“Tạ Triết Vĩ chẳng gì, còn ông cụ Diêu chừng còn việc gì đó, dù cũng điều tra kỹ chuyện phố, tìm cho Tạ Triết Na một bác sĩ tay nghề giỏi.”
Đợi Tạ Triết Vĩ rời , ông cụ Diêu bà cụ Diêu an ủi :
“ dẫn đến bệnh viện xem , bà cứ ở nhà đợi tin nhé."
“ cũng cùng ."
Ông cụ Diêu lắc đầu :
“Không cần , phía bệnh viện chắc chắn cũng đang loạn xạ cả lên, bà cứ yên tâm ở nhà đợi tin của ."
Nghe thấy lời , bà cụ Diêu chỉ đành gật đầu :
“Vâng, ."
Và khi Tạ Triết Vĩ về viện khách, Tần Mộc Lam mới dậy, cô thấy liền hỏi:
“Anh cả, về ạ, A Lễ ?"
Tạ Triết Vĩ xong ngập ngừng một lát, đắn đo nên cho Tần Mộc Lam chuyện , dù em dâu cũng đang mang thai, chỉ sợ cô lo lắng.
Còn Tần Mộc Lam thấy Tạ Triết Vĩ lời nào, nhíu mày hỏi:
“Anh cả, xảy chuyện gì ?"
Thấy Tần Mộc Lam bắt đầu đoán mò, Tạ Triết Vĩ vội vàng kể chuyện một lượt, để tránh cô tự đoán lung tung, chừng càng lo lắng hơn.
Và Tần Mộc Lam khi xong đầu đuôi câu chuyện, trong mắt tràn đầy sự lạnh lẽo.
Cô cảm thấy chuyện tuyệt đối là ngoài ý , dù lúc đó là Diêu Tĩnh Đồng bảo Tạ Triết Na đưa họ ngoài, kết quả ngoài gặp chuyện như , đời gì chuyện trùng hợp thế , chỉ là... cuối cùng gặp chuyện là Tạ Triết Na, chuyện thật thú vị.
Tạ Triết Vĩ vốn dĩ còn lo lắng Tần Mộc Lam sẽ kích động, lúc thấy cô bình tĩnh thì cũng yên tâm phần nào.
“Em dâu, em cũng đừng lo lắng quá, A Lễ và cha đều ở bệnh viện , bác sĩ cũng sẽ dốc sức cứu chữa thôi, chắc chắn sẽ ."
Ở đây là kinh thành, bác sĩ ở đây chắc chắn cũng giỏi hơn, nên Tạ Triết Vĩ luôn cảm thấy Tạ Triết Na cuối cùng chắc chắn sẽ .
Tần Mộc Lam thật sự lo lắng, bởi vì Tạ Triết Na năm bảy lượt hại , cho nên cô thể vì Tạ Triết Na mà đau buồn chứ.
Chỉ là lời chắc chắn thể , cô ngước mắt Tạ Triết Vĩ :
“Anh cả, em cũng tin là nó chắc chắn sẽ ."
Còn ông cụ Diêu khỏi nhà liền trực tiếp dẫn đến bệnh viện, khi thấy Tạ Triết Lễ và đang đợi ở đó liền vội hỏi:
“Thế nào , phẫu thuật xong ?"
Diêu Tĩnh Đồng thấy ông cụ Diêu tới, ánh mắt lóe lên, đó bà lập tức đón lên phía , :
“Cha, Na Na vẫn còn ở trong phòng phẫu thuật, chúng con vẫn tình hình thế nào ạ."
Ông cụ Diêu xong gật đầu, đang định gì đó thì cửa phòng phẫu thuật mở .
Thấy bác sĩ , Diêu Sơn cùng ông cụ Diêu trực tiếp bước tới hỏi:
“Bác sĩ, xin hỏi bệnh nhân thế nào , phẫu thuật thành công ạ?"
Vị bác sĩ chút tiếc nuối lắc đầu :
“Phẫu thuật thật khá thành công, chỉ điều..."
“Chỉ điều gì?"
