Đến khi Đỗ tiếng hồn thì phát hiện Tư Khổ biến mất từ lâu, mặt là Đội trưởng Trần.

Mẹ Đỗ hỏi: "Con gái ?" Bà ngó dáo dác.

"Cô việc ." Đội trưởng Trần , "Nếu bác thấy đỡ hơn thì cháu đưa bác trạm xe buýt, bác tự bắt xe về." Anh nhận Đỗ mấy mặn mà với việc để đưa về.

"Cậu là ?" Mẹ Đỗ bất thình lình hỏi, "Quê quán ở ? Nhà còn những ai?"

Đội trưởng Trần ngẩn . Hỏi mấy cái gì?

"Bác , đây là chuyện riêng tư, cháu e là tiện ." Đội trưởng Trần từ chối trả lời.

Mẹ Đỗ Đội trưởng Trần với vẻ tin nổi, tiện với bà?! Cái thật là... cái nết y hệt con Tư .

Mẹ Đỗ giận run : " cần đưa!" Bà tự về!

hai bước nữa. Khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, thằng Ba nông thôn , công việc cũng mất, chuyện xem mặt chắc cũng hỏng. Giờ chỉ còn con Tư, nếu giờ mà về luôn thì chẳng công cốc .

"Cậu gọi Đỗ Tư Khổ đây, việc nhà nó quản." Mẹ Đỗ .

Buổi trưa.

Tư Khổ đến căng tin, Ban bảo vệ báo cho cô Đỗ vẫn , gặp cô. Tư Khổ .

Chiều tan .

Mẹ Đỗ vẫn chịu , nhất định đòi gặp Tư Khổ một . Bà bảo con cái ở gần nhà giờ chỉ còn Tư Khổ, kiểu gì cô cũng quản chuyện trong nhà.

Tư Khổ quản. Người chủ nhà họ Đỗ là ông Đỗ chứ cô, cô quản cái gì? Việc nhà đến lượt cô quản ? Chẳng qua là lừa cô về. Nếu về mà nhốt trong phòng thì mới là oan ức. Tư Khổ vô cùng cảnh giác.

"Đó dù cũng là ruột cô, gửi chút gì cho bà ăn ?" Đội trưởng Trần tới, trả hai tệ cho Tư Khổ.

Tư Khổ nhận lấy: "Không cần quản bà . Nếu bà thấy chiêu hiệu quả, sẽ dùng tiếp." Cô rắc rối như . Cô để Đỗ rằng: cái kiểu tự bỏ đói một ngày để bắt con cái đau lòng, tội mà chạy tới nhận là chuyện bao giờ xảy với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-299.html.]

Người Ban bảo vệ đưa cơm cho Đỗ nhưng bà chịu ăn. Không ăn thì chịu đói thôi.

Buổi tối.

Tư Khổ về ký túc xá đơn. Hôm nay cô ngủ muộn, chủ yếu vẫn là nghĩ về chuyện Lão Ngũ và Ba nông thôn. Tiếc là hai thông báo cho , nếu thì chẳng cả hai.

Tại nhà họ Đỗ.

Mẹ Đỗ bắt chuyến xe buýt cuối cùng để về. Chuyến cuối cực kỳ đông, bà chỗ , chẳng chen chúc kiểu gì mà lên . Trên đường đói quá, bà mua hai cái bánh bao ở quán nhỏ ven đường, ăn cho ấm bụng mới sức về nhà.

Cái con Tư lòng thật là sắt đá.

Mẹ Đỗ về nhà là bẹp trong phòng. Bà thấy khó chịu trong lòng, thấy xót xa, thấy lạnh lòng vì cách hành xử của con Tư... Bà cảm thấy chẳng trông cậy gì nữa. Sao cuộc đời chẳng việc gì thuận theo ý bà thế ?

"Sao thế ?" Ông Đỗ phòng, "Thằng Ba đồng ý ?"

Mẹ Đỗ lúc đắp khăn ướt trán, giường, trông rõ là khỏe. Sáng vẫn còn khỏe mạnh, xưởng máy kéo một chuyến về nông nỗi ?

Mẹ Đỗ mệt đến mức . Một lúc lâu mới thều thào: "Thằng Ba... nông thôn , nó nghỉ việc ở xưởng máy kéo luôn !"

"Công nhân chính thức đấy!"

Ông Đỗ cũng lặng : "Thằng Ba là công nhân chính thức của xưởng máy kéo? Nó nông thôn á?" Sao nông thôn, chẳng con Út ?

Mẹ Đỗ đ.ấ.m n.g.ự.c bình bịch: "Con Tư cái đồ lương tâm, khỏe bảo nó đưa về nó còn chẳng thèm ... Nó vứt ở đấy thèm quản... cả ngày bụng nó cũng chẳng thèm gửi miếng ăn qua..." Mẹ Đỗ than kể, nước mắt rơi lã chã. Sắc mặt ông Đỗ tối sầm .

