[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 368
Cập nhật lúc: 2025-12-27 15:00:40
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn chung, những quản lý tại đây hài lòng với thợ kỹ thuật mới điều về. Đồng chí Đỗ đầu óc linh hoạt, khả năng thấu hiểu cực , vượt xa những thợ bậc tám thợ kỹ thuật thông thường, việc giao tiếp trao đổi công việc diễn thuận lợi.
Rất .
Đỗ Tư Khổ điều đến đơn vị bảo mật chủ yếu danh nghĩa thợ kỹ thuật, bản cam kết bảo mật thời hạn ba năm. Đây là một khu vực quản lý nghiêm ngặt, đều giấy tờ tùy . Sau khi ký bản cam kết, Đỗ Tư Khổ đưa thẳng đến đây.
Sau đó, cô phân cho một phòng ký túc xá đơn nhỏ nhắn, đồ đạc đầy đủ, chỉ điều tấm ván giường cứng. Bộ phận của cô chỉ mười mấy , còn ở các bộ phận khác thì cô từng gặp mặt.
Buổi sáng, Đỗ Tư Khổ múc nước rửa mặt xong thì thẳng nhà ăn, đó di chuyển đến khu vực việc bảo mật. Ở đây cấp độ bảo mật còn cao hơn, những bản vẽ thiết kế mà Đỗ Tư Khổ nhận đều là tài liệu mật, tuyệt đối phép mang ngoài.
Cô đến một lát, lãnh đạo bên gọi cô . "Đồng chí Đỗ, thư của cô ."
Đỗ Tư Khổ đỗi ngạc nhiên: "Thưa lãnh đạo, thư ạ?" Từ lúc đến đây cô từng gửi thư , cô hỏi qua và thông thường là phép gửi thư.
"Gửi đến phân hiệu của cô, các đồng chí bên đó tiện đường mang sang cho đấy."
Tổng cộng năm lá thư. Lãnh đạo : "Cô cũng thể thư hồi đáp, điều chúng thẩm định, khi thẩm định xong sẽ gửi từ một địa điểm khác." Quy trình rắc rối một chút.
"Cảm ơn lãnh đạo ạ."
Vốn dĩ Đỗ Tư Khổ mang thư về phòng xem, nhưng lãnh đạo yêu cầu cô ngay tại chỗ. Cô bèn bóc thư . Hai lá của Viên Tú Hồng, hai lá của Dư Phượng Mẫn và một lá của Ba.
Thư của Viên Tú Hồng vẫn ngắn gọn như cũ, xưởng giám đốc mới, là một nghiêm túc và cổ hủ, cô còn nhắc thêm rằng dường như xưởng đang cắt giảm chi tiêu. Hơn nữa, xưởng còn tổ chức nhiều hoạt động mà đây từng .
Thư của Dư Phượng Mẫn thì dài hơn, cô hớn hở báo tin rời khỏi xưởng cơ khí, hiện tại là nhân viên của Tổng công ty Bách hóa quốc doanh, chỗ gần nhà, phúc lợi đãi ngộ đều hơn xưởng cơ khí nhiều. Phượng Mẫn còn Chu An chịu rời xưởng, giờ ngày nào cũng đạp xe , mệt bở tai.
Đỗ Lão Tam gì khác, chỉ hỏi thăm tình hình của cô trong thư, hỏi bao giờ cô nghiệp, tại địa chỉ gửi thư, và còn hỏi hè Tư Khổ về nhà .
Nghỉ hè? Giờ là tháng mười một . Đỗ Tư Khổ xong hết các lá thư. "Thưa lãnh đạo, giờ thể thư hồi đáp ạ?" Lãnh đạo gật đầu.
Viết , nhưng ngay mặt ông, xong ông kiểm tra một lượt, đưa cho đồng chí thẩm định kiểm tra thêm lượt nữa. Sau khi xác định vấn đề gì, thư mới gửi đến trạm trung chuyển, bên đó kiểm tra cuối mới gửi đến địa chỉ cô mong .
Đỗ Tư Khổ xuống bắt đầu thư hồi âm.
Cuối năm.
Tại Dương Thị, nhà họ Đỗ hôm nay náo nhiệt, bà nội Đỗ từ nhà chú Hai về ăn Tết. Bà bảo, qua năm sẽ ở luôn nữa. Cha Đỗ thì vui mặt, ruột về, nhà thêm thêm tiếng cho rôm rả. Mẹ Đỗ ngoài mặt tươi , còn trong lòng nghĩ gì thì ai .
