Trọng Sinh TN 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 489

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:27:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy dáng vẻ cấp thiết của Hạ Vũ Thịnh, Tần Mộc Lam khỏi mỉm :

 

“Yên tâm, lát nữa em sẽ kê cho một đơn thu-ốc khác.”

 

Hạ Vũ Thịnh mới rốt cuộc yên tâm.

 

Hạ Trường Quyết mặc dù chút tò mò, nhưng cũng hỏi gì nhiều, đợi đến lúc ăn cơm, một bữa cơm cũng diễn bình thản, chỉ điều ăn đến cuối cùng, ông cụ Hạ chút nghiêm túc về phía Tần Mộc Lam :

 

“Mộc Lam, là cháu tới bản gia, cháu quy tắc một chút, thể để ông cụ bên bản gia họ chê .”

 

“Bố…”

 

Hạ Trường Thanh đầy mặt vui :

 

“Mộc Lam thế nào, con bé xưa nay vẫn là một đứa trẻ lễ phép, thể để chê chứ.”

 

Nghe thấy lời của con trai út, ông cụ Hạ chỉ thấy bí bách.

 

Hạ Trường Quyết ở bên cạnh nhíu mày ông cụ Hạ một cái, ông rốt cuộc cũng hiểu điều Tần Mộc Lam thiết với trong nhà.

 

Đây chỉ là thiết, rõ ràng là quan hệ căng thẳng, ông thật sự thích cặp long phụng t.h.a.i đó, cũng mong mỏi nhà họ Hạ thể con cháu đầy đàn, cho nên ông trực tiếp đáp ông cụ Hạ một câu:

 

“Chúng đều sẽ cùng nhóm Mộc Lam qua đó, cho dù Mộc Lam điều gì hiểu về bản gia, cũng sẽ chi tiết với cháu .”

 

Chương 319 Phong T.ử Tuấn

 

Nghe thấy lời của Hạ Trường Quyết, ông cụ Hạ nhất thời nên lời.

 

Tần Mộc Lam chút kinh ngạc Hạ Trường Quyết một cái, cô cứ ngỡ bố của Băng Thanh là thích , dù ông ghét bố nuôi, ghét lây sang cả ủng hộ Băng Thanh và bố nuôi như cô cũng thích, kết quả ngờ lúc giúp cô, thật đúng là khiến bất ngờ.

 

Hạ Băng Thanh và Hạ Băng Nhị cảm giác gì, là cặp song sinh khó khăn lắm mới của nhà họ Hạ, họ từ nhỏ nhận bao nhiêu ưu đãi trong nhà tự họ , bây giờ Mộc Lam là nhà họ Hạ sinh long phụng thai, bố chắc chắn coi trọng.

 

Hạ Trường Thanh cũng chút kinh ngạc Hạ Trường Quyết một cái, nhưng thấy ông bảo vệ con gái , ông cũng thấy vui.

 

Ông cụ Hạ mất mặt, sắc mặt thật sự khó coi, nhưng ông thể gì nhiều với Hạ Trường Quyết, chỉ đành tự hờn dỗi.

 

Tần Mộc Lam để ý đến ông cụ Hạ, mà trực tiếp về phía Hạ Vũ Thịnh :

 

“Anh Vũ Thịnh, chúng qua bên .”

 

Hạ Vũ Thịnh vội vàng gật đầu :

 

“Được, chúng qua bên .”

 

Anh đội lên ánh mắt của ông nội, vèo một cái chạy mất.

 

Ông cụ Hạ thấy đều về phía Tần Mộc Lam, tức đến nhói lòng, nhưng nghĩ đến việc cháu trai lớn còn dựa Tần Mộc Lam, ông càng tiện gì, đồng thời cũng chút hối hận, nãy can chi hớ mấy câu đó.

 

Bên , Tần Mộc Lam khi bắt mạch cho Hạ Vũ Thịnh bèn :

 

“Thời gian còn ngắn, cho nên hiệu quả uống thu-ốc của rõ rệt, cứ tiếp tục uống thu-ốc đúng giờ mỗi ngày là .”

 

“Vậy đơn thu-ốc…”

 

Tần Mộc Lam lắc đầu :

 

“Đơn thu-ốc thì cần đổi , khi uống hết thu-ốc , chỉ cần theo đơn thu-ốc đó bốc thu-ốc, uống thêm một tháng nữa, lúc đó em chắc chắn sớm về .”

 

“Được, phiền em Mộc Lam.”

 

Tần Mộc Lam lắc đầu :

 

“Không phiền ạ.”

