Trọng Sinh TN 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 438

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:21:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng."

 

Sau khi Tần Mộc Lam về phòng, phát hiện hai đứa nhỏ đều ngủ , còn Tạ Triết Lễ thì đang một bên trông con.

 

“A Lễ, tranh thủ ngủ một lát."

 

Tạ Triết Lễ thấy Tần Mộc Lam về, trực tiếp kéo cô xuống, khẽ hỏi:

 

“Sao giờ mới về?"

 

Tần Mộc Lam kể chuyện nãy một lượt, cuối cùng :

 

“Tụi em đều tin cho chấn động, nên mới mất chút thời gian."

 

“Cái gì..."

 

Ngay cả Tạ Triết Lễ cũng thấy thể tin nổi, “Chuyện ... là thật ?"

 

Anh thể liên tưởng Tưởng Thời Hằng và Hạ Băng Thanh với , dù Tưởng Thời Hằng là nghĩa phụ của họ, là bậc trưởng bối, còn Hạ Băng Thanh thì trạc tuổi Mộc Lam.

 

“Là thật đấy."

 

Tần Mộc Lam trực tiếp gật đầu, “Hai họ hiện tại đúng là đến với ."

 

đối diện với Tạ Triết Lễ, cô vẫn kể đầu đuôi câu chuyện một lượt, cuối cùng :

 

“Chuyện em chỉ với thôi, đừng ngoài, vì em thấy giữa nghĩa phụ và Băng Thanh dường như còn chút bầu khí lạ, chừng... thật sự thành thì ."

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Tần Mộc Lam dự tính.

 

“Mặc dù nghĩa phụ trông vẫn trẻ, nhưng dù cũng lớn hơn Băng Thanh ít, em chế cho một bộ sản phẩm dưỡng da dành cho nam giới, đó luyện thêm cho ít thu-ốc viên dưỡng ."

 

Nghĩ là , Tần Mộc Lam định bây giờ chuẩn luôn.

 

Tạ Triết Lễ buồn kéo cô :

 

“Chuyện cũng cần vội vàng trong một sớm một chiều , vả khó khăn lắm mới về , chiều mai , em thật sự định bận việc khác, bỏ mặc ."

 

Nghe thấy lời , Tần Mộc Lam còn vội nữa, mà buồn Tạ Triết Lễ :

 

“Vậy đương nhiên là quản ."

 

Bên , Hạ Băng Thanh kéo Tưởng Thời Hằng phòng , bắt đầu thư.

 

“Tưởng Thời Hằng, qua tình hình của , ghi một thông tin của đây để ông nội xem, báo rằng tìm đối tượng , để ông khỏi bận tâm nữa."

 

Chương 295 Anh sẽ lừa đấy chứ

 

Tưởng Thời Hằng thấy lời của Hạ Băng Thanh, liền kể qua tình hình của một lượt, cuối cùng :

 

“Cô chắc chắn ông nội cô xem xong bức thư sẽ càng thêm tức giận chứ?"

 

Thật từ tận sâu trong lòng, vẫn cảm thấy lớn hơn Hạ Băng Thanh quá nhiều.

 

Hạ Băng Thanh xong lời của Tưởng Thời Hằng thì nhịn :

 

“Không ngờ trải nghiệm của lận đận như , nhưng cũng may gặp Mộc Lam, nếu lẽ đến mạng cũng chẳng còn."

 

Nhắc đến đoạn trải nghiệm đó, Tưởng Thời Hằng cũng nhịn chút cảm thán.

 

“Phải, vận khí của khá , gặp Mộc Lam."

 

Hạ Băng Thanh , nhịn vỗ vỗ vai Tưởng Thời Hằng, :

 

“Không , , bảo đảm để gặp nguy hiểm ."

 

Nghe thấy lời của Hạ Băng Thanh, thấy dáng vẻ cô gái nhỏ đầy vẻ bảo bọc , Tưởng Thời Hằng nắm c.h.ặ.t t.a.y, đây là động tác nhỏ khi cảm xúc của định, thừa nhận, lúc tâm trí đang bình thản, từ khi đồng ý đối tượng của Hạ Băng Thanh, chuyện dường như đều chút vượt ngoài tầm kiểm soát.

