“Lần nữa về phía Tần Mộc Lam, ánh mắt Đỗ Nguyệt Nga mang theo sự thiết, và bà đến một mục đích khác khi qua đây.”
“Bác sĩ Tần, qua đây, còn đặt thêm đơn hàng, mỹ phẩm Mộ Tuyết ở Hồng Kông ăn quá , nhiều đều đến mua , cũng nhờ mối quan hệ mà công việc thêm đột phá."
Bà một linh cảm, hợp tác với Tần Mộc Lam sẽ là một cơ hội của bà, nhưng cụ thể sẽ thì bà cũng vẫn .
Tần Mộc Lam lời , mỉm :
“Vậy , thế thì thật quá."
Mà Đỗ Nguyệt Nga suy nghĩ một chút :
“Bác sĩ Tần, cảm thấy phía Thâm Quyến chắc chắn sẽ phát triển lên, Mộ Tuyết thể mở sang bên đó, ăn tuyệt đối sẽ kém ."
Tần Mộc Lam đương nhiên sự phát triển của Thâm Quyến sẽ tệ, cũng Đỗ Nguyệt Nga nhắc nhở như coi như là chân thành chân ý , do đó cô mỉm gật đầu :
“Giám đốc Đỗ yên tâm, sẽ lên kế hoạch cẩn thận."
Thấy Tần Mộc Lam phản đối mà nghiêm túc sẽ lên kế hoạch, Đỗ Nguyệt Nga khỏi mỉm , đó liền đưa lên tiền khám của bà:
“Bác sĩ Tần, hôm nay thực sự cảm ơn cô, về đây."
Sau khi Đỗ Nguyệt Nga rời , Tô Uyển Di qua thu dọn chén tách, đồng thời cũng tò mò hỏi:
“Giám đốc Đỗ qua đây bàn chuyện mỹ phẩm ?"
Tần Mộc Lam gật đầu :
“Vâng, bên Hồng Kông bán chạy, nên bà ký thêm nhiều đơn hàng."
Nghe lời , Tô Uyển Di vô cùng vui vẻ.
“Vậy thì thật quá, mỹ phẩm của chúng ngày càng ưa chuộng ."
Buổi tối khi Diêu Tĩnh Chi về, cũng chuyện , đồng thời cũng cảm thấy vui, nhưng bà vẫn bận tâm đến Hạnh Lâm Đường của Tần Mộc Lam, do đó hỏi thêm một câu:
“Mộc Lam, các con còn chọn một địa điểm xưởng, ở đây một nơi khá phù hợp, ngày mai các con xem ."
Lúc con dâu út chọn địa điểm cho Hạnh Lâm Đường, bà cũng nghĩ qua tất cả các căn nhà tên một lượt, phát hiện căn nào phù hợp, vì đa nhà tên bà đều là kiểu nhà ở, cửa hàng ít và cũng phù hợp lắm, nhưng nếu xây một cái xưởng thì bà một cái sân rộng ở ngoại ô phía đông, chắc là hợp.
Tần Mộc Lam cũng từ chối.
“Dạ ạ, mai con và Băng Nhụy qua đó xem xem, nếu phù hợp thì thuê cái sân đó."
Diêu Tĩnh Chi liền xua tay :
“Thuê mướn cái gì, nếu thật sự phù hợp thì cái sân đó trực tiếp cho các con dùng luôn."
“Thế , vẫn tính toán rõ ràng ạ."
Tô Uyển Di bên cạnh cũng theo:
“Phải đấy, em ruột còn tính toán sòng phẳng nữa là."
Tuy nhiên Diêu Tĩnh Chi mỉm :
“Căn sân đó vốn định cho A Lễ và con, nên con dùng thế nào thì dùng."
Nghe lời , Tần Mộc Lam đột nhiên gì cho , cô cũng ngờ Diêu Tĩnh Chi ý định :
“Mẹ, là đợi ngày mai chúng con xem qua hãy ạ."
“Được."
