Trọng Sinh TN 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 191
Cập nhật lúc: 2026-04-03 14:47:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thấy thái độ của vợ chồng Tạ Triết Na và Cao Viễn, trong mắt Đào Tĩnh Đồng đầy vẻ ý , bà phẩy phẩy tay, :
“Trong nhà khó khăn lắm mới tìm thấy chị cả, tìm thấy những đứa cháu ngoại như các cháu, chúng dì đương nhiên đối với các cháu .”
Nói xong rạng rỡ nụ dẫn hai dạo.”
Tạ Triết Na và Cao Viễn nơi xa nhất từng chính là huyện Ninh ở quê, họ gì từng thấy cửa hàng Hoa Kiều như thế , càng từng thấy nhiều hàng hóa lộng lẫy đến thế, hai chỉ cảm thấy mắt dùng hết , cuối cùng Tạ Triết Na mua hai bộ quần áo cực kỳ thời thượng, thậm chí còn mua một chiếc đồng hồ đeo tay.
Về phần Cao Viễn cũng hề khách sáo, mua một bộ vest dáng, cũng mua một chiếc đồng hồ nam.
Đến lúc trả tiền, Tạ Triết Na và Cao Viễn mới nhận đồ ở cửa hàng Hoa Kiều đắt đỏ đến mức nào.
Thấy dáng vẻ chút thấp thỏm của hai , Đào Tĩnh Đồng mỉm :
“Quần áo các cháu mua đều là hàng nhập khẩu, cho nên tự nhiên là đắt hơn một chút, tuy nhiên đầu tiên dì đưa các cháu mua đồ, chắc chắn mua đồ .”
Nói xong sảng khoái trả tiền.
Nhìn phụ nữ mắt một lúc tiêu sạch bảy tám trăm mà hề chớp mắt, Tạ Triết Na và Cao Viễn nữa nhận thức sự giàu của nhà họ Đào, cả hai trong lòng đều hạ quyết tâm, nhất định ở Kinh Thành.
Mua đồ xong, Đào Tĩnh Đồng dẫn Tạ Triết Na và Cao Viễn tới tiệm cơm quốc doanh, đưa họ ăn món Kinh Thành chính tông.
Phía bên , Đào Tĩnh Chi vẫn đang nghĩ ngợi chuyện Tạ Triết Na và Cao Viễn ngoài cùng Đào Tĩnh Đồng, Tạ Văn Binh ở bên cạnh khuyên nhủ:
“Được , bà cũng đừng nghĩ nhiều quá, nếu Tạ Triết Na và Cao Viễn tự thì cứ để họ , chúng chẳng , chỉ cần Tạ Triết Na ly hôn với Cao Viễn thì chúng sẽ quản nó nữa.”
Ông đương nhiên là thương con gái, nhưng kể từ khi con gái im lặng tiếng kết hôn chớp nhoáng với Cao Viễn, những việc nó khiến nhà hết đến khác thất vọng, mãi cho đến khi con gái rõ Mộc Lam m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn đẩy Mộc Lam, ông tuyệt vọng với đứa con gái .
“Tĩnh Chi, bà hãy nghĩ đến chuyện Tạ Triết Na lúc đẩy Mộc Lam , bà nghĩ xem, kể từ khi Tạ Triết Na xuất hiện, A Lễ với nó câu nào .”
Nghe thấy lời , Đào Tĩnh Chi cẩn thận suy nghĩ một hồi, phát hiện đúng là như thật, con trai út thực sự với vợ chồng Tạ Triết Na và Cao Viễn bất kỳ câu nào.
Nghĩ đến đây, trong lòng Đào Tĩnh Chi đầy vẻ đắng chát.
“Haizz... tùy nó .”
Ngay lúc Đào Tĩnh Chi và Tạ Văn Binh đang chuyện thì bà cụ Đào tới.
Đào Tĩnh Chi thấy bà cụ Đào tới một , khỏi hỏi:
“Mẹ, tới đây ạ.”
Bà cụ Đào , mỉm :
“Chi Chi, hôm nay đưa con dạo vài nơi nhé.”
“Vâng ạ.”
Đào Tĩnh Chi tự nhiên mỉm đồng ý.
Lúc Tạ Văn Binh dậy cũng định ngoài thì bà cụ Đào đầu ông :
“Văn Binh , định chỉ dẫn Chi Chi xem thôi, chỉ hai con thôi.”
