[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 382

Cập nhật lúc: 2025-12-28 04:31:41
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Dương gặp cô Tư để xem rốt cuộc là tình huống nào. Nếu Đỗ Tư Khổ cũng giống như , là trọng sinh, thì chắc chắn biểu cảm của cô khi thấy sẽ sự biến đổi. Dù , kiếp hai cũng sống với quá nửa đời .

Đỗ Nhị : “Ngày mai lão Ngũ dẫn đối tượng về nhà, trong nhà ăn bữa cơm, nếu việc gì gấp thì nhất đừng qua đây.”

Chương 214: 214

Thẩm Dương nhấn mạnh: “ tìm cô Tư chút việc, việc gấp, quan trọng.”

Nếu ngày mai Đỗ Tư Khổ về, nhất định tới. Phải rằng mấy năm nay cô Tư hiếm khi về nhà, ngày mai khó khăn lắm cả nhà họ Đỗ mới đông đủ.

Đỗ Nhị chằm chằm Thẩm Dương: “Nghe , dạo tái hợp với vợ cũ? Thủ tục xong ?”

Vẻ mặt Thẩm Dương sượng : “Đều là chuyện quá khứ cả .”

Hà Mỹ Tư hiện tại giống với Hà Mỹ Tư trong ấn tượng của . Trong đầu hai luồng ký ức: một luồng bảo rằng Hà Mỹ Tư vốn là hạng như ; luồng — xa xôi hơn — với rằng cô nỗi khổ riêng.

Thẩm Dương sống qua một đời, trải qua bao nhiêu chuyện, kẻ ngốc. Hà Mỹ Tư là hạng gì trong lòng rõ mồn một, nhưng con vốn dĩ là sinh vật giỏi tự lừa dối . Nếu Hà Mỹ Tư thực sự là kẻ chỉ đến lợi ích, kiếp vì cô mà từ bỏ vợ con, từ bỏ gia đình... thì tất cả hóa là cái gì?

Đỗ Nhị lạnh lùng: “Anh cũng rõ tình cảnh của đấy, đống rắc rối của còn xong . Ngày mai nếu cô Tư về nhà, đừng lôi em gái , chuyện gì thì thẳng chuyện đó.”

Thẩm Dương nghĩ ngợi một hồi: “Thực , quan hệ giữa và cô Tư hơn tưởng nhiều.” (Vì kiếp là vợ chồng mà).

Đỗ Nhị vặn : “Thẩm Dương, với vợ cũ dây dưa lằng nhằng bao nhiêu năm nay, giờ quan hệ với cô Tư? Anh tính cái trò gì?” Thẩm Dương Đỗ Nhị đến mức tự nhiên, đành : “ ý đó.”

“Tốt nhất là .”

Bữa tối hôm , Đỗ lo âu thấp thỏm. Bà sợ ngày mai Đỗ Đắc Mẫn dẫn đến gây chuyện. Ngày mai lão Ngũ đưa con rể tương lai về nhà, nếu ầm lên thì khó coi lắm.

Khu tập thể bệnh viện.

“Thế nào? Lãnh đạo xưởng ?” “Chẳng thấy mặt mũi .”

Viên Tú Hồng kinh ngạc. Tối nay cô ở nhà họ Nguyễn ăn cơm, Đỗ Tư Khổ về nên cô rõ chuyện buổi chiều. Đỗ Tư Khổ nhạt giọng: “Vâng, đợi cả buổi chiều mà thấy .”

“Thế thì tính ? Ngày mai chuyến nữa ?” Viên Tú Hồng nhíu mày. “Không nữa.”

Không cần thiết. Cô hiểu rõ thái độ của Giám đốc Lỗ, nếu thì cần xưởng cơ khí gì. Người hoan nghênh, cố đ.ấ.m ăn xôi chỉ tổ tự khổ .

Về chuyện phân công công tác của trường, các đơn vị khác chẳng nơi nào kém hơn ở đây. Dù thì chuyện công việc cứ đợi về trường tính, hộ khẩu của cô vẫn còn ở sổ tập thể của trường chuyển .

Viên Tú Hồng gợi ý: “Hay là để chị tìm Phó giám đốc Nguyễn...” Dù quan hệ giữa cô và cha chồng bình thường, nhưng vì công việc của Tư Khổ, cô sẵn sàng hạ chuyện.

“Không cần chị, bên thủ đô một xưởng máy công cụ cứ mời em về, còn một xưởng cơ khí lớn nữa, lương bổng trả cao.” Đỗ Tư Khổ thẳng, “Em thiếu chỗ , về chỉ là để thăm nhà và xem lão Ngũ thế nào thôi.” Chẳng là " xưởng cơ khí thì sống nổi".

Viên Tú Hồng lúc mới yên tâm.

Ngày hôm .

Mẹ Đỗ dậy từ sớm, lôi bộ quần áo mới chuẩn từ hôm qua . Phân công hôm nay rõ ràng: Đỗ Nhị ở nhà canh chừng, sợ Đỗ Đắc Mẫn đưa tới phá đám. Lão Tam ga tàu đón lão Ngũ. Còn Đỗ thì chợ mua thịt, mua gà, mua bánh kẹo!

Bà vẫn mặc bộ quần áo cũ thường ngày chợ, quần áo mới thì đợi lúc về đón con rể mới ! Lúc , bà kéo theo cả Tô Kiểu Nguyệt để "phụ xách đồ".

