“Tần Mộc Lam thực sự Khang An Hòa hát, lúc xem biểu diễn mặt đầy tò mò cô .”
Khang An Hòa cũng phát hiện Tần Mộc Lam, biểu diễn xong liền vội vàng tới đây.
“Mộc Lam, hóa em cũng qua đây đón Tết ."
“Vâng, ngờ chị cũng tham gia tiết mục của các chị nhà đấy."
Khang An Hòa :
“Ngày nào chị cũng về nên cũng thời gian cùng tập luyện với các chị, thế là lên biểu diễn luôn."
Nói hỏi Tần Mộc Lam ở đây mấy ngày.
“Sáng mai em về chị ạ."
“Nhanh thế."
Khang An Hòa nhịn thở dài, đó liền về chuyện bên bệnh viện Quân khu:
“Mộc Lam, đây chị chẳng việc ở bệnh viện Quân khu một thời gian , giờ bên đó tìm chị, chị với em một tiếng, để em khi nào rảnh thì qua bên đó một ca phẫu thuật."
“Sao em bác sĩ Thiệu nhắc tới nhỉ?
Bên đó ca phẫu thuật nào cần em ?"
“Tình hình cụ thể chị cũng rõ lắm, bác sĩ Thiệu chắc là sắp tìm tới em đấy."
Bối Hải Hồng thấy hai cứ mải chuyện nhịn hỏi:
“Hai đứa đang gì thế, mau xem tiết mục kìa."
Nghe thấy lời , cả hai đều thêm gì nữa.
Mà Tạ Triết Lễ bận xong vốn định qua tìm Mộc Lam nhưng bên là các chị nên rốt cuộc qua, mà tới một chỗ khác xuống.
Đợi khi buổi văn nghệ kết thúc, Tạ Triết Lễ vội vàng qua dắt vợ về khu nhà ở.
Lúc hai còn tới nơi thì đột nhiên vang lên tiếng pháo, Tần Mộc Lam đồng hồ thấy vặn 12 giờ đêm.
“Mộc Lam, chúc mừng năm mới."
“Chúc mừng năm mới."
Tần Mộc Lam Tạ Triết Lễ mỉm ngọt ngào.
Nụ Tạ Triết Lễ thấy tim đ-ập nhanh hơn một nhịp, khi Tần Mộc Lam kịp phản ứng liền dắt nhanh ch.óng nhà.
“A Lễ, nhanh thế..."
Còn đợi Tần Mộc Lam hết câu, những lời còn của cô đều chặn trong miệng.
Đợi tới cuối cùng, đến cả sức lực để cũng chẳng còn.
Sáng hôm , lúc Tần Mộc Lam thức dậy thì Tạ Triết Lễ bận việc .
Cô phát hiện ở đầu giường một tờ giấy nhỏ, khi xem xong liền vội vàng mặt đỏ bừng thu .
Trước đây Tạ Triết Lễ sến súa thế chứ.
Sau khi dọn dẹp đơn giản một hồi, Tần Mộc Lam liền định về.
Bối Hải Hồng thấy Tần Mộc Lam cửa khỏi :
“Mộc Lam, về luôn em."
“Vâng chị ạ, khi nào rảnh em qua."
Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình đợi sẵn ở bên ngoài, thấy Tần Mộc Lam qua liền trực tiếp đưa cô về.
Hôm nay là mùng một Tết, trong nhà đều mặt đông đủ.
Tô Uyển Nghi thấy Tần Mộc Lam về liền :
“Mộc Lam, chúc mừng năm mới.
Con về đúng lúc lắm, chúng đang định ngoài chúc Tết đây."
Chương 438 Tìm đối tượng (Hai trong một)
Tần Mộc Lam hỏi:
“Mẹ, chúng định ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-731.html.]
Lúc cô đang chuyện thì Thanh Thanh và Thần Thần chạy tới, bên trái bên ôm lấy đùi cô:
“Mẹ ơi..."
Ngay cả Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng xúm .
