Trước Khi Lưu Đày Ta Dùng Không Gian Khoắng Sạch Hoàng Cung - Chương 256: Hầu Tiểu Thánh
Cập nhật lúc: 2026-01-21 15:40:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc khỉ đầu đàn mới đến trong gian, là hoảng loạn.
Kêu la loạn xạ ngừng, thậm chí còn xông lên tấn công Tiêu Vũ.
nhanh, nó liền phát hiện, con cháu khỉ của , lúc đang ở một cây đào hái đào ăn.
"Chí chí!"
Lũ khỉ giao tiếp với .
Tiêu Vũ tuy rằng hiểu chúng nó gì, nhưng từ ngôn ngữ cơ thể của chúng nó, là thể cảm nhận lời chúng nó .
"Chí chí!" Đại ca mau tới ăn!
"Chí chí!" Xuống ! Nữ nhân xa! Sợ hãi!
"Chí chí chí chí!" Đào ngọt quá!
Một con khỉ nhỏ cầm một quả đào đưa tới.
Khỉ đầu đàn kiềm chế , nhịn nếm thử một miếng.
"Chí..." Thơm quá.
Tiêu Vũ xổm xuống, khỉ đầu đàn : "Hầu ca! Ngươi xem , ngươi ở ngọn núi cũng chẳng gì để ăn, còn cướp đồ của con ăn, chi bằng cứ ở chỗ của ."
"Ngươi yên tâm, vốn dĩ cũng ác ý gì với các ngươi, cảm thấy, các ngươi khỉ bình thường, là linh hầu, tu luyện cho đó là thể lên trời Tề Thiên Đại Thánh!"
"Ngươi Tề Thiên Đại Thánh đúng ? Cái từ từ kể cho ngươi ..."
Tiêu Vũ lừa gạt một hồi, liền tiếp tục : "Nói Tề Thiên Đại Thánh lên trời quan chăn heo, tiềm tâm tu luyện, cuối cùng rốt cuộc tu thành chính quả, thành chân tiên!"
"Ngươi ở trong gian giúp cho heo ăn việc, rau dưa trái cây trong gian của tùy các ngươi ăn, thoải mái hơn nhiều so với ở ngọn núi lạnh lẽo ?" Tiêu Vũ tiếp tục .
Trong ánh mắt khỉ đầu đàn chút hoang mang.
Khỉ đầu đàn mờ mịt quanh, cuối cùng đem ánh mắt dừng ở đàn heo, chí chí kêu vài tiếng, đó liền nhổ cỏ heo gần đó, cho heo ăn.
Tiêu Vũ thấy một màn cảm thấy sâu sắc an ủi!
Xem mấy con khỉ thật sự tính là linh hầu .
Tiêu Vũ thả khỉ đầu đàn ngoài, khỉ đầu đàn lệnh một tiếng, những con khỉ khác đều tụ tập cùng một chỗ, theo Tiêu Vũ tiến gian.
Tiêu Vũ nhịn sờ sờ đầu khỉ đầu đàn, khỉ đầu đàn phản kháng, xem đây là thần phục .
Tiêu Vũ : "Sau ngươi chính là của , cái tên... gọi ngươi là Đại Thánh thì đối với Tề Thiên Đại Thánh cũng tránh khỏi quá bất kính, chi bằng cứ gọi ngươi là Tiểu Thánh thế nào?"
Khỉ đầu đàn chí chí hai tiếng tỏ vẻ tán đồng.
Tiêu Vũ là thỏa mãn.
Mấy con khỉ một chút là hiểu, hơn nữa cho heo ăn cũng việc cực nhọc gì, khi cho heo ăn chúng nó thể ăn các loại rau dưa trái cây tươi mới, chuyện đối với lũ khỉ mà , quả thực chính là ngày tháng thần tiên.
Tiêu Vũ dẫn một con khỉ đến trong siêu thị.
Dạy con khỉ lấy b.ún ốc từ kệ hàng xuống.
Nàng cũng thể cứ chằm chằm cái kệ hàng mãi.
Cho nên b.ún ốc tích trữ tính là nhiều.
Còn chuyện cho heo ăn , nàng thường xuyên bởi vì đến giờ cho heo ăn, liền trở trong gian, chút gì cũng sợ lãng phí thời gian, heo con đói.
Bây giờ .
Trong gian thêm một đám sức lao động , liền cần Tiêu Vũ quá nhọc lòng nữa.
An bài cho lũ khỉ.
Tiêu Vũ lúc mới khỏi gian trở về sơn trại.
Tiểu Lâm T.ử là bức thiết: "Công chúa, lũ khỉ ?"
Tiêu Vũ : "Đều giải quyết ."
Tiểu Lâm T.ử hoảng sợ: "Đều... đều giải quyết ? Thật cũng... cũng cần tàn nhẫn như , đuổi lũ khỉ là ."
Tiêu Vũ liếc Tiểu Lâm T.ử một cái: "Ngươi cảm thấy trừ khử hết chúng nó ?"
