[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 363
Cập nhật lúc: 2025-12-27 14:56:05
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc nhận thư là tháng Năm, đến khi đơn xin nghỉ phép, bên tồn đọng một đống việc, cứ thế dây dưa mãi đến tận tháng Tám mới .
Cũng chẳng còn cách nào khác.
Ở binh đoàn cứ xin nghỉ là ngay.
Đỗ Lão Tam về, còn tới cửa thấy tiếng của Đỗ vọng từ trong nhà. Anh còn ngỡ nhầm.
Ai về thế nhỉ?
Cái Tư Khổ ?
Chắc . Cái Tư Khổ mà về thì chẳng vui đến thế .
Anh Hai ?
Tết Hai đưa chị dâu về, cứ tưởng họ tin vui, mong ngóng suốt nửa năm trời, còn giục Lão Tam thư hỏi bao giờ thì sinh. Kết quả xem thư Hai hồi đáp mới , gì đứa trẻ nào. Chuyện đó tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t.
Gia đình Cả ư?
Cũng giống.
Chẳng cần đoán nữa, Đỗ Lão Tam thấy giọng của cái Út!
Nhắc mới nhớ, cái Út để thư tự ý bỏ , thế mà xem nó về, cả nhà mừng rỡ bao. Chuyện mà rơi khác, e là cha Đỗ mắng cho một trận lôi đình .
"Anh Ba, về ạ!" Cái Út cầm một món đồ đưa qua, "Cái em mua cho đấy."
"Cái gì đây?"
"Dao cạo râu, chất lượng lắm!"
"Chẳng cô nông trường , tiền mà mua?" Đỗ Lão Tam nhận lấy món đồ.
"Giờ em là văn công của binh đoàn , lương hẳn hoi nhé." Cái Út rút tiền , ba tờ "Đại Đoàn Kết" (tờ 10 tệ) mới tinh, cô xoay đưa thẳng cho Đỗ, "Mẹ, cầm lấy."
Ở binh đoàn lo ăn lo ở, chẳng mấy khi tiêu đến tiền.
"Thế , con ở nơi xa xôi thế, tự giữ lấy mà dùng." Mẹ Đỗ chịu nhận.
Cái Út cứ thế nhét bằng túi áo , Đỗ vẫn chối: "Ức Điềm, con xa, tiền phòng chứ." Nói đến đây, Đỗ bỗng thấy xót xa, sang cha Đỗ: "Hay là cứ dày mặt cầu cạnh một tí, xin điều cái Út về đây?"
Cha Đỗ đang định gật đầu thì cái Út : "Mẹ, con về . Con thích văn công, thích cuộc sống bên đó, cha cứ kệ con !"
Cô về. Về một công việc rập khuôn, ở trong nhà, đối mặt với mấy hàng xóm cũ, cuộc sống chẳng chút thú vị nào. Mẹ Đỗ xoay chuyển ý con nên đành thôi nhắc tới nữa.
Cái Út sực nhớ chuyện khác: " , con còn quà cho chị Tư nữa, bao giờ chị về ạ?" Món quà cô chuẩn cho Đỗ Tư Khổ cũng là một chiếc mũ Lôi Phong giống hệt của , bên còn đính một ngôi năm cánh, trông oách.
Vẻ mặt Đỗ sầm xuống: "Không ."
Theo lý mà , bà ngoại Hoàng mất, cái Tư Khổ ở ngay trong tỉnh, kiểu gì cũng về đưa tiễn một đoạn. Thế mà cho đến tận bây giờ, bóng dáng nó vẫn chẳng thấy . là hạng lương tâm.
Đỗ Lão Tam giải thích: "Cô biệt phái sang nhà máy khác, công việc bận rộn lắm." Nói đoạn: "Lần bà ngoại mất, tin xong cô cũng gửi tiền về đấy ạ." Số tiền đó đưa cho Đỗ .
Mẹ Đỗ nhận tiền thì nhận, nhưng trong lòng vẫn thành kiến với cái Tư Khổ. Bà ngoại ruột qua đời, lúc đó về thì thôi, nhưng khi tin cũng chẳng thấy mặt mũi ! Thế là cái kiểu gì! Còn tiền , bấy nhiêu đó thì cái gì?
Đỗ Lão Tam thấy sắc mặt như , bà vẫn còn giận cái Tư Khổ nên nhắc thêm nữa. Anh sang bảo cha Đỗ: "Vừa nãy đường con gặp cô Út, ý cô là nhập hộ khẩu cho đứa nhỏ nhà cô nhà ." Nghe là gửi con nhà trẻ của ngành đường sắt.