 

Đợi khi hai qua đây, Hạ Băng Nhị vẫy tay với Tần Mộc Lam, :

 

“Mộc Lam, bọn về thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-489.html.]

 

“Được.”

 

Chưa đợi Tần Mộc Lam xa, Hạ Trường Thanh đuổi theo, nhét một bọc đồ lòng Tần Mộc Lam, :

 

“Mộc Lam, những thứ là chuẩn cho Thần Thần và Thanh Thanh, con mang về cho hai đứa trẻ.”

 

Thấy là đồ của hai đứa trẻ, Tần Mộc Lam cũng từ chối, mỉm :

 

“Vâng, con mang về cho hai đứa trẻ, cảm ơn bố.”

 

Hạ Trường Thanh thấy Mộc Lam gọi , trong mắt đầy vẻ kích động, ông cứ ngỡ con gái còn thiết với nữa, may quá, con gái vẫn nhận bố .

 

“Vậy con mau về , tới Tây Kinh nhớ dẫn hai đứa trẻ chơi cho thật vui nhé.”

 

“Vâng.”

 

Tần Mộc Lam khi gật đầu bèn vẫy tay với Hạ Trường Thanh, rời .

 

Sau khi mấy xa, Hạ Băng Nhị ghé sát Hạ Trường Quyết và Tăng Lỵ :

 

“Bố , hai cũng cùng bọn con về Tây Kinh , lúc nãy bố mà, sẽ dẫn dắt Mộc Lam thật .”

 

Hạ Trường Quyết tức giận lườm con gái lớn một cái, nhưng lời chắc chắn vẫn giữ lời, vì ông hừ lạnh một tiếng, :

 

“Tất nhiên , bố thế thì chắc chắn cũng sẽ về cùng các con, mà vé tàu hỏa mua ?”

 

Hạ Băng Thanh mở miệng :

 

“Yên tâm , Thời Hằng mua , hơn nữa còn mua luôn cho cả hai nữa.”

 

Hạ Trường Quyết , chẳng thèm suy nghĩ mà trực tiếp :

 

“Hừ…

 

Chúng bảo mua, thật đúng là tự tiện.”

 

Cơn hỏa của Hạ Băng Thanh lập tức bốc lên, vẫn là Tần Mộc Lam kéo , hì hì về phía Hạ Trường Quyết :

 

“Bác Hạ, là bố nuôi hỏi qua ý kiến của hai bác, là tự tiện , nhưng hai bác về cùng chúng cháu thì là thích hợp nhất , hai tấm vé đó cũng khéo sẽ lãng phí.”

 

Hạ Băng Nhị ở bên cạnh cũng khuyên nhủ theo:

 

bố , hai vốn dĩ là tới xem chúng con và đối tượng của Băng Thanh mà, bây giờ xem cũng xem , chúng con đều sắp về Tây Kinh , hai cùng về thì gì.”

 

“Hừ…”

 

Hạ Trường Quyết thấy hai đứa con gái đều bênh ngoài, tức chịu , vẫn là Tăng Lỵ ở bên cạnh :

 

“Được , lúc đó chúng sẽ về cùng các con, đợi và bố các con về dọn dẹp đồ đạc một chút, sẽ trực tiếp tới nhà họ Tưởng hội hợp với .”

 

Thấy , sắc mặt Hạ Băng Thanh mới dịu một chút, cuối cùng cùng Tần Mộc Lam trở về, còn Hạ Băng Nhị thì cùng bố về nhà dọn dẹp.

 

Đợi khi Tần Mộc Lam và Hạ Băng Thanh về tới nơi, khác đều chuẩn hòm hòm , mà Tưởng Thời Hằng cũng mua đủ vé tàu hỏa, thấy hai về, bèn vội về phía Hạ Băng Thanh hỏi:

 

“Băng Thanh, hỏi bố em , họ cùng chúng ?”

 

Hạ Băng Thanh gật đầu, :

 

“Bố và chị em lát nữa sẽ qua đây ạ.”

 

Nghe thấy lời , Tưởng Thời Hằng khỏi mỉm .

 

“Vậy thì quá, dọc đường chúng cũng dễ chăm sóc lẫn .”

 

Ngay cả Tô Uyển Nghi và Diêu Tĩnh Chi cũng thấy vui, Tưởng Thời Hằng với tư cách là đối tượng của Băng Thanh, đầu tiên tới nhà họ Hạ ở Tây Kinh, nếu Hạ Trường Quyết và Tăng Lỵ thể cùng thì là nhất .

 

 

Loading...