Cha Đỗ ở nhà ngoài sân, thỉnh thoảng ngó cổng. Có mấy đàn ông lạ mặt ngang qua, ông liền gọi với : “Anh Hai, chốt cổng .” Đỗ Nhị từ trong nhà bước cài chốt. Mấy chỉ là khách qua đường, nhanh ch.óng mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-382.html.]

Cha Đỗ thở phào. Không đến gây sự là . Mấy năm nay Đỗ Đắc Mẫn quá quắt, mà chân tay ông thì yếu, tuổi tác ngày một cao, còn sức đối chọi với thanh niên. Đám tới gây chuyện chỉ cần đẩy nhẹ là ông ngã nhào, thương tốn tiền, nên ông rút kinh nghiệm: đối đầu trực diện.

Tại ga tàu.

Đỗ lão Tam đến sớm vì thúc giục. Mãi đến hơn mười giờ, mới thấy lão Ngũ cùng một đồng chí cao ráo, mặc quân phục từ tàu bước xuống.

“Lão Ngũ!” Đỗ lão Tam gọi lớn.

Lão Ngũ thấy Ba liền rạng rỡ: “Anh Ba!” Cô sang với lính bên cạnh: “Anh Ba em ở , qua đó .”

Ba hội quân. Đỗ lão Tam định xách đồ hộ em gái, nhưng kỹ thì đồ đạc tay đối tượng của cô, xách thì cũng vác vai, lão Ngũ chỉ đeo mỗi cái túi nhỏ.

“Anh Ba, đây là Ngụy Chu. Ngụy Chu, đây là Ba em.”

“Chào Ba ạ.” Ngụy Chu tay xách nách mang thể bắt tay, chỉ lên tiếng chào hỏi lễ phép.

“Chào Ngụy. Đồ nặng lắm , đưa cầm bớt cho.”

Ngụy Chu kiên quyết từ chối. Đây là Ba của lão Ngũ, thể để xách đồ ! Anh thể hiện thật mặt gia đình cô, tạo ấn tượng thì chuyện kết hôn mới thuận lợi.

Lão Ngũ : “Anh Ba cứ để xách. Lúc nãy em định đeo cái túi mà cũng cho.”

Trên đường về, lão Ngũ cứ hỏi mãi: “Anh Ba, Cả, Hai với chị Tư về ạ?” Cô gửi thư cho từng , dặn dặn là nhất định về.

“Về , Hai đưa chị dâu về từ hai hôm , cô Tư cũng đến nhưng ở nhà. Anh Cả thì chắc chiều hoặc tối nay mới tới. Em gửi thư dặn thế, ai mà dám về?”

Lão Ngũ lộ lúm đồng tiền: “Về là ! Cả nhà cuối cùng cũng tụ họp đông đủ!”

Đỗ Tư Khổ căn giờ mới khỏi cửa. Cô tính toán lúc đến nhà họ Đỗ sẽ rơi 11 giờ đến 11 giờ rưỡi, chơi một lát là đến bữa trưa. Nếu chuyện gì khó chịu thì lâu hơn chút, còn nếu khí căng thẳng thì ăn xong là ngay cho rảnh nợ.

Cô mặc bộ đồ bình thường, sạch sẽ, nhã nhặn, tóc b.úi gọn gàng. Trên tay xách túi quần áo mới mua ở thủ đô, mấy chiếc váy coi như quà tặng.

Đến khu tập thể đường sắt, thấy chiếc cổng sắt lớn mới, cô chút ngạc nhiên. Cổng đang đóng c.h.ặ.t, Đỗ Tư Khổ ngoài cổng sắt mới thấy cha Đỗ đang trong sân. Cha Đỗ cũng thấy cô, sắc mặt già nua lập tức lạnh xuống.

Lão Ngũ cầm miếng dưa hấu bổ sân, thấy Đỗ Tư Khổ liền mừng rỡ: “Chị! Chị về !” Cô cầm luôn miếng dưa chạy mở cổng.

Nhìn thấy lão Ngũ, tâm trạng Đỗ Tư Khổ cuối cùng cũng hơn một chút.

“Chị ơi, mấy năm nay chị thế, bảo chẳng tin tức gì của chị cả.” Lão Ngũ kéo tay chị gái trong, quên dúi miếng dưa hấu miệng cô: “Chị nếm thử , ngọt lắm, chị Hai sáng nay mua đấy.”

Cha Đỗ hắng giọng: “Chốt cổng .”

Lão Ngũ : “Bố ơi, nhà đông thế , cổng cứ mở cho thoáng chứ cứ chốt c.h.ặ.t thế ạ?”

“Sợ ngoài , mau chốt !”

Lão Ngũ đưa miếng dưa cho Đỗ Tư Khổ chạy chốt cổng. Cô ghé tai nhỏ với Tư Khổ: “Nghe Ba bảo bố sợ cô út dẫn đến phá đám đấy chị. Tường rào nhà còn rửa và sơn một lượt nữa cơ.”

Nhà bên cạnh.

Thẩm Dương vẫn luôn chú ý động tĩnh nhà họ Đỗ. Nghe tiếng cổng sắt mở, ngó sang thì thấy Đỗ Tư Khổ. Cô thực sự về ! Anh định kỹ hơn nhưng cô trong nhà.

Thẩm Dương tìm cách sang bên đó một chuyến. Anh bếp tìm đồ, nhưng trời nóng nên chẳng gì sẵn. Anh liền phòng lấy tiền tiết kiệm vội vàng ngoài. Trong nhà thì cửa hàng cung tiêu mua là .

mua cái gì cho hợp đây?

Loading...