Tần Mộc Lam bốn đứa nhỏ mắt chỉ cảm thấy lòng mềm nhũn .
Mà Tô Uyển Nghi bên cạnh :
“Chúng tới nhà cũ họ Diêu, ông bà ngoại con về một bước , đợi chúng qua đó là thể ăn cơm ."
Nói đến cuối bà Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình :
“Văn Thiến, Tiểu Bình, hai đứa cũng cùng nhé."
“Vâng ạ."
Văn Thiến và Thôi Tiểu Bình cũng từ chối, mỉm gật đầu đồng ý.
Mao Xuân Đào và Tiểu Cát Tường cùng, điều bốn đứa nhỏ thích Tiểu Cát Tường, quấn lấy Tần Mộc Lam chuyện một hồi xúm quanh Tiểu Cát Tường, ríu rít náo nhiệt cực kỳ.
Mà Tần Mộc Lam tới bên cạnh Mao Xuân Đào hỏi:
“Xuân Đào, ở nhà quen cô, vấn đề gì thì cứ trực tiếp với nhé."
Nghe thấy lời , Mao Xuân Đào :
“Yên tâm Mộc Lam, quen lắm, thoải mái.
Ông bà nội và ông bà ngoại của đều , cô chú càng hỏi han ân cần con , Tiểu Cát Tường ở đây đến nỗi về nhà nữa ."
Tần Mộc Lam khỏi :
“Vậy thì cứ ở thêm một thời gian nữa hãy về."
“Được thôi."
Mao Xuân Đào thuận thế đồng ý, chỉ điều mặt cô nhưng trong mắt chút u sầu.
Nhà Mộc Lam một nhà hòa thuận, nhưng nhà đẻ cô bên thì chướng khí mù mịt.
Tần Mộc Lam thấy Mao Xuân Đào như khỏi :
“Xuân Đào, nếu chuyện gì thì cô nhất định đấy."
“Mộc Lam, , nhà đẻ bên mà lấy chồng nữa.
Vì đỗ đại học nên họ tìm cho một lãnh đạo nhỏ ở huyện, hừ... nhưng , tuổi của vị lãnh đạo đó còn lớn hơn cả bố đấy.
Sau khi nhận bức thư , quyết định bao giờ về quê nữa."
Nghĩ tới bức thư nhận đó, Mao Xuân Đào đến giờ vẫn còn tức đến nổ phổi.
Tần Mộc Lam thấy vội :
“Nếu thế thì cô cứ dẫn theo Tiểu Cát Tường sống cho ở kinh thành , đừng về nữa."
Thực cô cũng hiểu nổi bố Mao Xuân Đào, con gái đỗ Đại học Kinh Thành , tại khi con gái ly hôn họ vẫn sắp xếp cho cô lấy chồng chứ, thật họ đang nghĩ cái gì nữa.
“Còn vì cái gì nữa chứ, chẳng vẫn cái tư tưởng nuôi con trai để dưỡng già, con gái là của nhà .
Trong quan niệm của họ, con gái là trong nhà."
Nghe thấy lời , Tần Mộc Lam lắc đầu, đó bảo Mao Xuân Đào đừng nghĩ nhiều nữa.
Mao Xuân Đào :
“Yên tâm Mộc Lam, còn những chuyện đó tổn thương nữa .
Giờ dẫn theo Tiểu Cát Tường, sống ."
Thấy mặt Mao Xuân Đào cuối cùng cũng chút nụ , Tần Mộc Lam cũng thấy yên tâm .
“ thế, chứ, hai con cô cũng thể sống mà."
Đợi khi cả đoàn tới nhà cũ họ Diêu, Diêu lão gia t.ử và Diêu lão phu nhân chuẩn xong bữa trưa thịnh soạn.
Mọi quây quần bên cực kỳ náo nhiệt, Diêu lão gia t.ử còn tha thiết giữ ở một đêm.
Tần Mộc Lam thì ý kiến gì, nhưng Tần Khoa Vượng suy nghĩ một hồi nhỏ giọng :
“Ngày mai chút việc, nên ở ."