Đợi đến ngày hôm , Tần Mộc Lam cùng chị em Hạ Băng Nhụy và Hạ Băng Thanh đến ngoại ô phía đông, cái sân diện tích cực kỳ rộng rãi mắt, Hạ Băng Nhụy khỏi :
“Mộc Lam, chỗ thực sự thể xây xưởng đấy, diện tích đủ lớn, môi trường cũng đủ , thấy ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-665.html.]
Hạ Băng Thanh gật đầu theo:
“ , chỗ thực sự , Mộc Lam, cứ chốt ở đây ."
Tần Mộc Lam cũng thấy , chỉ là chỗ coi như Diêu Tĩnh Chi tặng cho cô, nên cô còn chút do dự:
“Cái sân là của chồng ."
Sau đó cũng dự định của Diêu Tĩnh Chi.
Hạ Băng Thanh trực tiếp :
“Mộc Lam, nếu chồng thì cứ nhận lấy là ."
Tần Mộc Lam Hạ Băng Thanh một cái.
Hạ Băng Thanh thấy thế mỉm :
“Mẹ chồng chỉ hai đứa con trai, cái sân nếu chia cho nhà các thì chắc chắn thứ khác chia cho nhà cả , nên cũng đừng nghĩ quá nhiều."
Tần Mộc Lam nghĩ cũng đúng, do đó cũng còn do dự nữa.
“Vậy , chỗ sẽ xây xưởng."
Thấy xưởng và Hạnh Lâm Đường đều chốt xong, Hạ Băng Nhụy đầy mặt kích động :
“Tốt quá, cuối cùng chúng cũng bước bước đầu tiên , tiếp theo đây suy nghĩ thật kỹ xem để kéo từ quê lên."
Hạ Băng Thanh theo:
“Yên tâm, sẽ cùng nghĩ cách, nhất định thuyết phục ông nội."
Nghe lời , Tần Mộc Lam mỉm :
“Vậy , chuyện nhờ các đấy."
Ba xem xong ai về nhà nấy.
Đợi Diêu Tĩnh Chi gặp Tần Mộc Lam liền vội vàng hỏi:
“Mộc Lam, cái sân đó thế nào, chắc là xây xưởng chứ."
“Mẹ, cái sân đó ạ, chúng con quyết định xây xưởng ở đó luôn ."
Diêu Tĩnh Chi vô cùng vui vẻ.
“Vậy thì quá , cái sân đó dùng là ."
Sau đó, Diêu Tĩnh Chi dẫn Tần Mộc Lam trực tiếp thủ tục sang tên cái sân đó sang tên cô, chỉ điều bà cũng quên gia đình con trai cả, do đó riêng tư cũng chuyện với Lý Tuyết Diễm, đồng thời cũng cho nhà cả một căn sân.
Lý Tuyết Diễm thấy chồng công bằng như , tự nhiên bất kỳ ý kiến gì.
Tần Mộc Lam bên khi chọn xong địa điểm cho Hạnh Lâm Đường và xưởng d.ư.ợ.c, cũng coi như thành một việc lớn, đợi đến khi cô nhận bản vẽ thiết kế từ Thâm Quyến gửi về, trong lòng bắt đầu tính toán xem khi nào thì bắt đầu trang trí.
Tô Uyển Di con gái dạo luôn bận rộn chuyện , chỉ là bà rốt cuộc vẫn nghĩ rằng nếu nhà giúp đỡ thì thể tiết kiệm tiền, nhịn đề nghị:
“Mộc Lam, là đợi cha con họ từ Thâm Quyến về hãy trang trí, họ cũng sắp về ."
“Mẹ, cha họ khi nào thì về ạ?"
“Con xem bức thư , mới gửi đến sáng nay đấy, đang định với con đây."
Tần Mộc Lam nhận lấy bức thư xem, phát hiện cha và cha chồng họ quả thật sắp về :
“Hóa cha họ còn hơn nửa tháng nữa là thể về , ạ, đợi họ về tính tiếp."
“Được chứ, chúng cứ quyết định như , nhưng em trai con sẽ về , dù các con cũng sắp khai giảng ."