Vợ chồng chú Hai cũng cùng về theo, đón Tết tại nhà họ Đỗ. Đỗ Đắc Mẫn chẳng tin từ , ngay ngày thứ hai khi bà nội về, cô bồng con chạy sang, ôm chầm lấy bà mà nức nở: "Mẹ ơi, ngày tháng của con thật sự sống nổi nữa ."
Cha Đỗ và Đỗ bình thản như . Chú Hai ghế, bưng chén nóng nhấp một ngụm. Thím Hai liếc một cái thu hồi tầm mắt, đó nhỏ với chú Hai về chuyện sắm Tết. Đã nhiều năm về, thăm những nào, sắm sửa những thứ gì, đều cần bàn bạc kỹ.
Họ tàu hỏa về, tàu đông nên tiện mang đồ đạc lỉnh kỉnh, chi bằng về đây mua trực tiếp cho tiện. Chú Hai liệt kê: "Chỗ tiểu Trương ở xưởng máy kéo một chuyến, cả tiểu Tiêu nữa..." Những quen cũ đều ghé thăm.
Tết năm nay, đám hậu bối chỉ mỗi Đỗ Lão Tam là mặt, những khác đều tới. Nhà họ Đỗ phòng ốc vẫn đủ chỗ ở.
Đỗ Đắc Mẫn ban đầu định dẫn con ở đây ăn Tết, bà nội Đỗ chuyện liền đuổi thẳng: "Chưa đến mùng hai thì về đây." Bài học Đỗ Đắc Mẫn về nhà ở cữ bà vẫn còn nhớ như in. Mấy năm nay con gái sống bà cũng xót xa, nhưng so với con trai thì những cái khổ của con gái cũng là tự chuốc lấy. Ngày Tết tuyệt đối để con gái phá vỡ quy tắc, hại đến trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-368.html.]
Bà nội Đỗ cố chấp. Thấy Đắc Mẫn chịu , bà còn vác cả cây gậy lớn . Đắc Mẫn giữa sân, dắt con, rướn cổ lên nhất quyết nhúc nhích. Mẹ Đỗ bảo: "Bà ơi, bà cứ đưa cô mười đồng là cô về ngay thôi."
Mười đồng mà đủ! Đắc Mẫn nằng nặc đòi bằng ba mươi đồng mới chịu .
Bà nội Đỗ theo bóng lưng con gái ngoài cửa, lẩm bẩm: "Sao nó thành nông nỗi !" Đứa con gái giờ trở nên thực dụng, chỉ đến tiền như thế!
Mẹ Đỗ thu quần áo trong sân, coi như thấy. Đỗ Đắc Mẫn biến thành thế ư? Cuộc sống khổ cực thì tự nhiên tiền là quan trọng thôi, cứ tiền là chuyện gì cũng xong hết. Nhìn cô em chồng những năm gần đây, khuôn mặt ngày càng khắc khổ, đôi bàn tay thì thô ráp, còn nổi cả vết chai cơ mà.
Chương 204
...
Cái Tết năm nay của nhà họ Đỗ coi như là náo nhiệt. Từ khi chú Hai về, qua với nhà họ Đỗ đông hơn hẳn. Hàng xóm láng giềng thấy bạn bè thích tấp nập đến thăm thì hiểu rằng chuyện của Đỗ êm xuôi, thế là khôi phục quan hệ láng giềng như cũ. Một cái Tết rộn ràng khiến cha Đỗ cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Đỗ Đắc Mẫn mùng hai dẫn con về nhà ngoại. Những năm nay cô học cách khéo léo hơn, thái độ với bà nội Đỗ đổi hẳn, lúc nào cũng dỗ dành bà. Dù cũng là con ruột thịt.
"Mẹ ơi, con cũng ly hôn lắm, nhưng ly hôn thêm nữa thì ngoài con thế nào?" Đắc Mẫn kể lể nỗi uất ức trong lòng, "Nếu ly hôn thì về nhà ngoại ở, mà con thì nhà, giờ đến công việc cũng mất . Về nhà xem, chị dâu chỗ nào cũng thấy con chướng tai gai mắt, con còn đèo bồng thêm đứa nhỏ, sống cho nổi đây..."
Bà nội Đỗ tuổi cao, tai còn thính như : "Cái gì cơ?"
Đắc Mẫn to hơn, cuối cùng chốt : "Mẹ ơi, xem Hai quen nhiều thế, bảo giúp con tìm một công việc ." Bây giờ Đại Trình chịu giao lương cho cô nữa, bảo cô tiết kiệm, mỗi tháng chỉ đưa một ít tiền sinh hoạt phí. Tiền nong ngày càng khó lấy.