Nghe thấy lời , Tạ Văn Binh chút ngượng ngùng dừng bước, khựng một lát :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-191.html.]
“Vâng ạ.”
Đào Tĩnh Chi ngờ bà cụ Đào còn cho Tạ Văn Binh theo, đang định gì đó thì bà cụ lên tiếng:
“Mẹ vẫn còn nhớ lúc con còn nhỏ, thích dẫn con dạo khắp nơi, hôm nay chỉ dẫn con thăm những nơi mà hai con từng qua đây, ôn chuyện cũ.”
Thấy bà cụ Đào , Đào Tĩnh Chi thêm gì nữa.
Nhìn bóng lưng bà cụ Đào và Đào Tĩnh Chi rời , mặt Tạ Văn Binh đầy vẻ trầm mặc, vốn dĩ nghĩ cuối cùng cũng thể giúp vợ tìm thấy , nhưng kể từ khi tới Kinh Thành, ông phát hiện còn chẳng thoải mái bằng lúc ở quê nhà.
“Haizz...”
Thở dài một tiếng, Tạ Văn Binh về phòng, ghế, về phía xa thẩn thờ.
Mà Đào Tĩnh Chi khi theo bà cụ Đào khỏi cửa, tiên là tới một con hẻm nhỏ phía :
“Chi Chi , chỗ vốn dĩ bán kẹo hồ lô , hồi nhỏ con đặc biệt thích kéo tới đây.”
Nghe thấy lời , Đào Tĩnh Chi chút mờ mịt lắc đầu, :
“Con nhớ nữa ạ.”
Bà thực sự một chút ấn tượng nào cả, dù chuyện lúc nhỏ đều quên sạch .
Bà cụ Đào thấy lời con gái, chỉ cảm thấy xót xa, nhưng , cứ từ từ thôi, bà định dẫn con gái dạo nhiều nơi mà hai con họ từng tới đây hơn.
Sau khi rời khỏi con hẻm nhỏ, bà cụ Đào dẫn Đào Tĩnh Chi tới vài nơi nữa, đều là những nơi hai con họ từng tới lúc nhỏ, chỉ điều Đào Tĩnh Chi thực sự nhớ rõ, môi trường mắt, là sự xa lạ.
Bà cụ Đào dù cũng tuổi, qua vài nơi xong cũng thấy mệt , vì thế kéo Đào Tĩnh Chi xuống chiếc ghế đ-á bên cạnh.
“Ồ... chẳng bà cụ Đào đây , bà ở đây thế.”
Bà cụ Đào thấy tiếng , trực tiếp đầu qua, khi thấy một bà cụ tóc bạc phơ ở phía đối diện, mỉm :
“Bà cụ Hạ, bà cũng tới đây thế.”
Bên cạnh bà cụ Hạ còn một cặp vợ chồng trung niên theo, lúc ba đang về phía bà cụ Đào và Đào Tĩnh Chi, khi tới gần, bà cụ Hạ tò mò về phía Đào Tĩnh Chi, tiện miệng hỏi:
“Vị chính là con gái ruột của bà , thực sự chúc mừng bà nhé, cuối cùng cũng tìm thấy con gái .”
Nghe thấy lời , bà cụ Đào mỉm :
“Cảm ơn bà.”
Thực bà và bà cụ Hạ giao tình chỉ ở mức bình thường, chỉ là hai nhà còn chút , gặp ở bên ngoài chắc chắn chào hỏi một tiếng.
Mà bà cụ Hạ thấy lời bà cụ Đào, phẩy phẩy tay :
“Có gì mà cảm ơn chứ, thực sự là chúc mừng bà, nhưng mà... bà tìm thấy con gái ruột , còn Tĩnh Đồng nhận nuôi đây thì , bà dự tính gì .”
Bà cụ Đào kỳ quái bà cụ Hạ một cái, :
“Cái gì mà dự tính gì, Tĩnh Đồng sớm gia phả nhà họ Đào , cho nên tự nhiên vẫn là nhà họ Đào chúng , nó và Chi Chi chính là chị em thiết nhất.”
Bà cụ Hạ thấy lời bà cụ Đào, cũng thêm gì nữa.
Tuy nhiên bà sớm về chuyện con gái ruột nhà họ Đào tìm về , khi lạc thì phát hiện ở một vùng nông thôn tỉnh Lỗ.