Tại xưởng cơ khí.
Đỗ Tư Khổ hắt liên tục mấy cái. Trời nóng như đổ lửa thế , thể nào là cảm lạnh , cứ hắt nhỉ? Chắc ai đang lưng .
Viên Tú Hồng Bệnh viện Nhân dân. Dư Phượng Mẫn giờ đây tâm ý chăm con, Đỗ Tư Khổ thấy cô bận rộn nên cũng ít sang phiền. Chỉ Từ Lệ Liên ở ngay tầng nên chạy sang chơi luôn miệng.
Sau khi trở xưởng, Đỗ Tư Khổ cũng để rảnh rỗi. Cô chính thức đến phân xưởng mới việc. Hai năm ở trường đại học, cô tích lũy ít kiến thức. Cô giúp cải tiến máy tiện trong xưởng, năng suất tăng lên rõ rệt.
Còn về chiếc xe đạp địa hình, bản thiết kế của cô vấn đề, mà là kỹ thuật trong nước hiện nay theo kịp. Tuy nhiên, cô nghĩ phương án thế. Có thể khung xe chắc chắn hơn, lốp xe rộng hơn và thêm thiết giảm xóc.
Lúc chủ nhiệm Cố đến việc, Đỗ Tư Khổ mặt. Lúc chủ nhiệm Cố tan , Đỗ Tư Khổ vẫn về. Thấy cô "cắm chốt" ở xưởng kỹ thuật suốt nửa tháng trời, chủ nhiệm Cố rốt cuộc nhịn mà bước tới: "Tiểu Đỗ, tiến độ đến ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-363.html.]
Đỗ Tư Khổ đáp: "Sắp xong ạ." Tuy như xe địa hình hiện đại, nhưng cô tìm các linh kiện thế thỏa. "Chủ nhiệm xem, chúng thể lốp bằng loại lốp ngoài 28 tăng cường... Còn hệ thống phanh nữa... Có thể thêm đệm lò xo cho yên xe..."
Chương 200
...
Mấy ngày .
Chiếc xe đạp cải tiến theo ý Đỗ Tư Khổ lò. Kiểu dáng và tốc độ đều sự khác biệt lớn so với xe đạp thông thường, đặc biệt là về tốc độ. Đỗ Tư Khổ cùng các đồng chí trong xưởng đều chạy thử.
Mọi đều thấy , nhưng Đỗ Tư Khổ vẫn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Sau khi nghiên cứu thêm hai ngày, cuối cùng cô cải tiến thêm lốp xe. Cô cho lắp loại lốp vân "chữ I", tăng cường sức bám đường giống như lốp máy cày. Đây là loại đặt riêng. Thay lốp xong, sức bám của chiếc "xe địa hình" tăng lên gấp mấy .
Hạ tuần tháng Tám. Phiên bản cải tiến thứ tư của "xe địa hình" bắt đầu đưa thử nghiệm.
"Chủ nhiệm Cố, chú thử xem ?"
Đỗ Tư Khổ thử qua . Với kỹ thuật hiện nay, chiếc xe chắc chắn thể so với hậu thế, nhưng ở thời đại , nó là một bước tiến vượt bậc. Thân xe gia cố, khung và lốp đặt riêng, giảm xóc và bộ biến tốc căn chỉnh kỹ lưỡng. Giá thành của một chiếc xe đắt hơn nhiều so với xe đạp kiểu mới thông thường.
Việc thử xe chỉ chạy đường bằng mà còn leo dốc, đổ đèo và kiểm tra hiệu suất phanh.
Chủ nhiệm Cố khi lao từ dốc xuống, mặt cắt còn giọt m.á.u, run rẩy bước xuống xe: "Cái ... tốc độ nhanh quá." Ông cảm thấy lẽ tuổi , loại xe ông thích ứng nổi. Sau chắc chắn ông sẽ cưỡi nó ! Thậm chí ông còn nghi ngờ, liệu ai thực sự thích loại xe .
Đỗ Tư Khổ hỏi: "Chủ nhiệm, chú thấy thế nào?"
"Hơi nhanh quá." Chủ nhiệm Cố nhớ cảm giác , "Phanh tay nhạy, lốp bám đường cực , chỉ là... phép lơ là chút nào."
Sau đó tiến hành thêm hai đợt thử nghiệm nữa. Mọi việc diễn suôn sẻ. Lúc Giám đốc , chủ nhiệm Cố và Đỗ Tư Khổ đem bộ liệu thử nghiệm trình lên.
