Nghe , Khương An Bang kìm về phía Tần Mộc Lam, đó bừng tỉnh đại ngộ :
“ về cô.
Gần đây xưởng d.ư.ợ.c đang điều chế những phương thu-ốc mà cô nộp lên, trong đó thu-ốc cầm m-áu và bổ khí xong , d.ư.ợ.c hiệu cực kỳ cực kỳ ."
Chương 103 Lạnh lùng vô tình
Tần Mộc Lam thấy thế mới hóa mấy phương thu-ốc cô hiến tặng đều bắt đầu điều chế thành thu-ốc .
“Hiệu quả là ạ, hy vọng thể giúp ích cho ."
Khương An Bang xong ha hả :
“Chắc chắn là giúp ích lớn .
Có những loại thu-ốc , các đồng chí việc cũng thuận tiện hơn nhiều."
Nói đoạn, Khương An Bang mới sực nhớ qua đây để thăm con trai, vả bác sĩ Liêu con trai cứu chữa cũng nhờ công lao của Tần Mộc Lam, vì ông cô bảo:
“Bác sĩ Tần, cảm ơn cô nhé.
Lần cô thực sự giúp một tay lớn đấy, nếu vết thương của A Thành chữa khỏi thì sẽ chuyển ngành mất."
Dù ông là Tư lệnh, nhưng nếu con trai thực sự thương ảnh hưởng đến khả năng vận động thì cũng chỉ đành chuyển ngành thôi, vì ông thực sự cảm kích Tần Mộc Lam.
Tần Mộc Lam xong đáp thẳng:
“Thưa Tư lệnh, cháu thể góp một phần sức lực của , cháu cũng vui ạ."
Thấy dáng vẻ phóng khoáng vô tư của Tần Mộc Lam, Khương An Bang càng ấn tượng sâu sắc với cô.
Ông kìm vỗ vai Tạ Triết Lễ bảo:
“Thằng ranh đúng là lấy cô vợ thật."
Lúc , Khương Thành mới tìm cơ hội cha :
“Cha, bác sĩ Tần m.a.n.g t.h.a.i mà cứ cách ngày qua châm cứu cho con, từ khu nhà ở đến bệnh viện cũng tiện lắm, là cha cho đưa đón cô ."
Nghe thấy thế, Khương An Bang xua tay :
“Đó là chuyện đương nhiên , đến lúc đó cha sẽ bảo Tiểu Vương lái xe đưa bác sĩ Tần qua đây."
Thấy cha , Khương Thành cũng yên tâm.
“Vậy quá, cứ để Tiểu Vương đưa đón bác sĩ Tần ạ."
Tạ Triết Lễ định mở miệng bảo để đưa , nhưng Khương An Bang nên cũng thêm gì.
Nghĩ đến việc Mộc Lam mới xong một ca phẫu thuật, vả việc ở đây cũng xong xuôi, vì Tạ Triết Lễ Khương An Bang :
“Thưa Tư lệnh, cháu đưa Mộc Lam về ạ."
“Được, hai đứa mau về .
Nhớ bảo vợ về nhà nghỉ ngơi cho đấy."
Tần Mộc Lam quả thực mệt, nhưng cô còn một đơn thu-ốc, vì cô Tạ Triết Lễ với vẻ trấn an bảo:
“Chờ chút, thêm một đơn thu-ốc nữa ."
Tần Mộc Lam lấy giấy b.út một đơn thu-ốc giao cho bác sĩ Liêu:
“Bác sĩ Liêu, bốc thu-ốc theo đơn , hôm nay sắc luôn cho đồng chí Khương Thành uống nhé."
“Được, nhớ ."
Bác sĩ Liêu gật đầu, bảo Tần Mộc Lam cứ yên tâm.
Sau đó Tạ Triết Lễ đưa Tần Mộc Lam về.
Khi hai về đến nhà, Tạ Triết Lễ bấy giờ mới thời gian hỏi han chuyện xảy ngày hôm nay.
Thấy Tạ Triết Lễ hỏi, Tần Mộc Lam cũng giấu giếm, kể đầu đuôi chuyện, dĩ nhiên quên kể việc Đàm Nhạc Vy định đẩy cô.