Hôm , Đỗ bệnh nặng hơn. Lần nặng hơn nhiều, mãi đến tối tan ông Đỗ mới phát hiện . Ban ngày là bà nội Đỗ gượng dậy nấu cơm.

Tối hôm đó, ông Đỗ chạy vội tới trạm xá của xưởng, cửa đóng nhưng ông vẫn đập cửa gọi bằng bác sĩ về nhà. Đó là một bác sĩ trẻ, kê cho mấy viên t.h.u.ố.c tây. Mẹ Đỗ uống hai ngày vẫn thấy đỡ. Đây là tâm bệnh, sốt thì hạ nhưng lòng vẫn đầy uất ức, cái cục tức thông thì bệnh khỏi .

Bà nội bàn với ông Đỗ: "Hay là ông sang xưởng con Tư một tiếng, nó ốm sắp c.h.ế.t , bảo nó về. Xưởng nào gặp cảnh mà chẳng tạo điều kiện." Bảo Tư Khổ về chăm để ông Đỗ còn . Bà nội già , sức lực đủ.

Gương mặt ông Đỗ mấy ngày nay luôn u ám: "Chỉ sợ con Tư nó lời." Xưởng cho , ông cũng chẳng thể cưỡng ép lôi nó về.

Bà nội : "Thằng Tiếu chẳng ở đồn công an ? Ông tìm nó . Từ hồi ông già mất, nó vẫn thường mang đồ qua thăm ." Đó là một đứa trẻ lương tâm. "Thằng Tiếu" mà bà nhắc tới chính là Tiếu Hổ Sơn ở đồn công an.

Ông Đỗ suýt thì quên mất: "Mai lo việc ngay."

Sáng sớm hôm , ông Đỗ tìm tới nhà Tiếu Hổ Sơn.

"Trong nhà thằng Ba với con Út đều nông thôn hết , chỉ còn mỗi con Tư. Giờ nó bệnh nặng quá, bà nội thì sức khỏe yếu từ đầu năm tới giờ, mà xưởng con Tư cứ giữ cho về. Tiếu , khi nào rảnh với một chuyến, đón con Tư về." Ông Đỗ .

Tiếu Hổ Sơn xong đáp: "Lát nữa em đồn xin nghỉ nửa ngày." Đi ngay hôm nay.

Tại xưởng Cơ khí.

"Đỗ Tư Khổ công tác ." "Đi ?" "Cái tiện ."

Tiếu Hổ Sơn rút thẻ ngành công an . Bảo vệ xưởng Cơ khí mới : "Đỗ Tư Khổ sang xưởng máy kéo ."

Ông Đỗ thấy ba chữ "xưởng máy kéo" thì sững . Con Tư thế mà đang ở xưởng máy kéo. Thảo nào Đỗ từ bên đó về cứ mắng con Tư lời... Hóa gặp . Chuyện Đỗ kể với ông.

"Anh Đỗ, thôi, sang xưởng máy kéo."

Ông Đỗ: "Đợi chút." Ông tìm bảo vệ: " gặp lãnh đạo xưởng các ." Lần ông nhất định bắt con Tư về nhà! Dù là xin nghỉ dài hạn mất việc cũng . Trong nhà thiếu quán xuyến, giờ chỉ mỗi con Tư, còn lựa chọn nào khác.

Thẻ ngành của Tiếu Hổ Sơn vẫn uy lực.

Tại văn phòng xưởng trưởng xưởng Cơ khí. Ông Đỗ gặp xưởng trưởng: "Chào xưởng trưởng, là bố của Đỗ Tư Khổ." Ông trình bày mục đích. Trên đường tới ông nghĩ kỹ , sẽ xin cho con Tư nghỉ việc. Bà nội già , Đỗ cũng còn trẻ, chăm sóc già lâu ngày sức khỏe cũng sụp đổ. Vẫn để trẻ gánh vác! Lúc định cưới vợ cho thằng Ba để lo toan, giờ thằng Ba , chuyện cưới xin coi như tạm gác .

Giờ chỉ thể để con Tư về chăm nhà. Làm con gái, chăm sóc ruột và bà nội là bổn phận!

"Ông cho Đỗ Tư Khổ rời xưởng Cơ khí để về nhà?" ", gia đình thể thiếu nó !"

Xưởng trưởng hỏi: "Gia đình ông gặp khó khăn gì ?" Ông Đỗ đáp: "Người già trong nhà lớn tuổi , kiểu gì cũng chăm sóc." Vẫn là câu đó, quán xuyến việc nhà, chăm sóc già, giặt giũ nấu cơm.

Loading...