Tiêu Vũ tiếp tục : "Yên tâm , chẳng qua là một ít khỉ, mời chúng nó đổi một nơi khác cư trú."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/truoc-khi-luu-day-ta-dung-khong-gian-khoang-sach-hoang-cung/chuong-256-hau-tieu-thanh.html.]
Tiêu Vũ sợ Tiểu Lâm T.ử tin, liền tiếp tục : "Ta hiệp thương hữu nghị với chúng nó, cũng động thủ!"
"Công chúa cái gì liền tin cái đó!" Tiểu Lâm T.ử lập tức tỏ vẻ.
Hơn nữa mặc kệ công chúa cái gì, đều nên nghi ngờ, chỉ là dọa nhảy dựng.
Tiêu Vũ : "Được, nạn khỉ của ngươi giúp ngươi giải quyết , bây giờ sơn trại tiếp theo, sơn trại tiếp theo tên là gì?"
Tiểu Lâm T.ử : "Sơn trại tiếp theo là Xích Mao Trại."
Tiêu Vũ tên Xích Mao , tóc chút vàng, hẳn là hồi nhỏ dinh dưỡng đầy đủ.
Dáng dấp mặt chuột tai khỉ, là một trong những thuộc hạ đắc lực của Hắc Phong.
Ngoại trừ đầu óc linh quang lắm thì khuyết điểm gì khác.
Trên thực tế... của Hắc Phong Trại, đích xác mấy ai đầu óc linh quang, Tiểu Lâm T.ử còn tính là đầu óc linh quang ... nhưng Tiểu Lâm T.ử dễ mềm lòng.
Tóm , đầu óc linh quang cũng chuyện thu phí qua đường để nuôi già yếu bệnh tật nhặt đường ở đó.
Tiêu Vũ : "Được ! Ta đưa sự ấm áp cho bọn họ."
Tiêu Vũ vất vả một phen, trong thời gian vài ngày, liền chạy khắp tám cái sơn trại.
Lúc trong tám cái sơn trại, tổng cộng gần năm vạn sơn phỉ.
Người trướng Tiêu Vũ thể dùng, liền nhiều hơn.
Lại Triệu gia hai áp giải mấy vị đại nhân và nhà của bọn họ cùng lưu đày.
Lúc bọn họ đang một đang nghỉ ngơi cách đó xa, phát một nghi vấn: "Ủa? Những cùng đường với chúng a!"
Tiền Xuyên lúc cầm một túi nước đưa cho Tiểu Phương: "Tiểu Phương, nàng uống ! Vất vả cho nàng , chờ đến nơi, nàng thể ăn trái cây ngon nhất thiên hạ! Ăn đồ giống như nương nương trong cung!"
Tiểu Phương gật đầu : "Tiếp tục lên đường !"
"Ủa? Tiền Xuyên, ngươi những đó, là lưu đày nhỉ? Sao chúng cùng một đường với phạm nhân lưu đày?" Có thôn dân cùng nhịn hỏi.
Tiền Xuyên chút chột , còn là đất lưu đày .
Tiền Xuyên vẫn tiếp tục : "Có lẽ là trùng hợp thôi."
Mọi cũng chỉ tò mò, cũng sẽ thật sự tìm hiểu cái gì.
Thật cũng là ngày tháng sống nổi nữa, đang cần một lối thoát, Tiểu Phương Tiền Xuyên thuyết phục, trở về khuyên phụ lý trưởng của , nhà Tiểu Phương uy vọng trong thôn.
Vì thế liền quyết định đều cùng Tiền Xuyên ngoài xông pha một .
Hai nhóm , xa gần cùng lên đường.
Chờ lúc sắp đến địa phận Hắc Phong Trại.
Triệu Thiếu Do liền thuộc hạ bẩm báo: "Công t.ử, bên nạn thổ phỉ, mấy chỗ sơn trại cỡ lớn, chúng cẩn thận một chút..."
Triệu Thiếu Do tự chủ chút khẩn trương.
"Tăng cường phòng !"
Chờ tiến địa phận Hắc Phong Trại.
Chỉ thấy Hắc Phong một ngựa đầu, dẫn theo một đám thúc ngựa mà đến.
Đội ngũ của Tiền Xuyên, và đội ngũ lưu đày đều khẩn trương lên.
Triệu Thiếu Do rút đao, chuẩn chiến đấu!
Tiểu Phương là khẩn trương: "Chúng là gặp sơn phỉ ?"
Chỉ thấy Hắc Phong đến gần xong, ghìm c.h.ặ.t dây cương: "Tiền Xuyên Tử.”
Tiền Xuyên ngẩng đầu lên, Hắc Phong một cái, hey! Đâu sơn phỉ gì, đây là " nhà" của ?
"Hắc đại ca, là a!" Tiền Xuyên .
Hắc Phong : "Chủ thượng nhớ mong các ngươi đường vất vả, bảo tới đưa một ít xe ngựa cho các ngươi."
Tiền Xuyên lập tức rơi lệ đầy mặt.
Công chúa thật sự là quá !
Người của Hắc Phong Trại dắt xe ngựa phía tới, mấy chiếc xe ngựa, bên còn buộc các loại vật tư cần thiết đường.