Trọng Sinh TN 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 485

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:27:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tưởng Thời Hằng nhướng mày sang, ngờ cuối cùng là Thanh Thanh và Thần Thần dịu thái độ của Hạ Trường Quyết, cũng Hạ Trường Quyết coi trọng hai đứa trẻ đến .”

 

Tăng Lỵ thấy chồng xuống, bà cũng theo xuống.

 

gia đình coi trọng sự chào đời của cặp song sinh, năm đó cũng là bà may mắn sinh hạ Băng Nhị và Băng Thanh, nếu lẽ còn vững vị trí , chỉ điều kể từ khi bà sinh con gái song sinh, nhà họ Hạ căn bản ai thể sinh thêm cặp song sinh nào nữa, kết quả ngờ hôm nay gặp Tần Mộc Lam.

 

Tần Mộc Lam thấy Hạ Trường Quyết và Tăng Lỵ đều xuống, khỏi về phía Tưởng Thời Hằng :

 

“Bố nuôi, cứ tiếp tục ăn cơm , con đón Thanh Thanh và Thần Thần đây.”

 

Tưởng Thời Hằng gật đầu :

 

“Được, con mau .”

 

Sau khi Tần Mộc Lam rời , Tưởng Thời Hằng liền mời Hạ Trường Quyết và họ tiếp tục ăn cơm.

 

Chỉ điều tâm trí của Hạ Trường Quyết đặt việc ăn uống, ông chút thiếu kiên nhẫn phẩy phẩy tay với Tưởng Thời Hằng, :

 

“Không ăn ăn, các tự ăn .”

 

Tưởng Thời Hằng còn kịp gì, Hạ Băng Thanh nhịn nữa, cô nắm lấy tay Tưởng Thời Hằng :

 

“Họ ăn thì kệ họ , chúng tự ăn.”

 

Nói trực tiếp cứng rắn ấn Tưởng Thời Hằng xuống.

 

Hạ Trường Quyết thấy thái độ của Hạ Băng Thanh, lửa giận bùng lên.

 

Tăng Lỵ cũng nhịn lườm con gái một cái, nhưng bà vẫn kéo chồng , :

 

“Thôi mà, ông cũng tính nết của nó, chấp nó gì, chúng cứ yên đợi .”

 

Nghe thấy lời , Hạ Trường Quyết lúc mới cố gắng nén cơn giận, yên lặng.

 

Tưởng Thời Hằng chút buồn về phía Hạ Băng Thanh hỏi:

 

“Em và bố bình thường vẫn luôn cư xử với như .”

 

Hạ Băng Thanh bĩu môi :

 

“Vâng, vẫn luôn như ạ.”

 

“Lần đừng chuyện với bố như nữa, họ chắc chắn là cho em thôi.”

 

Hạ Băng Thanh , chút tức giận về phía Tưởng Thời Hằng :

 

đang giúp đấy, kết quả dạy bảo , đúng là ơn mắc oán.”

 

Tưởng Thời Hằng thấy dáng vẻ tức giận của cô gái nhỏ, đầy mặt cưng chiều xoa xoa đầu cô :

 

“Được , nữa, nhưng mà… bố em vẫn còn đó, thể chung sống hòa thuận là nhất , như đây, phụng dưỡng mà cha còn nữa.”

 

Nói đến cuối cùng, thần sắc Tưởng Thời Hằng đầy vẻ lạc lõng, nếu nhờ Mộc Lam, sớm trở thành cô độc một , và cũng sẽ gặp cô gái nhỏ .

 

Nghĩ đến đây, Tưởng Thời Hằng cảm thấy thật may mắn.

 

Tăng Lỵ vẫn luôn chú ý bên , tự nhiên cũng thấy sự tương tác giữa Tưởng Thời Hằng và con gái út, bà phát hiện tình cảm của hai lẽ còn sâu đậm hơn họ tưởng, cứ đà thì chia rẽ hai sẽ càng khó khăn hơn.

 

Hạ Trường Quyết tự nhiên cũng thấy những điều , ông cũng nhíu mày , nhưng rốt cuộc gì, ông xem cặp long phụng t.h.a.i đó .

 

Hạ Băng Nhị ở bên cạnh nhận những điều , cô thấy em gái và Tưởng Thời Hằng đều xuống, cô cũng theo xuống, cô vẫn ăn no mà, nhưng rốt cuộc cô vẫn về phía Hạ Trường Quyết và Tăng Lỵ hỏi một câu.

