Hắn cụp mắt, mái tóc rối tung phía lưng, thần sắc mang theo vài phần lạnh lẽo.
“Bùi Vân Khiêm.
”
Thẩm Xu thử thăm dò nâng tay, nàng lời với Diệp Minh Tu thấy bao nhiêu.
Thấy Bùi Vân Khiêm trở , Diệp Minh Tu cũng thức thời thu thập hòm t.h.u.ố.c, xoay khỏi phòng.
Bùi Vân Khiêm khép cửa phòng, tới bên giường, cách Thẩm Xu một bước.
Không khí trong phòng rơi sự tĩnh lặng, thậm chí thể thấy rõ tiếng hít thở đều đều của hai .
Một lúc lâu , Thẩm Xu mới ngẩng đầu về phía Bùi Vân Khiêm, chậm rãi mở miệng, “Bùi Vân Khiêm.
”
Giọng Thẩm Xu chút nghẹn ngào, lời đứt quãng.
“Xin .
”
Bùi Vân Khiêm cử động, quỳ một gối giường Thẩm Xu, giơ tay khẽ xoa mặt nàng, vẻ mặt nhu hoà, lời yêu thương, “Nói lời ngốc nghếch gì đó, bao giờ trách nàng.
”
Đáy mắt Thẩm Xu ướt đẫm, tầm mắt dừng ở cánh tay trái của Bùi Vân Khiêm, nàng níu góc áo của , giọng run rẩy, “Bùi Vân Khiêm, nuốt lời, thương .
”
Ba năm đây, khi Bùi Vân Khiêm xuất chinh Thẩm Xu còn đeo bùa bình an lên cho , Bùi Vân Khiêm từng hứa hẹn sẽ thương khiến cho nàng nữa, nhưng nuốt lời .
Nghe , khoé miệng Bùi Vân Khiêm xẹt qua ý ôn hoà, khẽ , “ , công chúa phạt thần như thế nào?”
“Phạt ở bên cạnh bổn công chúa cả đời.
”
“Được.
”
“Bùi Vân Khiêm, nhất định là đau, đúng ?”
Bùi Vân Khiêm lắc đầu.
“Ý là ba năm , một kiếm của .
”
Nói , ánh mắt Thẩm Xu khẽ chuyển, từng giọt nước mắt rơi xuống, giọng nghẹn ngào nên lời, “Nhất định là đau.
”
Bùi Vân Khiêm đưa tay cẩn thận lau từng giọt nước mắt của nàng, trái tim mềm nhũn, bất kể là lúc nào cũng thể Thẩm Xu .
“Không đau nữa, sớm đau .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-ta-cuoi-nguoi-khac/chuong-158.html.]
”
“Thương thế của …”
“Sau khi nàng hôn mê, Phùng Thái hậu tạo phản dẫn đại quân Hung Nô thành, dẫn binh bình loạn, trong lúc Thẩm Đình lẩn trốn khỏi cung thì phản quân g**t ch*t, mắt Phùng Thái hậu còn bệ hạ nhốt trong lãnh cung.
Nghe , Thẩm Xu giật , “Phùng Thái hậu điên ? Vậy mà tạo phản?”
Ngẫm lời Bùi Vân Khiêm , vẻ mặt Thẩm Xu mờ mịt, “Bệ hạ?”
Đáy lòng Thẩm Xu bỗng nhiên dự cảm .
Bùi Vân Khiêm nghĩ tới mấy chục lý do thoái thác với Thẩm Xu, nhưng hôm nay đối diện với nàng nên lời.
“Duệ Vương điện hạ.
”
Giọng Bùi Vân Khiêm bình thản, “Sau khi tiêu diệt loạn quân, duy nhất trong cung tư cách đăng cơ chỉ Duệ Vương điện hạ.
”
Thẩm Xu giật , “Đệ …”
Dừng một chút, Thẩm Xu Bùi Vân Khiêm, thử thăm dò mở miệng , “Chàng với sớm liên hệ với ?”
Bùi Vân Khiêm gì, xem như thừa nhận.
Cả Thẩm Xu cứng đờ, trong đầu bỗng hiện lên khuôn mặt ngây thơ của ấu , chỉ cảm thấy như một chậu nước lạnh đổ từ đầu xuống, vô cùng lạnh lẽo.
“Vậy mà tới cả cũng giấu.
”
Khoé miệng Thẩm Xu trào phúng, “Thì nó bao giờ cần tỷ tỷ như bảo vệ cả.
”
Chuyện tới bây giờ, Bùi Vân Khiêm cũng cần giấu Thẩm Xu gì nữa, lúc thẳng từ đầu tới đuôi.
“Công chúa còn nhớ buổi tối ngày thần cưới ?”
Giọng Bùi Vân Khiêm bình thản nhưng Thẩm Xu đang căng thẳng, tay đang nắm tay Thẩm Xu cũng siết c.h.ặ.t, giống như sợ nàng chạy trốn .
Thẩm Xu gật đầu, nàng nhớ rõ, đó là ngày đầu tiên nàng trùng sinh trở , thể nhớ cho .
“Ngày , công chúa trượt chân rơi xuống nước, cũng thần vô tình bắt gặp mà là dẫn tới, tối đó thần cũng Duệ Vương điện hạ kẻ ngốc.
”
Hầu kết Bùi Vân Khiêm chậm rãi chuyển động, rời tầm mắt dám thẳng Thẩm Xu tiếp, “Hẳn là hết thảy chuyện, nên cố ý dẫn dụ tới đàm phán.
Nghe , trái tim Thẩm Xu đột nhiên run lên, nàng nghĩ tới, bi kịch đời của nàng và Bùi Vân Khiêm bắt đầu từ nàng luôn bảo vệ .
Nếu như nàng rơi xuống nước trong Ngự Hoa Viên thì sẽ sứ thần Hung Nô trúng, sẽ chuyện hoà , cũng kết cục bi t.h.ả.m .
Nghĩ tới đây, ý châm chọc của Thẩm Xu càng sâu, thì cả hai đời nàng đều ruột một lòng bảo vệ tính kế.
Im lặng một hồi, Thẩm Xu mở miệng , “Hắn như thế nào?”