Trùng Sinh Ta Cưới Người Khác - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-01-31 06:09:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Xu chỉ cảm thấy cơ thể ngừng rơi xuống, xung quanh tối tăm lạnh lẽo thấu xương, âm thanh ong ong bên tai dần trở nên lớn hơn.

 

“Người , mau tới đây, mau lấy nước, lấy nước tới Vị Ương Cung, mau tới đây!”

Âm thanh bên tai dần trở nên rõ ràng, trong sự ồn ào đó, Thẩm Xu rõ nhất chỉ câu .

 

Trái tim Thẩm Xu dần trở nên nặng nề.

 

Vị Ương cung là tẩm cung của mẫu phi nàng.

 

tại nàng nhớ rõ Vị Ương Cung cần nước lúc nào?

Sự ồn ào bên tai vẫn còn đang tiếp tục, nàng nhíu mày, mất sức lực nửa ngày mới thể mở mắt.

 

Trước mắt là tăm tối, hình ảnh chuyển, nàng thấy một đám lửa lớn.

 

Lại là giấc mộng .

 

Chẳng qua lúc , nàng thấy rõ ràng hơn những .

 

Thẩm Xu chạy về phía đám lửa cách đó xa, thần sắc ai nấy đều vội vàng, ngoài miệng thì kêu lấy nước nhưng một tới giếng múc nước.

 

Thấy thế, Thẩm Xu nhíu mày, nhịn đưa tay giữ c.h.ặ.t một cung nữ, “Vì dập lửa?”

Lời còn xong, Thẩm Xu trơ mắt tay xuyên qua cánh tay cung nữ , mà cung nữ dường như cũng thấy nàng, hề dừng vội vàng chạy .

 

Thẩm Xu cụp mắt tay , đây là trong mơ, nàng quên mất chứ.

 

Không đợi nàng khôi phục tinh thần, bên tai truyền tới giọng quen thuộc đang lóc kêu lên.

 

“Người , mau tới dập lửa, quý phi nương nương vẫn còn ở trong tẩm điện.

 

Nghe , Thẩm Xu đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt hoảng loạn, “Mẫu phi!”

Bước chân Thẩm Xu lảo đảo, vất vả lắm mới vọt qua đám , đó dừng chân trong nháy mắt.

 

Nàng thấy chính bản .

 

Nàng đất nước mắt đầm đìa, thần sắc hoảng loạn, ánh mắt dại , “Không , , .

 

Thẩm Xu giật , khôi phục tinh thần tiến về phía vài bước, ý đồ kéo bản khỏi giấc mộng, ánh lửa đầy trời và đám ngoài cửa Vị Ương Cung, đầu tiên Thẩm Xu cảm nhận sự bất lực.

 

“Người , mau mang nước tới đây!”

“Bây giờ lấy nước kịp nữa, mùa đông khắc nghiệt, nước chuẩn sẵn đề phòng cháy ở Vị Ương Cung sớm đóng băng hết , đập cũng tan băng.

 

“Vậy mau tới giếng múc nước ngay! Tới Ngự Thiện Phòng lấy nước!”

Trước mắt Thẩm Xu mơ hồ, rõ giọng nam đang chuyện là ai, chỉ thể thấy âm thanh.

 

Một lát , bên tai vang lên giọng của Lâm Lãng, “Công chúa, công chúa ? Người , mau kêu thái y tới!”

Thẩm Xu cụp mắt bản đang hôn mê đất, trong lòng bỗng dự cảm .

 

Sau đó, Vị Ương Cung vốn dĩ huy hoàng tráng lệ nháy mắt biến thành phế tích, mà tiếng ồn ào bên tai vang lên một nữa, mơ hồ thể thấy tiếng đao kiếm va chạm.

 

Thẩm Xu nhíu mày, đợi nàng tới phía thấy cung nhân bê nước dập lửa chạy trốn khắp nơi, “Bệ hạ băng hà, binh biến, Bùi tướng quân trở .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-156.html.]

Cũng chính là những lời khiến Thẩm Xu của năm đó hiểu lầm.

 

Hình ảnh đổi, nàng thấy Bùi Vân Khiêm cả mặc áo giáp đẫm m.á.u, cùng với bản đang cầm kiếm đối đầu với .

 

Khi đó, Bùi Vân Khiêm giống với bây giờ, nhiều hơn vài phần khí chất thiếu niên, bớt một chút tàn nhẫn của hiện tại, điều duy nhất giống chính là ánh mắt của khi nàng.

 

Dịu dàng, sủng nịch.

 

Bất kể là bây giờ, từng đổi.

 

Bùi Vân Khiêm cụp mắt tay nàng đang chĩa kiếm mặt , thần sắc hề đổi.

 

“Xu Nhi?”

“Ngươi là của Phùng Thái hậu?”

Bùi Vân Khiêm động đậy, chỉ chậm rãi ngước mắt nàng.

 

Hầu kết chuyển động, giọng khàn khàn, “Ta thể giải thích.

 

“Giải thích cái gì? Giải thích ngươi mang quân trở Sở Kinh, nhân lúc phụ hoàng bệnh nặng trợ giúp Thẩm Đình đoạt vị?”

Lúc đó, Thẩm Xu vẫn chắc chắn, mà tất cả đều do Phùng Thái hậu tính kế sẵn, khi Thẩm Xu tỉnh sớm quên sạch chuyện ở Vị Ương Cung, mới tỉnh ở Thái Y viện cho nàng , phụ hoàng nàng băng hà, mẫu phi c.h.ế.t trong biển lửa, mà Bùi Vân Khiêm vốn dĩ xuất chinh trở về kinh thành.

 

Một lát , Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngước mắt, ánh mắt dừng mặt Thẩm Xu, môi mỏng khẽ mở, “Xin .

 

“Đừng nữa!”

 

Thanh kiếm tay Thẩm Xu trực tiếp đ.â.m cánh tay Bùi Vân Khiêm.

 

“Ta mong rằng bao giờ gặp ngươi!”

Nàng hối hận, hối hận vì quen Bùi Vân Khiêm, hối hận vì yêu Bùi Vân Khiêm, nếu , thanh kiếm tay đ.â.m thẳng trái tim Bùi Vân Khiêm .

 

Thẩm Xu tại chỗ trơ mắt của đây huỷ cánh tay Bùi Vân Khiêm, đoạn tuyệt quan hệ với .

 

Chứng kiến hết thảy như một ngoài cuộc khiến nàng gần như phát điên.

 

Nàng chỉ cảm thấy những mảnh vỡ trong đầu dần dần ghép với .

 

Đây mơ.

 

Là ký ức.

 

Ký ức của nàng.

 

Là ký ức nàng mất cả hai đời.

 

Nàng Phùng Thái hậu thôi miên gián tiếp hại c.h.ế.t mẫu phi, hại c.h.ế.t phụ hoàng, cũng là nàng rơi bẫy của Phùng Thái hậu, hiểu lầm Bùi Vân Khiêm.

 

Thì , nàng và Bùi Vân Khiêm quen từ sớm, những chuyện giờ thể giải thích bây giờ đều sáng tỏ.

 

đời Bùi Vân Khiêm vạn dặm xa xôi liều c.h.ế.t cứu nàng, vì đời cứu nàng liên tiếp, mà buổi tối ngày đó nàng thỉnh cầu Bùi Vân Khiêm đồng ý.

 

Cánh tay Bùi Vân Khiêm… mà do nàng hại thành.

 

Bùi Vân Khiêm nàng gánh vác nhiều thứ lưng như , còn nàng chỉ quên mất , còn khiến thương.

 

Loading...