“Được bác Tưởng, bác mau liên lạc ạ, ở đây cháu trông cho."
“Được."
Bác Tưởng hành động nhanh, liên lạc xong với bên nhà:
“Tiểu thư, liên lạc xong , nhưng cô Diêu bọn họ vô cùng lo lắng cho Triết Lễ, nên lẽ họ sẽ qua đây."
Tần Mộc Lam gật đầu, tỏ ý .
Sau khi Tạ Triết Lễ tỉnh , Hình Chính Hào trực tiếp qua gọi Tần Mộc Lam.
Tạ Triết Lễ thực sự thấy Tần Mộc Lam mới Phó Húc Đông lừa , Mộc Lam thực sự đến đây, hơn nữa còn tình cờ cứu , vợ đến thật đúng lúc.
“Mộc Lam, cảm ơn em, là em cứu chân của , giúp chân của giữ ."
Nghe thấy , Tần Mộc Lam lườm Tạ Triết Lễ một cái, :
“Sao còn cảm ơn gì, thực sự cảm ơn em thì đừng để bản thương nữa."
Tạ Triết Lễ , gật đầu thật mạnh :
“Được, nhất định nỗ lực để bản thương."
Tạ Triết Lễ vẫn còn nhớ tình hình lúc nên vội vàng hỏi thăm tình hình của Tưởng Thời Hằng.
“Yên tâm , nghĩa phụ , giờ ông đang ở phòng bệnh ngay sát vách, đợi khỏe lên một chút là thể qua thăm ông ."
Tạ Triết Lễ Tưởng Thời Hằng liền thở phào nhẹ nhõm, đồng thời gật đầu tán thành :
“Phải, nhất định sẽ dưỡng thương cho , đến lúc đó sẽ thăm nghĩa phụ."
Tần Mộc Lam thêm vài câu với Tạ Triết Lễ dặn nghỉ ngơi cho , còn bản cô thì sang phòng bệnh của Tưởng Thời Hằng, lúc thấy Tưởng Thời Hằng vẫn đang ngủ nên phiền, khi một tiếng với bác Tưởng, cô tìm Thiệu Chính Phong.
“Bác sĩ Thiệu, chỗ các bác những thứ ."
Tần Mộc Lam xong trực tiếp đưa tờ giấy trong tay qua.
Thiệu Chính Phong khi nhận lấy liền chăm chú xem xét, đó gật đầu :
“Có cả, cô dùng những thứ để luyện chế thu-ốc ?"
Nói đến cuối, ánh mắt ông sáng rực Tần Mộc Lam, đột nhiên bắt đầu chút mong đợi.
Tần Mộc Lam gật đầu :
“Phải, luyện chế một loại thu-ốc để dùng cho cả nghĩa phụ và chồng ."
“Nghĩa phụ?"
Thiệu Chính Phong bác sĩ chủ trị của Tưởng Thời Hằng nên thực sự Tần Mộc Lam còn một nghĩa phụ đang viện.
Tần Mộc Lam giải thích qua tình hình, cuối cùng hỏi:
“Bác sĩ Thiệu, những thứ bao giờ thể chuẩn xong ạ?"
Nghe thấy , Thiệu Chính Phong lập tức :
“ sẽ bảo chuẩn ngay."
“Vâng, phiền bác sĩ Thiệu ."
Sau khi Tần Mộc Lam lấy đồ, cô tranh thủ thời gian luyện chế viên thu-ốc phù hợp cho Tưởng Thời Hằng và Tạ Triết Lễ, tuy điều kiện chút kém nhưng cô vẫn thu-ốc.
Sau khi Tần Mộc Lam bận rộn xong xuôi việc, Hình Chính Hào rút cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-337.html.]
“Chị dâu, chị rút cuộc cũng xong , Tạ việc tìm chị đấy, chỉ là thấy chị đang bận nên tiến lên phiền."
Tần Mộc Lam thấy trực tiếp dậy :
“Triết Lễ tìm , giờ qua đó một chuyến."
