Trọng Sinh TN 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 365
Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:18:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thím..."
Tôn Huệ Hồng lời thì tức đến chịu nổi, nhưng nghĩ đến Tần Mộc Lam, bà cuối cùng cũng thêm gì nữa.
Bà mà từ tận đáy lòng chút dám đắc tội với đứa cháu gái Tần Mộc Lam .
Lúc , Tần Kiến Hoa trở về, khi ông chuyện liền lập tức :
“Thím nó, Chiêu Đệ và Ngọc Phượng sáng sớm mai sẽ qua đó, còn hai đứa trẻ, chúng chắc chắn sẽ giúp trông nom, cứ bảo Chiêu Đệ và Ngọc Phượng đừng lo lắng."
Nói đoạn cuối, ông còn hai đứa con dâu bảo:
“Đợi ngày mai hai đứa qua giúp Mộc Lam , nhất định tận tâm tận lực, lười biếng đấy."
Vương Chiêu Đệ và Tống Ngọc Phượng đều gật đầu lia lịa, đáp:
“Bố, chúng con ạ."
Chuyện coi như quyết định xong, Tô Uyển Di cũng nán lâu mà về luôn.
Ở bên , Tần Mộc Lam đợi Tô Uyển Di khỏi cửa, cô cũng ngoài tìm Nhạc Trân Châu.
Đợi đến khi cô tới địa chỉ mà Nhạc Trân Châu để , phát hiện Nhạc Trân Châu khéo nhà, vì thế trực tiếp với cô chuyện mỹ phẩm sắp đưa thương xá.
Nhạc Trân Châu xong thì vô cùng phấn khích.
“Thật ?
Thế thì quá , sắp đến thương xá việc ?"
“ , đợi khi lô mỹ phẩm đầu tiên của xong, cô thể trực tiếp đến thương xá việc.
Nhân mấy ngày nay, cô thể luyện tay nhiều một chút."
Trong lúc chuyện, Tần Mộc Lam lấy một mỹ phẩm, bảo:
“Những thứ là giữ dùng, thể cho cô luyện tay thêm."
Nhạc Trân Châu thấy mỹ phẩm Tần Mộc Lam lấy , mắt sáng rực lên.
Cô vội vàng xem qua từng thứ một, cuối cùng ngừng gật đầu :
“Cô yên tâm, nhất định sẽ chăm chỉ luyện tay."
Trước đó cô học kỹ thuật trang điểm của Tần Mộc Lam, nhưng cô cảm thấy còn thể nghĩ thêm nhiều kiểu trang điểm khác nữa, như mới càng sức hút.
Giờ những mỹ phẩm , cô thể nghiên cứu kỹ càng hơn.
“Được, cô tự luyện tập , về đây, khi nào thể sẽ thông báo cho cô."
“Vâng."
Tần Mộc Lam khi về đến nhà, phát hiện .
Tô Uyển Di thấy con gái liền ngay:
“Chiêu Đệ và Ngọc Phượng sáng mai sẽ qua đây, đến lúc đó con học , và bà nội ( chồng) sẽ dạy hai đứa nó một thứ cơ bản."
“Vâng , vất vả cho hai ."
“Không vất vả gì ."
Tô Uyển Di chỉ cảm thấy những ngày tháng hiện tại sung túc.
Diêu Tĩnh Chi bên cạnh cũng cùng suy nghĩ.
Mà Tần Mộc Lam thì :
“Tất nhiên là vất vả ạ, hai chỉ giúp trông hai đứa nhỏ, còn cùng con chế tạo mỹ phẩm nữa, thực sự quá vất vả.
Đến lúc đó, chắc chắn cũng trả lương cho hai , việc kinh doanh mỹ phẩm coi như là của cả ba chúng ."
Tô Uyển Di và Diêu Tĩnh Chi thì vội vàng lắc đầu, :
“Mộc Lam, con đừng thế, bọn gì , thể tính cả bọn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-365.html.]
Nếu con thực sự thấy bọn vất vả thì cứ trả cho bọn chút tiền lương là ."
Tần Mộc Lam định bụng sẽ giúp hai bà xây dựng sự nghiệp riêng cho , vì thế trong lòng sớm hạ quyết tâm.