Tạ Triết Lễ xong sắc mặt tối sầm , chỉ hận lúc đó mặt tại hiện trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-127.html.]
Tần Mộc Lam thấy Tạ Triết Lễ như thì mỉm bảo:
“Thôi mà, chẳng , cũng đừng giận nữa."
Tạ Triết Lễ nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Mộc Lam, hứa với cô:
“Mộc Lam, chị yên tâm, đợi vài ngày nữa Đàm Nhạc Vy sẽ rời khỏi đây, cô sẽ bao giờ xuất hiện mặt chị để gây rắc rối nữa ."
Nghe , Tần Mộc Lam ngẩn , hỏi:
“A Lễ, nghĩ cách tay ?"
Tạ Triết Lễ dĩ nhiên giấu giếm Tần Mộc Lam, gật đầu thẳng:
“ , dùng một biện pháp để cô rời khỏi đoàn văn công."
“Chẳng lẽ là chuyển công tác sang đoàn văn công khác ?"
Tạ Triết Lễ vốn định nhiều, nhưng Mộc Lam hỏi thì cũng kể luôn dự định của một lượt.
“ sẽ khiến cô bao giờ tìm việc nữa."
Nói đoạn, Tạ Triết Lễ sợ Tần Mộc Lam hiểu lầm, kìm cô hỏi:
“Mộc Lam, chị thấy tay quá tuyệt tình ?"
Tần Mộc Lam thì mỉm lắc đầu bảo:
“Sao thể chứ, đang trả thù cho mà, còn vui chẳng hết nữa là, thể thấy tuyệt tình.
Hơn nữa là do bản Đàm Nhạc Vy sai , hôm nay nếu Ôn Niệm An xuất hiện, cô đẩy ngã , lúc đó chẳng sẽ nữa."
Dù chắc chắn là của Đàm Nhạc Vy, cô dĩ nhiên sẽ lúc đó cũng chuẩn sẵn sàng .
Còn Tạ Triết Lễ thấy lời thì gật đầu bảo:
“ , nếu để Đàm Nhạc Vy đạt mục đích thì gặp chuyện chính là chị ."
Trong lúc trò chuyện, Tạ Triết Lễ nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Mộc Lam, thực sự lo lắng cô sẽ xảy chuyện.
Tần Mộc Lam vỗ vai Tạ Triết Lễ trấn an:
“Được , mà."
Có điều hôm nay quả thực mệt, nên Tần Mộc Lam định một lát.
Tạ Triết Lễ vội bảo:
“Mộc Lam, chị mau nghỉ , bữa tối để nấu."
Tần Mộc Lam gật đầu nghỉ.
Sau đó, cứ cách một ngày Tần Mộc Lam đến bệnh viện quân y một chuyến để châm cứu cho Khương Thành.
Thương thế của Khương Thành phục hồi , thế nên Khương An Bang cứ gặp ai là khen ngợi y thuật của Tần Mộc Lam.
Rất nhanh đó, cả khu quân sự, từ cấp lãnh đạo cho đến binh lính cấp đều đến y thuật cao siêu của Tần Mộc Lam, chuyện của cô một nữa lan truyền xôn xao.
Giữa lúc đang cảm thán y thuật của Tần Mộc Lam thì Đàm Nhạc Vy nhận một tin tức khiến cô sững sờ.
Cô thế mà ở đoàn văn công nữa.
Sao như ?
Rõ ràng mà, bọn họ dựa cái gì mà cần nữa.
Trưởng đoàn văn công vốn hài lòng với Đàm Nhạc Vy từ lâu.
Cô gái năng lực thì bình thường nhưng chí khí thì ngút trời, lúc nào cũng nghĩ là giỏi nhất, nhưng cô rằng, thực tế cô là hát hò nhảy múa bình thường nhất đoàn.
“Thôi , mau dọn dẹp đồ đạc , ngày mai rời nhé."
Vào giây phút Đàm Nhạc Vy mới hoảng loạn, vội vàng hỏi:
“Trưởng đoàn, tại cần nữa, rốt cuộc xảy chuyện gì?"