Đến phòng bệnh của Tạ Triết Lễ, cô thấy chỉ :
“Triết Lễ, những khác , thấy Húc Đông."
“Húc Đông thương nặng lắm nên xin xuất viện ."
Tần Mộc Lam mấy tán thành hành động :
“Húc Đông cho dù thương nặng thì cũng nên dưỡng cho khỏe mới xuất viện chứ, vội vàng thế gì."
“Đây chính là điều với em đấy."
Tạ Triết Lễ thẳng Tần Mộc Lam :
“Lần khi xuất viện sẽ chuyển ngành, nên báo với em một tiếng."
“Cái gì... chuyển ngành?"
Tần Mộc Lam đầy vẻ dám tin, đó chân của Tạ Triết Lễ :
“Chẳng lẽ là vì vết thương ở chân của , nhưng yên tâm , phẫu thuật của thành công, chắc chắn sẽ để bất kỳ di chứng nào , nên cần thiết chuyển ngành."
Tạ Triết Lễ thấy liền lắc đầu :
“Anh thương nghiêm trọng, vì thương trúng cái chân đau , cho nên ít nhiều gì cũng sẽ di chứng, chuyển ngành cũng lạ."
Tần Mộc Lam nhíu mày Tạ Triết Lễ, cô bảo là chắc chắn sẽ để di chứng, kết quả cứ khăng khăng phủ nhận, thế là ý gì.
Tạ Triết Lễ nháy mắt với Tần Mộc Lam.
Tần Mộc Lam thấy cũng gì thêm nữa.
Lần Tưởng Thời Hằng và Tạ Triết Lễ thương nhẹ, vì khi viện một thời gian khá dài, rút cuộc cũng cùng xuất viện, mà Tạ Triết Lễ thực sự chuyển ngành, thế mà chuyển thẳng viện nghiên cứu nơi Tưởng Thời Hằng việc.
Tạ Triết Lễ và Tưởng Thời Hằng cùng xuất viện về nhà, khi về đến nhà, Diêu Tĩnh Chi thấy con trai út liền bước lên hỏi:
“Triết Lễ, vết thương của con thế nào , chân của con sẽ để tàn tật, thật con?"
Tạ Triết Lễ khỏi về phía Tần Mộc Lam.
Trước đó Tần Mộc Lam cảm thấy Tạ Triết Lễ vì để chuyển ngành nên cố ý để chân sẽ để di chứng, vì cô cũng với trong nhà như thế.
thế nào cũng kỹ thuật, vì cô vội mỉm Diêu Tĩnh Chi :
“Mẹ yên tâm , con ở đây mà, cho dù hiện tại để tàn tật nhưng cứ dưỡng cho vài năm kh-ỏi h-ẳn, nên đừng lo, hơn nữa giờ Triết Lễ chẳng đang , vả vì thương tật ở chân mà chuyển ngành sang viện nghiên cứu của nghĩa phụ, ngày nào cũng thể về nhà , so với đây thì càng thể chăm lo cho gia đình hơn."
Diêu Tĩnh Chi vốn dĩ vô cùng lo lắng cho thương thế của con trai út, lúc con dâu út cũng phản ứng .
“Điều đúng là thật, đây Triết Lễ quân đội, một năm cũng chỉ về một hai , nhưng nếu viện nghiên cứu thì khác hẳn, nó thể giống như Thời Hằng thường xuyên về nhà, hơn nữa hai đứa nó việc cùng một đơn vị cũng thể chăm sóc lẫn ."
Nói đến cuối, bà thế mà cảm thấy con trai thương chuyển ngành cũng một cách kỳ quặc.
Thấy Diêu Tĩnh Chi , Tần Mộc Lam cũng gật đầu :
“Vâng ạ, mỗi tối Triết Lễ đều thể về nhà ."
Nghĩ như , đều cảm thấy Tạ Triết Lễ chuyển ngành hóa là chuyện .