 

“Bố , thật sự ăn ạ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-485.html.]

Hạ Trường Quyết tức giận :

 

“Không ăn.”

 

“Ồ, chúng con tự ăn .”

 

Hạ Băng Nhị thấy bố thật sự ăn, cô cũng thêm gì nữa, tự bắt đầu ăn.

 

Thấy con gái lớn như , Hạ Trường Quyết cảm thấy nhói lòng, vốn dĩ chỉ một cô con gái út chọc tức , kết quả bây giờ cô con gái lớn cũng trở nên chọc tức như , thật đúng là chị em khác.

 

Tưởng Thời Hằng thấy Hạ Trường Quyết và Tăng Lỵ thật sự ăn, trực tiếp gọi bác Tưởng tới, bảo bác chuẩn một ít điểm tâm cho bố của Băng Thanh.

 

Bác Tưởng mỉm :

 

“Thiếu gia yên tâm, sớm chuẩn xong .”

 

Lúc phía nhà bếp mang điểm tâm và lên, đặt trực tiếp mặt Hạ Trường Quyết và Tăng Lỵ.

 

Hai thấy nhướng mày sang, Tưởng Thời Hằng quả là cách cư xử, ít nhất chuẩn cũng chu đáo.

 

Hạ Trường Quyết hừ lạnh một tiếng, đang định gì đó thì Tăng Lỵ kéo :

 

“Được , uống ngụm , lúc nãy chúng cũng ăn bao nhiêu, bây giờ ăn chút điểm tâm là khéo.”

 

Nghe thấy lời , Hạ Trường Quyết rốt cuộc thêm gì nữa.

 

Hạ Băng Thanh tự nhiên cũng thấy bác Tưởng mang điểm tâm tới, trong mắt cô lóe lên một tia ý, nhưng nhanh miệng :

 

“Anh đúng là bày vẽ, lát nữa khi bố mắng cho đấy.”

 

Lần bố tới ngoài dự liệu của cô, cho nên bên phía Tưởng Thời Hằng cũng chuẩn gì nhiều, nhưng bất kể là từ món ăn thái độ, đều dụng tâm, hơn nữa bất kể bố mắng thế nào, đều tươi tiếp đón, thể thấy kính trọng bố cô.

 

Mặc dù cô và bố hễ gặp mặt là cãi , nhưng dù cũng là bố , cho nên cô thấy Tưởng Thời Hằng đối đãi với bố như , trong lòng vẫn thấy vui.

 

Mà Tưởng Thời Hằng thấy lời của Hạ Băng Thanh, mỉm :

 

“Được , bố em chẳng mắng , em cũng mau ăn cơm .”

 

Trong lúc chuyện, dùng đôi đũa mới gắp cho Hạ Băng Thanh mấy món thức ăn, “Em thích ăn những món , mau nếm thử xem vị thế nào, xem hợp khẩu vị .”

 

“Được.”

 

Hạ Băng Thanh tự nhiên ăn, đó gật đầu :

 

“Ừm, ngon lắm, tay nghề của đầu bếp Kim đúng là tồi.”

 

Nghe thấy lời , Tưởng Thời Hằng mỉm :

 

“Em thích ăn là , ăn nhiều một chút.”

 

“Vâng.”

 

Hạ Băng Thanh đúng là ăn no, vì vùi đầu ăn cơm.

 

Tưởng Thời Hằng thấy Hạ Băng Thanh ăn uống vui vẻ, trong mắt mang theo nụ ấm áp, gắp đầy thức ăn cho Hạ Băng Thanh xong, lúc mới tự ăn.

 

Hạ Băng Nhị ở bên cạnh thấy sự tương tác của hai , chỉ cảm thấy nổi hết cả da gà, hai rõ ràng mới ở bên bao lâu, kết quả thiết đến mức , thật là ngấy ch-ết mà.

 

Tăng Lỵ thấy cảnh , thần sắc chút phức tạp.

 

Cho đến thời điểm hiện tại, Tưởng Thời Hằng thể hiện chỗ nào cũng , vấn đề duy nhất chính là tuổi tác quá lớn.

 

Hạ Trường Quyết thì còn chú ý tới bên nữa, ngược vẫn luôn phía cửa, nhanh ông dậy, vội vàng về phía cửa, hóa là nhóm Tần Mộc Lam trở về.

 

 

Loading...