Cao Viễn nhịn vội hỏi một câu, hiện giờ thể đến kinh thành là nhờ mối quan hệ của Tạ Triết Na, cho nên là mong Tạ Triết Na bình an vô sự nhất.
“Chỉ điều d.a.o găm đ-âm quá sâu, tố chất c-ơ th-ể của bệnh nhân cũng đặc biệt , cho nên việc cô tỉnh thì xem ý trời thôi."
“Cái gì...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-209.html.]
Nó tỉnh ?"
Cao Viễn gần như thể tin tai , nếu Tạ Triết Na cứ mãi tỉnh thì bây giờ?
Chương 165 là coi như ở thật
Diêu Tĩnh Chi con gái thể tỉnh nữa, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Đó là một kẻ ích kỷ vụ lợi, lúc nguy cấp thể kéo cả ruột chắn đao, nhưng kẻ cũng là con gái ruột của bà, cho nên lúc bà thật sự nên gì cho .
Tạ Văn Binh cũng đầy vẻ phức tạp, nhưng thành thế , họ vẫn nên hỏi bác sĩ cho rõ thì hơn.
“Bác sĩ, bây giờ cứ để nó viện thế ?"
Vị bác sĩ gật đầu :
“Phải, cứ để ở bệnh viện , cũng tiện theo dõi, nhà để một ở bệnh viện chăm sóc, những khác đều về , bệnh nhân cần yên tĩnh."
Nghe thấy lời , Tạ Văn Binh gật đầu, cuối cùng ông về phía Cao Viễn :
“Vậy con ở chăm sóc , chúng về , ngày mai sẽ qua xem ."
“Con..."
Cao Viễn đương nhiên ở chăm sóc bệnh, nhưng gia đình họ Tạ mắt, Diêu Tĩnh Đồng, cuối cùng thêm gì nữa, chỉ gật đầu :
“Vâng, con ở chăm sóc Na Na, cha , mau về ạ."
Sau khi Tạ Triết Na đưa phòng bệnh, Cao Viễn ở chăm sóc, những khác đều trở về.
Tần Mộc Lam thấy Tạ Triết Lễ và về, vội bước tới hỏi:
“Cha , A Lễ, đều chứ ạ?"
“Mộc Lam, con ."
Nhìn thấy vẻ lo lắng của con dâu út, Diêu Tĩnh Chi gượng dậy tinh thần trả lời một câu.
Tần Mộc Lam khỏi :
“Không là ạ."
Bà cụ Diêu ở bên cạnh cũng sốt sắng hỏi:
“Còn đứa cháu ngoại của thì , nó thế nào ?"
Nhắc đến Tạ Triết Na, hiện trường bỗng chốc im lặng hẳn , cuối cùng vẫn là Diêu Tĩnh Đồng mặt đầy vẻ đau buồn :
“Mẹ, con bé Na Na phẫu thuật xong , nhưng... nó vẫn tỉnh , bác sĩ tỉnh vẫn nữa ạ."
“Cái gì..."
Bà cụ Diêu ngờ Tạ Triết Na thương nặng đến mức thể tỉnh nữa, bà nhịn sang ông cụ Diêu hỏi:
“Ông giúp Na Na tìm mấy bác sĩ giỏi , để bác sĩ khác khám xem ."
Ông cụ Diêu xong gật đầu :
“Bà yên tâm, cho liên lạc , đợi ngày mai sẽ để bác sĩ khác qua xem."
Nghe thấy lời , bà cụ Diêu gật đầu, đó Diêu Tĩnh Chi hỏi:
“Tĩnh Chi, ngày mai các con còn nữa ?"
Diêu Tĩnh Chi sang Tần Mộc Lam và Tạ Triết Lễ :
“A Lễ, Mộc Lam, là các con cứ về , ngày mai và cha con qua xem em gái các con thế nào."
Tần Mộc Lam nghĩ đến chuyện , cảm thấy để Diêu Tĩnh Chi và Tạ Văn Binh ở chút nguy hiểm, vì nhịn về phía Tạ Triết Lễ.