Đắc Mẫn ngày ngày rên rỉ về nỗi khổ cực của , cuối cùng cũng bà nội Đỗ mủi lòng.
Ngày mùng sáu. Bà nội Đỗ tìm riêng chú Hai để chuyện. Bà kể tình cảnh của Đắc Mẫn cho Đỗ Hữu Quân , đến cuối còn nghẹn ngào: "Hữu Quân , con chỉ mỗi một đứa em gái thôi. Con nó xem, Tết nhất mà vẫn mặc quần áo từ mấy năm , tay chân thì mòn cả chai ... Con tìm cho nó một công việc ."
Chú Hai đáp lời. Bà nội Đỗ nắm lấy tay con trai: "Hữu Quân, xác tự , cũng chỉ còn một hai năm thôi. Mẹ chỉ mong mấy em con sống . Giờ lo nhất là em gái con, dù đây nó nhiều chuyện sai trái, nhưng con cũng cho nó một cơ hội sửa đổi chứ. Con nó xem, tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, thế nào?"
Bà nội Đỗ kéo chú Hai chuyện suốt cả buổi chiều.
Buổi tối, Đắc Mẫn nôn nóng hỏi bà nội: "Mẹ ơi, thế nào , Hai đồng ý ạ?" Bà nội thở dài: "Để mai khuyên thêm."
Ai dè, sáng sớm hôm , vợ chồng chú Hai khỏi cửa, mãi đến tối mới về. Bà nội hỏi thì bảo là chúc Tết. Muộn thế , thấy chú Hai lộ rõ vẻ mệt mỏi, bà nội đành bảo con trai nghỉ ngơi, định bụng ngày mai sẽ khuyên nhủ tiếp. Còn về thím Hai, bà nội dây , thím Hai là cứng rắn, chuyện nhà họ Đỗ với thím cũng vô ích.
Sáng sớm mùng tám. Thấy vợ chồng chú Hai thu xếp xong hành lý, chú Hai phòng bà nội: "Mẹ, chúng con đây." Bà nội ngẩn : "Sao nhanh thế?" Chú Hai đáp: "Trước là về đây ăn Tết, Tết xong , cần thăm cũng thăm xong, giờ tranh thủ lúc thời tiết cũng nên về nhà thôi."
Bà nội con trai, đột nhiên : "Có chuyện công việc của em gái con khó xử ?" Chú Hai trả lời. Không là khó xử, mà là .
"Mẹ, chân tay tiện thì đừng tiễn nữa." Chú Hai , "Nếu khi nào sang chỗ con ở, cứ bảo Cả nhắn một tiếng, con sẽ mua vé tàu cho ." Chú Hai thực lòng đón bà nội để phụng dưỡng, chỉ là bà . Người già thường lá rụng về cội.
Vợ chồng chú Hai , bà nội Đỗ thẫn thờ một hồi lâu, chuyện công việc của Đắc Mẫn rốt cuộc cũng xôi hỏng bỏng .
Hết tháng Giêng, Đỗ Đắc Mẫn dọn về nhà họ Trình, chỉ điều vẫn để đứa trẻ nhà họ Đỗ. Đứa nhỏ sinh năm 68, nay bốn tuổi, trông lanh lợi, bà nội Đỗ là thấy quý. Mẹ Đỗ trong lòng trăm phần , nhưng bà nội bảo bà tự nuôi, tiền của bà là do con trai thứ hai cho, mỗi tháng đều gửi về.
Sau Tết, Đỗ bắt đầu tất bật lo chuyện hôn sự cho Đỗ Lão Tam. Lão Tam giờ còn nhỏ nữa, tính cũng hai mươi sáu , cứ trì hoãn mãi sợ khó tìm. Đến tận tháng Tư vẫn đám nào ưng ý. Sau tiết Thanh minh, chị dâu bên nhà ngoại Đỗ bảo một cô gái hợp lắm, bảo Đỗ sang xem. Mẹ Đỗ bảo Lão Tam xin nghỉ phép hai con cùng sang đó.
Mẹ Đỗ vắng, việc nhà dồn lên đầu cha Đỗ. Ngày mười tháng Tư, buổi sáng cha Đỗ chợ mua thức ăn, bà nội Đỗ cứ lẩm bẩm kêu đau nhức khắp , từ cánh tay, đôi chân đến cái lưng, chỗ nào cũng thấy khỏe.