"Tiểu Cố, nhiệm vụ sản xuất lô hàng của phân xưởng thành ?"
"Báo cáo Giám đốc, xong ạ." Chủ nhiệm Cố , "Hiện một nửa công nhân đang rảnh tay. Chỉ là chiếc 'xe địa hình' khung và lốp đều là hàng đặt riêng, giá thành sẽ tăng lên ít. Hơn nữa, thiết trong xưởng hiện tại còn thiếu thốn, nếu sản xuất hàng loạt thì từ nguyên liệu đến máy móc đều điều chỉnh ..."
Giám đốc trầm tư: "Nửa cuối năm e là kịp." Ông sắp nghỉ hưu . Bây giờ mà đưa dự án lên thì e là...
Chủ nhiệm Cố thấp giọng: "Cứ giao cho , chắc chắn là kịp." ông cũng nỗi lo: "Món đúng là đồ , nhưng liệu thị trường ? Giá xuất xưởng của nó đắt gấp đôi, thậm chí hơn cả chiếc xe 'Phượng Hoàng' 28 chứ."
Giám đốc sang Đỗ Tư Khổ cạnh: "Cháu thấy thế nào?"
Đỗ Tư Khổ: "Xưởng chẳng chỉ tiêu xuất khẩu ạ? Cứ đưa món danh mục, một ít thôi, xem tình hình tiêu thụ thế nào tính tiếp, bác thấy ạ?"
Chủ nhiệm Cố: "Vậy vốn đầu tư ban đầu lớn ?"
Đỗ Tư Khổ gật đầu: "Chúng cũng thể gác , đợi vài năm nữa tính ." Đợi sáu năm nữa, lúc đó tình thế sẽ khác hẳn. Dù cũng vội.
Giám đốc hạ quyết tâm: "Tiểu Cố, cứ sản xuất một lô. Trước cuối năm nay, cho xuất khẩu kèm với lô xe đạp kiểu mới để thăm dò tình hình." Đến năm ông mới chính thức nghỉ hưu. Thời gian còn nhiều nữa.
"Rõ, thưa Giám đốc." Chủ nhiệm Cố sắp tới sẽ bận rộn lắm đây, lo sản xuất, quản lý chất lượng.
"Giám đốc, món theo ngạch xuất khẩu của Cục Công nghiệp nhẹ là đợi Hội chợ Quảng Châu mùa xuân năm ạ?" Đỗ Tư Khổ hỏi. Hội chợ Quảng Châu năm nay e là chuẩn kịp.
Giám đốc chủ nhiệm Cố: "Ý thế nào?"
Chủ nhiệm Cố nghiến răng: "Hội chợ Quảng Châu mùa thu năm nay luôn ạ, sẽ cố gắng lo xong thủ tục."
Giám đốc gật đầu hài lòng. Lúc Đỗ Tư Khổ và chủ nhiệm Cố bước khỏi văn phòng, ông thở dài một tiếng: "Tiểu Đỗ , cháu thì nhẹ nợ nhé."
Đỗ Tư Khổ dám ho he gì. Tháng Chín cô khai giảng, sắp về trường . Chuyện ở xưởng chắc chắn nhờ sự tháo vát của chủ nhiệm Cố thôi.
Tại nhà họ Đỗ.
Ngày thứ hai khi về, cái Út theo Đỗ về thành phố Ninh, ở đó ba ngày để thắp nhang và dập đầu tạ mộ bà ngoại Hoàng. Ngày thứ tư mới Dương Thị. Ở thành phố Ninh tâm trạng Đỗ luôn u ám, về đến đây mới khá hơn đôi chút.
Cái Út dẫn dạo cho khuây khỏa. Mấy ngày đầu cô còn vung tiền đưa bố ngoài ăn tiệm. Sau Đỗ xót tiền, chịu nữa. Thế là sáng sớm bà chợ mua thức ăn, tóm là cá thịt, ngày nào cũng một món. Lại thêm cả dưa hấu lớn, hễ thấy là bà mua ngay một quả. Chẳng mấy chốc, cái Út nuôi cho mặt mũi tròn trịa hẳn .
Thoắt cái đến ngày cái Út .
"Mẹ, ngày mai con ." Thời gian trôi nhanh thật, ngày mai là ngày thứ mười, cái Út hẹn với bạn bè ngày mai sẽ lên đường, hội quân tàu hỏa.
"Sao nhanh thế?" Mẹ Đỗ nỡ xa con, "Con thật sự về ? Văn công thể xin điều chuyển về Dương Thị ?"
Cái Út: "Mẹ ơi, con chẳng thưa với , bên đó lắm mà."