 

“Được, đều trông cậy ."

 

“Được thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-438.html.]

Hạ Băng Thanh gật đầu, tiếp tục thư, khi xong liền định gửi.

 

“Hiện tại trời tối , để sáng mai bảo gửi cho."

 

Hạ Băng Thanh lúc mới phát hiện sắp đến tối , vì thế cô vội gật đầu :

 

“Vậy , sáng mai hãy gửi, xong , giờ còn việc gì nữa, thể về ."

 

Tuy nhiên Tưởng Thời Hằng động đậy, mà thẳng Hạ Băng Thanh :

 

“Vừa nãy cô hỏi tình hình của , cô cũng kể qua tình hình của bản , tránh việc hỏi đến mà chẳng gì về cô, khiến một cái là giả ngay."

 

Nghe thấy lời , Hạ Băng Thanh cũng thấy lý, vì thế kể hết chuyện của một lượt, còn kể cả một chuyện hồi nhỏ nữa, “Nếu hỏi đến, nhất định trả lời đấy."

 

Tưởng Thời Hằng gật đầu, :

 

“Ừm, nhớ hết ."

 

“Vậy thì ."

 

Thấy Tưởng Thời Hằng vẫn , Hạ Băng Thanh hỏi một câu, “Còn chuyện gì nữa ?"

 

“Sắp đến giờ cơm tối , cô món gì ăn , để bảo nhà bếp ."

 

Nhắc đến cơm tối, Hạ Băng Thanh quả thật món ăn, “ ăn mì vắt dầu , xa nhà cũng một thời gian, lâu lắm ăn mì vắt dầu."

 

“Được, bảo nhà bếp ngay."

 

Sau khi Tưởng Thời Hằng dậy, cũng mang theo bức thư Hạ Băng Thanh , “Sáng mai sẽ bảo gửi."

 

“Vâng."

 

Đến lúc ăn cơm tối, bàn quả nhiên món mì vắt dầu, hơn nữa chỉ mặt Hạ Băng Thanh mới .

 

Tần Mộc Lam thấy , nhịn hỏi:

 

“Tụi con , ngửi thấy thơm quá, đúng là chút ăn."

 

Hạ Băng Thanh thấy lời , nhịn Tưởng Thời Hằng hỏi:

 

ăn mì vắt dầu, lẽ chỉ cho mỗi thôi ."

 

Tưởng Thời Hằng gật đầu, :

 

, chỉ cho mỗi cô thôi."

 

Hạ Băng Thanh , chỉ đành tiếc nuối Tần Mộc Lam :

 

“Mộc Lam, hết , cô ăn thì chia cho cô nửa bát."

 

Tần Mộc Lam vội xua tay, :

 

“Không cần , nãy đùa thôi."

 

Tuy , Tần Mộc Lam đầy thâm ý liếc Tưởng Thời Hằng một cái, ngờ nghĩa phụ là một nghĩa phụ như thế .

 

“Mộc Lam, ăn thì bảo nhà bếp thêm cho con một bát."

 

“Không cần nghĩa phụ, con đùa thật mà."

 

Tần Mộc Lam xong liền vội vàng ăn cơm.

 

Tưởng Thời Hằng thấy cũng gì thêm nữa, thấy Hạ Băng Thanh ăn đến toát mồ hôi, rót cho cô một ly nước đặt cạnh tay cô, “Cay thì uống nước."

 

“Được."

 

Hạ Băng Thanh nhận lấy ly nước uống một lớn, chỉ thấy sảng khoái.

 

Hai tuy quá nhiều động tác, nhưng Tần Mộc Lam cứ cảm thấy giữa Tưởng Thời Hằng và Hạ Băng Thanh khác xưa .

 

Diêu Tĩnh Chi và Tô Uyển Di họ cũng đều thấy cả , khi qua cơn kinh ngạc ban đầu, họ cảm thấy hai cùng trông thuận mắt, dù thì nam cũng , nữ cũng , hai cùng một chỗ thì càng hơn.

 

 

Loading...