Huống hồ việc kinh doanh mỹ phẩm cũng là một hứng thú nhất thời của cô, cô chắc chắn vẫn tập trung việc nghiên cứu phát triển thu-ốc, mảng mỹ phẩm sẽ là trọng tâm của cô:
“Mẹ, chuyện đó để hãy bàn ạ."
Diêu Tĩnh Chi và Tô Uyển Di còn tưởng Tần Mộc Lam lọt tai nên cũng thêm gì nữa.
Đến ngày hôm , Vương Chiêu Đệ và Tống Ngọc Phượng hai sáng sớm qua đây, mặt bọn họ tràn đầy vẻ hào hứng, cả tràn trề hăng hái.
Mà Tần Mộc Lam ăn xong bữa sáng, đang định cùng Tần Khoa Vượng ngoài học.
Cô thấy hai chị dâu qua đây liền :
“Chị dâu cả, chị dâu hai, hôm nay em và chồng em sẽ dạy hai chị những gì, hai chị cứ theo họ mà học là ."
Nghe , Vương Chiêu Đệ và Tống Ngọc Phượng đều gật đầu đáp:
“Được Mộc Lam, chị em nhất định sẽ theo các thím học tập cho ."
Tần Mộc Lam tối qua dạy kỹ cho và chồng, vì thế Tô Uyển Di và Diêu Tĩnh Chi đối với việc chế tạo mỹ phẩm càng ngày càng thuần thục, việc dạy sơ qua cho Vương Chiêu Đệ và Tống Ngọc Phượng vấn đề gì.
Mà Tần Mộc Lam khi kết thúc các tiết học buổi sáng, liền định một chuyến tới Cửa hàng Hoa Kiều và Cửa hàng Hữu Nghị, để khảo sát thực tế quầy mỹ phẩm.
Hạ Băng Nhụy thấy Tần Mộc Lam cơm cũng ăn mà đòi ngoài, nhịn hỏi:
“Mộc Lam, đấy?"
“Mình chút việc ngoài một chuyến, khi lớp buổi chiều sẽ ."
“Vậy cùng nhé."
Tần Mộc Lam nhíu mày:
“Cậu nhà ăn dùng bữa ?"
“Chẳng ăn chút nào, cơm nước nhà ăn tệ quá mất."
Hạ Băng Nhụy một câu chút khách khí, đồng thời bước theo Tần Mộc Lam ngoài:
“Cho nên vẫn nên ngoài cùng thì hơn, đúng , rốt cuộc thế?"
“Mình đến Cửa hàng Hoa Kiều và Cửa hàng Hữu Nghị, vì việc kinh doanh mỹ phẩm của , nên chắc là cùng ?"
“Cậu đúng thật là lãng phí thiên phú của ."
Hạ Băng Nhụy thấy Tần Mộc Lam bận rộn vì chuyện mỹ phẩm thì đầy vẻ đồng tình:
“Đã thì càng theo xem thử, xem cái việc kinh doanh mỹ phẩm của rốt cuộc đáng để bôn ba như ."
Thấy Hạ Băng Nhụy kiên trì theo, Tần Mộc Lam rốt cuộc nhịn mà :
“Bạn Hạ Băng Nhụy , thật sự cùng ?
Hai chúng ... dường như vẫn thiết đến mức đó ."
Mặc dù cùng một phòng ký túc xá, nhưng tính kỹ thì hai cũng chỉ mới quen mấy ngày thôi.
Tuy nhiên Hạ Băng Nhụy là hiểu là cố tình hiểu, cứ thế theo Tần Mộc Lam rời trường.
Thời gian buổi trưa vốn dĩ gấp, Tần Mộc Lam đồng hồ một cái, cũng thêm gì nữa, trực tiếp về phía Cửa hàng Hoa Kiều.
Đợi khi hai tới Cửa hàng Hoa Kiều, Tần Mộc Lam hỏi thăm phụ trách bên một chút là tìm thấy quầy hàng dành cho mỹ phẩm.
Nhìn quầy hàng mắt diện tích lớn lắm, trong đầu Tần Mộc Lam nảy một ý tưởng.
Mà Hạ Băng Nhụy cũng liếc những quầy hàng trống một cái bảo:
“Quầy mỹ phẩm của chỉ bấy nhiêu thôi ?
Vị trí bình thường, diện tích cũng chẳng lớn, chắc là sẽ mua ?"
“Mình tất nhiên là chắc , nhưng một chỗ như thế để bày mỹ phẩm của thì là ."